Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 950: CHƯƠNG 946: GIAN LẬN

Ở một nơi thế này mà xuất hiện con người thì cũng không có gì lạ, nhưng điều kỳ quái là đám sinh vật dị thứ nguyên đối diện lại chẳng hề có chút địch ý nào với ông ta. Thậm chí, Chu Văn còn mơ hồ cảm giác được, lũ sinh vật dị thứ nguyên kia dường như coi lão nhân là chủ nhân.

- Lão đại gia, một mình ông chạy tới nơi quái quỷ này làm gì thế?

Lý Huyền hô lên.

Lão nhân kia lại chẳng thèm đếm xỉa đến Lý Huyền, chỉ nhìn Phong Thu Nhạn rồi nói:

- Ngươi đã hiểu cờ tướng, vậy thì đấu với ta một ván. Nếu thắng, các ngươi có thể rời đi.

- Lão đại gia, ông cũng là con người, hà tất phải làm khó người một nhà chứ?

Lý Huyền lại gọi.

Lão nhân cười lạnh:

- Các ngươi có phải người hay không, không liên quan đến ta. Đã đến đây rồi thì chỉ có hai con đường: thắng cờ, hoặc là chết.

- Lão già này sao mà mất nhân tính thế không biết?

Lý Huyền lẩm bẩm.

Lão nhân nói tiếp:

- Chuột là Tướng, cáo là Sĩ...

Ông ta giải thích cho Phong Thu Nhạn nghe từng loại sinh vật dị thứ nguyên đại diện cho quân cờ nào, sau đó nói thêm:

- Ta là chủ bàn cờ, nên quy tắc có hơi khác cờ tướng thông thường một chút. Sẽ không giới hạn số bước đi, chỉ cần ngươi có đủ năng lực, muốn điều khiển bao nhiêu quân cờ di chuyển cùng lúc cũng được.

Nói xong, theo lệnh của lão nhân, những sinh vật dị thứ nguyên kia bắt đầu di chuyển.

Điều này khác hẳn với cờ tướng thật sự. Khi lão nhân ra lệnh, rất nhiều sinh vật dị thứ nguyên đã di chuyển cùng một lúc.

Vì những Phối sủng này không phải của Phong Thu Nhạn, nên anh chỉ có thể ra lệnh cho Chu Văn, rồi Chu Văn mới điều khiển chúng di chuyển. Bởi vậy, hành động tự nhiên cũng chậm hơn một nhịp.

Dù vậy, Phong Thu Nhạn vẫn không hề rơi vào thế yếu. Quân cờ dưới sự điều khiển của hai người không ngừng giảm bớt, trông có vẻ ngang tài ngang sức.

Chẳng qua, bên Phong Thu Nhạn có một điểm yếu chí mạng. Quân cờ của lão nhân, ngoài bản thân ông ta ra, tất cả đều có thể hy sinh. Nhưng bên Phong Thu Nhạn, bốn người bọn họ tuyệt đối không thể hy sinh. Càng về sau, thế cờ của anh càng trở nên bất lợi.

Phong Thu Nhạn tuyệt nhiên không hề nóng vội. Mắt thấy quân cờ ngày càng ít đi, anh vẫn bình tĩnh như nước, không ngừng trao đổi với Chu Văn để chỉ huy những Phối sủng còn lại chiến đấu.

Trong lúc nhận lệnh và điều khiển Phối sủng di chuyển, Chu Văn cũng dần hiểu rõ hơn về quy tắc của ván cờ, đồng thời nhận ra Phong Thu Nhạn đã rơi vào thế yếu.

Rất nhanh, số lượng Phối sủng hy sinh của hai bên đã gần bằng nhau. Bên Phong Thu Nhạn, ngoài bốn người họ ra, chỉ còn lại một Phối sủng Si đại diện cho quân Mã.

Còn bên lão nhân, ngoài bản thân ông ta, vẫn còn một Mã, một Pháo và hai Xe.

Xét về đội hình, rõ ràng bên Phong Thu Nhạn đang chịu thiệt thòi lớn, mà bên họ ngoại trừ con Si kia, không thể hy sinh thêm bất kỳ quân cờ nào nữa.

Lão nhân âm trầm nói:

- Xem ra ngươi phải đưa ra quyết định rồi, phải hy sinh quân cờ nào đây.

Ngoại trừ lão nhân, một Mã, một Pháo và hai Xe đều đồng loạt tấn công về phía nhóm Chu Văn.

Hai quân Xe là lợi hại nhất, chỉ cần đứng cùng một đường thẳng với chúng là sẽ bị miểu sát ngay lập tức. Còn một Mã một Pháo cũng đáng gờm không kém.

Mã đi trước, Pháo theo sau. Bất cứ ai đứng trên đường thẳng trước mặt Pháo đều sẽ bị nó tấn công, còn nếu đi đường chéo thì sẽ bị Mã tiêu diệt.

Bên Chu Văn lúc này có chút thảm. Lý Huyền đại diện cho quân Sĩ, tuy cũng đi đường chéo nhưng mỗi lần chỉ được một ô. Tốc độ của Lý Huyền dù có nhanh đến đâu, nhưng do bị lĩnh vực dị thứ nguyên hạn chế, khoảng cách di chuyển vẫn ngắn hơn quân Mã rất nhiều.

Chu Văn là quân Tốt, mỗi lần chỉ có thể tiến một ô, đã thế lại chỉ tiến không lùi, nhiều nhất là đứng yên tại chỗ, gần như không tạo ra được chút uy hiếp nào với lão nhân.

Chỉ có Phong Thu Nhạn đại diện cho quân Xe là còn uy hiếp lớn đối với bọn họ, nhưng anh không thể chủ động đứng cùng đường thẳng với đối phương, nên vẫn chưa tìm được cơ hội.

Rất nhanh, Phối sủng Si đại diện cho quân Mã đã bị tiêu diệt. Giờ đây, bốn người họ không thể có bất kỳ ai hy sinh nữa.

- Xem ra năng lực của ngươi cũng chỉ đến thế thôi, thật khiến người ta thất vọng.

Lão nhân chiếm thế thượng phong tuyệt đối, không vội vàng tấn công tiếp.

Vẻ mặt Phong Thu Nhạn không đổi, anh nhìn lão nhân nói:

- Cờ của tôi không bằng ông, nếu đây thực sự là một ván cờ, tôi chắc chắn sẽ thua. Nhưng đây không phải là một ván cờ thật sự, cho nên tôi nhất định sẽ thắng.

- Thiên địa vạn vật đều là cờ, đây chính là ván cờ chân chính.

Lão nhân nói.

- Vạn vật đều là cờ, nhưng quân cờ lại có sự khác biệt.

Phong Thu Nhạn đáp.

- Không có gì khác biệt cả. Sinh vật dù mạnh mẽ đến đâu, trong ván cờ này cũng chỉ là một quân cờ, tiện tay là có thể giết.

Lão nhân khinh thường nói.

- Vậy cũng chưa chắc, có đôi khi quân cờ cũng có thể chi phối cả ván cờ.

Phong Thu Nhạn quay người nói với Chu Văn và Lý Huyền:

- Huấn luyện viên, hội trưởng, năng lực của tôi chỉ có thể ép đối thủ suy yếu đến mức này thôi. Quy tắc các anh đã rõ, tiếp theo là chiến đấu, không phải đánh cờ nữa. Các anh đều là chuyên gia chiến đấu, không cần tôi chỉ huy đâu.

Phong Thu Nhạn nói xong liền rút đao xông lên. Chu Văn và Lý Huyền không nói hai lời, lập tức theo sau anh cùng lao tới.

Trước đó Chu Văn chẳng qua là không hiểu quy tắc, bây giờ thì đã nắm rõ như lòng bàn tay. Hơn nữa, Phong Thu Nhạn đã loại bỏ phần lớn quân cờ của đối phương, khiến ván cờ phức tạp trở nên đơn giản hóa, khả năng bị ngộ sát cũng giảm xuống mức thấp nhất.

Ngoại trừ việc cơ thể bị hạn chế di chuyển và phải chú ý không bị đối phương miểu sát, trận chiến này cũng không khác gì những trận chiến bình thường.

Ba người cùng nhau di chuyển. Phong Thu Nhạn cực nhanh, còn Chu Văn và Lý Huyền thì chậm chạp vô cùng, mỗi lần chỉ có thể đi một ô.

Một Mã, một Pháo và hai Xe lao đến vây công hai người họ, kết quả lại bị họ lợi dụng cách di chuyển và đủ loại phán đoán để né tránh, từ đầu đến cuối không hề bị tiêu diệt.

Ngược lại, Phong Thu Nhạn đã tận dụng cơ hội, nhanh chóng xử lý nốt quân Mã.

Giờ chỉ còn hai Xe và một Pháo, chúng chỉ có thể di chuyển trên đường thẳng, lực uy hiếp đã giảm đi rất nhiều.

Thế là ba người mặc kệ mấy quân cờ kia, trực tiếp xông thẳng về phía lão nhân.

Đúng như Phong Thu Nhạn đã nói, nếu đây là một ván cờ thực sự, anh đã thua, nhưng đây không phải là một ván cờ thật sự.

Trong ván cờ chân chính, quân cờ mà Lý Huyền và Nha Nhi đại diện không thể qua sông, phạm vi di chuyển cũng bị hạn chế, nhưng trong thực tế thì lại khác.

Thấy ba người Chu Văn phối hợp tác chiến, ba quân cờ còn lại của lão nhân mãi vẫn không thể tiêu diệt được ai, khiến sắc mặt ông ta trở nên khó coi.

- Không thể tha thứ... Không thể tha thứ... Cờ tướng không phải chơi như thế…

Vẻ giận dữ hiện rõ trên mặt lão nhân.

- Ông không còn cơ hội thắng đâu, nhận thua để chúng tôi đi qua đi.

Phong Thu Nhạn nói. Dù sao đối phương cũng là con người, anh không muốn giết chết ông lão này.

- Thua ư? Ta không thể thua, không ai có thể đánh bại ta trên bàn cờ, không một ai…

Lão nhân vừa nói vừa đứng dậy thét dài một tiếng.

Chỉ thấy vô số sinh vật dị thứ nguyên lại tràn ra, một lần nữa lấp đầy vị trí của tất cả các quân cờ đã chết. Nhóm Chu Văn lập tức rơi vào tuyệt cảnh, bị đặt vào trung tâm tầm tấn công của vô số quân cờ.

- Vãi, ông già này chơi ăn gian!

Lý Huyền hét lớn.

- Thì đã sao? Ta chỉ cần thắng! Các ngươi chết hết đi! Ta là đệ nhất kỳ đạo, không ai có thể đánh bại ta!

Lão nhân gào lên với vẻ mặt dữ tợn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!