Khi huyết dịch bị hấp thu, Yêu Thần Truyền Thừa Đồ Lục trong cơ thể hắn vận chuyển điên cuồng, tinh, khí, thần cũng đồng thời vận chuyển theo.
Tinh, khí, thần dần dần ngưng tụ lại, nhưng không hình thành Mệnh Hồn độc lập mà lại dung nhập vào đôi mắt của Chu Văn, khiến hai mắt hắn dần dần trở nên trong suốt như thủy tinh.
Sự trong suốt này không hề bình thường, có chút giống với dáng vẻ của Chúc Long khi phát động Động Chúc Thị Giới, hai mắt như hai tấm gương trong vắt.
Thời điểm đôi mắt Chu Văn hoàn toàn biến thành trạng thái gương soi, Mệnh Hồn cuối cùng cũng ngưng tụ thành công. Chu Văn chớp mắt, hai mắt lại khôi phục như người bình thường.
Nhưng khi hắn khởi động Yêu Thần Truyền Thừa Đồ Lục, đôi mắt lại biến thành hai tấm gương, trông xa cứ như người mù không có con ngươi.
"Chẳng lẽ năng lực của Yêu Thần Truyền Thừa Đồ Lục lại tương tự Chúc Long sao?"
Trong lòng Chu Văn cảm thấy hơi kỳ quái, nhưng không dám trực tiếp kiểm tra ở nơi này.
Có điều bất kể nó là Mệnh Hồn gì, việc Yêu Thần Truyền Thừa Đồ Lục có thể ngưng tụ Mệnh Hồn, đối với Chu Văn mà nói đã là quá đủ rồi. Loại Nguyên Khí quyết này chủ yếu là cường hóa thể phách, không trùng lặp với các Luyện Khí quyết khác. Hiện tại hắn đã có đủ tám loại Nguyên Khí quyết, cộng thêm Mê Tiên Kinh là chín loại.
"Đế Đại Nhân, ta về trước, một tháng sau sẽ quay lại."
Chu Văn mang theo Nha Nhi rời khỏi Kỳ Sơn, nhưng trong lòng vẫn thầm nghĩ:
"Đế Đại Nhân thật sự là Cửu Vĩ Yêu Hồ à? Sao mình lại cảm thấy không giống chút nào nhỉ?"
Về đến học viện, Chu Văn mới dám lấy điện thoại di động ra xem thông tin về Mệnh Hồn mới.
Mệnh Hồn: Đồng Kính (Sơ Thể).
"Tiểu Bàn Nhược Kinh cũng là Nguyên Khí quyết tăng cường thể phách, Mệnh Hồn của nó có hình dạng con mắt, nhưng là con mắt thứ ba. Đồng Kính này lại trực tiếp là hai con mắt của mình, không biết tác dụng của nó là gì đây?"
Chu Văn mở chiếc điện thoại thần bí, định vào phó bản game để thử một phen, xem năng lực của nó có giống Động Chúc Thị Giới của Chúc Long không.
Rất nhanh, Chu Văn đã phải thất vọng. Hắn dùng Đồng Kính nhìn những sinh vật dị thứ nguyên kia, kết quả là hoàn toàn vô dụng, căn bản không có hiệu quả như Động Chúc Thị Giới.
Không có lực sát thương, không có năng lực thạch hóa, không có hiệu quả mê hoặc. Chu Văn thử tất cả các năng lực liên quan đến hệ Nhãn, nhưng không có bất kỳ hiệu quả nào, cứ như Mệnh Hồn này là đồ bỏ đi vậy.
"Rốt cuộc Mệnh Hồn này có tác dụng gì? Không lẽ chỉ là năng lực phản chiếu thôi chứ?"
Trong lòng Chu Văn khẽ động, hắn đến Nguyền Rủa Ma Cung tìm Medusa.
Ở đó, Chu Văn không giết Medusa mà trực tiếp dùng hai mắt đối diện với cô ta.
Thiếu nữ Medusa phát động Dụ Hoặc Chi Nhãn, Đồng Kính của Chu Văn đối đầu với ánh mắt của nàng. Lẽ ra Chu Văn phải bị thạch hóa, nhưng thân thể lại không hề hấn gì. Ngược lại, thiếu nữ Medusa sau một thoáng ngẩn người, cơ thể nàng ta dần dần hóa đá.
"Thế mà cũng được à!"
Chu Văn mừng thầm trong bụng. Mặc dù đây là một năng lực bị động, nhưng trong số các Mệnh Hồn hệ Nhãn có rất nhiều loại cực kỳ đáng sợ, nếu có thể khắc chế tất cả năng lực hệ Nhãn thì vẫn được xem là một Mệnh Hồn cực ngon.
Thiếu nữ Medusa chỉ vừa mới bắt đầu hóa đá thì đã bị kích phát trạng thái nữ yêu. Chờ nàng biến thành nữ yêu xong, lại dùng Thạch Hóa Chi Nhãn nhìn về phía Chu Văn.
Chu Văn vẫn sử dụng Đồng Kính để chống đỡ, kết quả là trên hai mắt của Medusa nữ yêu xuất hiện dấu hiệu thạch hóa, nhưng không rõ ràng lắm.
"Ngay cả Thạch Hóa Chi Nhãn mà vẫn phản đòn được, không biết đối với Động Chúc Thị Giới thì sẽ thế nào?"
Chu Văn chém giết Medusa nữ yêu, thấy chẳng rớt ra món đồ nào hữu dụng, liền vội vã đến Thần điện Chúc Long, thử xem có thể khắc chế Động Chúc Thị Giới của Chúc Long không.
Chu Văn đứng trước mặt Chúc Long ấu tử, ép nó phải dùng Động Chúc Thị Giới.
Chu Văn sử dụng Đồng Kính đối đầu với Chúc Long ấu tử. Hắn cảm nhận rõ ràng bản thân không bị hút vào Động Chúc Thị Giới, nhưng chỉ duy trì được trong một khoảng thời gian rất ngắn, sau đó nhân vật tí hon vẫn bị hút vào, màn hình game tối sầm.
Mặc dù không thể khắc chế hoàn toàn Động Chúc Thị Giới, nhưng điều này lại khiến Chu Văn mừng rỡ khôn xiết.
Bởi vì Đồng Kính vẫn có chút tác dụng với Động Chúc Thị Giới, có điều lực lượng của Đồng Kính vẫn còn quá yếu, cho nên cuối cùng vẫn bị phá giải.
"Nếu Mệnh Hồn Đồng Kính có thể tấn thăng lên Hoàn Mỹ Thể, thậm chí sau này lên Thần cấp, nói không chừng có thể đối kháng được cả Động Chúc Thị Giới."
Nghĩ đến khả năng này, Chu Văn lại hưng phấn hẳn lên, bắt đầu nghiên cứu làm cách nào để giúp Đồng Kính tiến hóa.
Nhưng hắn đã thử rất nhiều phương pháp, Đồng Kính đều không có chút động tĩnh nào. Bất kể là dùng Đồng Kính phản chiếu lực lượng hệ Nhãn hay dùng Nguyên khí để cường hóa, kết quả đều vô dụng.
Nhất thời không tìm ra phương pháp tấn thăng, Chu Văn đành chịu, chỉ có thể lên mạng xem một chút tư liệu về năng lực hệ Nhãn, hy vọng tìm được manh mối để tiến hóa Đồng Kính.
Chu Văn bận rộn hai ngày, đủ loại ý tưởng được đưa ra, nhưng vẫn không đem lại kết quả gì.
"Cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách, vẫn nên đến Đông Hải một chuyến trước, nhanh chóng tấn thăng Vi Quang, tiện thể thử xem có thể giết chết con sinh vật dị thứ nguyên kia không."
Chu Văn mang Nha Nhi cùng lên đường.
Hắn đoán chừng Âm Phù Vương trong thời gian này sẽ không tìm đến gây phiền phức. Chu Văn cũng không hy vọng Âm Phù Vương thật sự sợ Đế Đại Nhân đến mức không dám tới tìm hắn.
Thế nhưng Âm Phù Vương đã mất một cánh tay, xem ra bị thương không nhẹ, trong thời gian ngắn khó mà hồi phục được.
"Tiếc thật, không ép được Âm Phù Vương giao ra Âm Phù Kinh. Đó chính là Nguyên Khí quyết của Hoàng Đế, nhất định rất phi thường."
Chu Văn âm thầm tiếc nuối.
Năm đó Hoàng Đế đại chiến Xi Vưu, không còn nghi ngờ gì nữa đó là một trận chiến giữa các Thủ Hộ Giả. Hiện tại gần như có thể khẳng định Hoàng Đế và Xi Vưu đều đã khế ước với Thủ Hộ Giả, mà Thủ Hộ Giả họ khế ước chắc chắn là những tồn tại đỉnh cấp.
"Nghe Âm Phù Vương và Đế Đại Nhân nói chuyện, Thủ Hộ Giả mà Hoàng Đế khế ước hẳn là Thủ Hộ Giả của Tiên tộc. Vậy thì Thủ Hộ Giả mà Xi Vưu khế ước rốt cuộc thuộc chủng tộc nào đây?"
Nhất thời Chu Văn không nghĩ ra được manh mối nào.
Hắn không dám chậm trễ trên đường, một mạch thẳng tiến đến Đông Hải, hy vọng sớm giải quyết con sinh vật dị thứ nguyên kia. Biết đâu lại rớt ra Trứng phối sủng, như vậy có thể giải quyết được nan đề tấn thăng của Văn Minh Quốc Độ.
Dọc đường đi, Chu Văn vẫn hết sức cẩn thận, khắp nơi đề phòng Âm Phù Vương. Cũng may là Âm Phù Vương không xuất hiện, giúp Chu Văn bớt đi không ít phiền phức.
Vọng Hải thành là một thành thị phát triển sau cơn bão dị thứ nguyên. Bởi vì gần đó có một vài lĩnh vực dị thứ nguyên đặc biệt nên có rất nhiều gia tộc thực lực hùng hậu đã di chuyển đến đây, khiến cho một làng chài nhỏ ban đầu biến thành Vọng Hải thành sầm uất như hiện tại.
Lữ gia là một trong những gia tộc di cư đến đây, và hiện tại ở Vọng Hải thành, Lữ gia một tay che trời.