Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 949: CHƯƠNG 945: LĨNH VỰC CỜ TƯỚNG DỊ THỨ NGUYÊN

Thân thể của Thần Văn Trọng Giáp Chiến Sĩ nổ tung, tan thành từng mảnh. Cùng lúc đó, một sinh vật dị thứ nguyên trông như con sóc xuất hiện, đứng trên thi thể của nó.

- Vãi chưởng, con sóc kia mạnh thế á?

Mắt Lý Huyền suýt thì lồi cả ra.

Hắn đã từng thấy Thần Văn Trọng Giáp Chiến Sĩ, tuy chỉ là cấp Sử Thi nhưng sức phòng ngự lại cực kỳ mạnh mẽ. Ngay cả sinh vật cấp Thần Thoại có sức tấn công yếu cũng khó lòng phá vỡ lớp giáp của nó chỉ bằng một đòn, huống hồ là nổ tan xác như thế này. Chỉ có sinh vật cấp Thần Thoại hùng mạnh như Bạo Quân Bỉ Mông mới làm được điều đó.

Nhưng con sóc nhỏ này trông chẳng có vẻ gì nguy hiểm, không ngờ lại sở hữu sức mạnh kinh khủng đến vậy.

Chu Văn cũng thấy khó tin, hắn lập tức dùng Đế Thính để quan sát con sóc. Nhưng dù nhìn thế nào, nó cũng không hề có sức mạnh đủ để hạ gục Thần Văn Trọng Giáp Chiến Sĩ bằng một đòn.

- Có gì đó không đúng. E rằng không phải con sóc mạnh, mà là do sức mạnh cấm kỵ của lĩnh vực dị thứ nguyên này quá bá đạo.

Chu Văn vừa nhìn chằm chằm con sóc ở bờ bên kia vừa nói.

Lý Huyền dường như nghĩ ra điều gì đó, vội nói với Chu Văn:

- Lão Chu, khả năng dò xét của cậu cực mạnh, thử xem phía sau con sóc kia, trên cùng một đường thẳng, còn có sinh vật dị thứ nguyên nào khác không?

Chu Văn gật đầu, mở rộng phạm vi của Đế Thính. Quả nhiên, ở phía xa hơn, hắn phát hiện một con thỏ xám đang ngồi xổm bất động. Nó và con sóc đang cùng nằm trên một đường thẳng.

Chu Văn báo lại kết quả cho Lý Huyền, anh ta liền kêu lên:

- Tớ hiểu rồi! Sức mạnh cấm kỵ của lĩnh vực dị thứ nguyên này có lẽ liên quan đến cờ tướng.

- Cờ tướng?

Chu Văn không biết chơi cờ tướng, bèn hỏi Lý Huyền ý anh ta là gì.

Lý Huyền giải thích:

- Cậu không biết chơi cờ tướng, chứ không thì đã dễ dàng liên tưởng ra rồi. Trong cờ tướng, mỗi quân cờ đều có cách đi riêng. 'Mã tẩu nhật, Tượng tẩu điền' (Mã đi chữ nhật, Tượng đi chữ điền), đó là đặc trưng rõ nhất. Ví dụ như tớ chỉ có thể đi chéo, tớ đoán mình là quân Tượng. Tiểu Nhạn Nhạn chỉ đi được đường thẳng, có thể là Xe hoặc Pháo. Còn cậu chỉ có thể tiến không thể lùi, chắc chắn là quân Tốt, chỉ tiến không lùi.

Phong Thu Nhạn ngẫm nghĩ rồi nói:

- Hội trưởng nói có lý. Nếu nơi này thật sự là một lĩnh vực dị thứ nguyên tuân theo luật cờ tướng, thì có thể giải thích được tại sao một con sóc nhỏ lại miểu sát được Thần Văn Trọng Giáp Chiến Sĩ. Bởi vì theo luật cờ, bất kể quân cờ mạnh hay yếu, chỉ cần bị ăn là sẽ bị loại khỏi bàn cờ.

- Tớ không rành luật cờ tướng, hai người có cách nào không?

Chu Văn nhìn hai người họ hỏi.

- Tớ chỉ biết sơ sơ luật chơi thôi, chứ đánh không giỏi lắm. Còn cậu thì sao, Tiểu Nhạn Nhạn?

Lý Huyền hỏi Phong Thu Nhạn.

Phong Thu Nhạn suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

- Ông nội tôi rất thích chơi cờ tướng, nên từ nhỏ tôi đã học theo. Nhưng trình độ cũng bình thường thôi, với lại ở đây không có bàn cờ, có vẻ không hoàn toàn giống cờ tướng thật, không biết có được không nữa.

- Cứ dùng thú sủng để thăm dò trước đã. Hai người nói xem tớ nên làm thế nào?

Chu Văn lại triệu hồi ra một Thần Văn Trọng Giáp Chiến Sĩ khác.

Thấy vị trí Chu Văn triệu hồi Thần Văn Trọng Giáp Chiến Sĩ, Lý Huyền và Phong Thu Nhạn đồng thanh hét lên:

- Mau tránh ra!

Chu Văn đã triệu hồi Thần Văn Trọng Giáp Chiến Sĩ ngay trước mặt mình, tạo thành một đường thẳng với con sóc.

Ầm!

Con sóc lao đến như tên bắn, đâm thẳng vào vị trí Chu Văn vừa đứng. May mà có Lý Huyền và Phong Thu Nhạn nhắc nhở, Chu Văn đã né kịp, nếu không hậu quả thật khó lường.

- Rốt cuộc là thế nào vậy?

Chu Văn vẫn chưa hết bàng hoàng, hỏi.

- Con sóc này hẳn là quân Pháo. Nó phải nhảy qua một quân cờ khác mới có thể tấn công.

Phong Thu Nhạn giải thích.

Nói rồi, Phong Thu Nhạn di chuyển đến đường thẳng đối diện con sóc và phát động tấn công. Thanh đao của anh vừa chạm vào nó, con sóc liền nổ tung.

- Xem ra tôi là quân Xe.

Phong Thu Nhạn ngẫm nghĩ một lúc rồi nói với Chu Văn:

- Huấn luyện viên, bây giờ chúng ta cần thêm vài quân cờ. Cậu triệu hồi thêm vài thú sủng ra đi, không cần quá mạnh, cấp Truyền Kỳ là đủ rồi. Trước hết chúng ta phải xác định chúng là quân cờ nào, sau đó cần làm rõ bên kia sông có những quân cờ gì.

Chu Văn không thiếu thú sủng, nhưng thú sủng cấp Truyền Kỳ thì hắn lại có rất ít. Vì chúng không có giá trị cao nên hắn hiếm khi ấp, đa số đều đem cho các thú sủng khác ăn.

Chu Văn lại triệu hồi ra một vài thú sủng cấp Sử Thi. Lý Huyền nói:

- Lão Chu, không cần xa xỉ thế đâu, loại cấp Truyền Kỳ không đáng tiền là được rồi.

- Đây là đám thú sủng rẻ tiền nhất của tớ rồi, cứ dùng thoải mái đi. Dù sao giữ lại cũng chẳng để làm gì, tớ còn nhiều con khác lắm.

Chu Văn nói xong, lại tiếp tục triệu hồi thêm thú sủng, tất cả đều là cấp Sử Thi.

Tuy nhiên, sau khi triệu hồi được mười hai con thú sủng, Chu Văn phát hiện mình không thể triệu hồi thêm được nữa.

- Tự nhiên thấy chúng ta khó nói chuyện với nhau ghê.

Lý Huyền nói với vẻ mặt đầy tủi thân.

Phong Thu Nhạn đếm lại số lượng thú sủng rồi nói:

- Xem ra đây đúng là một lĩnh vực dị thứ nguyên tuân theo luật cờ tướng. Mỗi bên có mười sáu quân cờ. Mười hai thú sủng cộng với bốn người chúng ta, vừa tròn mười sáu. Bây giờ chúng ta cần xác định đám thú sủng này là quân cờ gì. Huấn luyện viên, cậu cho chúng di chuyển thử xem.

Chu Văn ra lệnh cho các thú sủng di chuyển. Dựa vào cách di chuyển của chúng, Phong Thu Nhạn nhanh chóng đoán ra chúng đại diện cho những quân cờ nào.

- Nếu tôi đoán không lầm, Nha Nhi rất có thể là quân Tướng. Huấn luyện viên, cậu phải bảo vệ cô bé thật tốt bằng mọi giá. Nếu cô bé chết, ván cờ này sẽ thua, và không ai biết hậu quả sẽ thế nào đâu.

Phong Thu Nhạn nói với Chu Văn.

- Được rồi.

Chu Văn gật đầu. Dù đã hiểu sơ qua luật chơi, nhưng hắn biết cờ tướng là một trò chơi đấu trí, không phải cứ hiểu luật là được.

- Bây giờ chúng ta cần làm rõ đối phương có những gì. Huấn luyện viên, cậu kiểm tra xem bên kia có những sinh vật dị thứ nguyên nào.

Phong Thu Nhạn nhìn về phía bờ sông đối diện.

Đế Thính lại phát huy tác dụng. Chu Văn kể lại cho Phong Thu Nhạn về các loại sinh vật dị thứ nguyên mà hắn thấy, nhưng tất cả đều là những động vật nhỏ như chuột, dê, mèo, chó, trông không có vẻ gì là mạnh cả.

Phong Thu Nhạn suy nghĩ một lát rồi nói:

- Bây giờ chúng ta không biết đám sinh vật dị thứ nguyên kia là quân cờ gì, chỉ có thể thăm dò trong thực chiến thôi. Đến lúc đó khó tránh khỏi việc phải hy sinh vài quân cờ.

- Không sao, toàn là thú sủng không quan trọng cả.

Chu Văn nói.

Phong Thu Nhạn gật đầu. Ngay khi anh chuẩn bị cho thú sủng qua sông, một giọng nói đột nhiên vang lên từ bờ bên kia:

- Thú vị thật, không ngờ trong đám người trẻ tuổi bây giờ lại có người am hiểu cờ tướng. Hiếm thấy, hiếm thấy.

Cả ba người đều sững sờ, nhìn về phía bờ bên kia. Chỉ thấy trên một tảng đá cao hơn chục mét có một lão nhân đang ngồi, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm về phía họ.

- Là con người?

Chu Văn hơi kinh ngạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!