Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 988: CHƯƠNG 984: HAI CHỌN MỘT

Toàn bộ thành Quy Hải chìm trong bóng tối, tất cả mọi người như thể hóa thành người mù, nỗi sợ hãi trong lòng lập tức bị khuếch đại lên gấp bội.

Kể cả cường giả cấp Sử Thi có năng lực hệ Thị Giác, cũng không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì trong bóng tối này. Ngoài bóng tối ra vẫn chỉ là bóng tối, phảng phất đây là màn đêm vĩnh hằng.

Người bình thường vốn quen dùng mắt, đột nhiên mất đi thị lực đã vô cùng hoảng loạn, lại nghĩ đến xung quanh có vô số quái vật tồn tại mà mình không thể nhìn thấy, không biết chúng đang làm gì, có phải đang lao đến nuốt chửng mình hay không? Có phải cái miệng đẫm máu của chúng đã kề sát cổ mình rồi không?

Phần lớn nỗi sợ hãi của con người đều đến từ trí tưởng tượng, mà hoàn cảnh tối tăm thế này chính là điều kiện tốt nhất để nỗi sợ hãi bùng phát.

Chu Văn không thích tưởng tượng, vì vậy hắn vừa sử dụng Đế Thính, vừa kích hoạt Mệnh Hồn Ngục Vương Tôn để tám giác quan của mình trở nên nhạy bén hơn.

Nhưng... vô dụng... Bất kể là năng lực của Đế Thính hay tám giác quan được Ngục Vương Tôn cường hóa, đều không giúp hắn phát hiện ra tung tích của Dạ Đế. Gã dường như đã hòa tan vào trong màn đêm này.

- Ngươi... đã từng trải nghiệm sức mạnh cấp Khủng Cụ chân chính chưa?

Giọng nói của Dạ Đế vang lên bên tai Chu Văn.

Nhưng Chu Văn lại không thấy bóng dáng Dạ Đế đâu, mà màn đêm kia phảng phất biến thành lưỡi đao, chém qua cổ hắn.

Coong!

Trên người Chu Văn xuất hiện bộ giáp của Tinh Hải Giáp Xác Long, mở ra năng lực Phòng Ngự Tuyệt Đối. Dù vậy, vị trí cổ của bộ giáp vẫn xuất hiện một vết hằn mảnh như sợi tơ.

- Phòng Ngự Tuyệt Đối, đây là áo giáp do Tinh Hải Giáp Xác Long biến thành sao? Ngươi thật may mắn. Mặc dù bản thân Tinh Hải Giáp Xác Long không có gì đặc biệt, nhưng Phòng Ngự Tuyệt Đối lại là một trong những kỹ năng phòng ngự mạnh nhất, kể cả cấp Khủng Cụ cũng không dễ gì phá vỡ được nó.

Giọng nói của Dạ Đế phiêu đãng, không thể xác định được phát ra từ đâu, tựa như đôi môi gã đang kề sát tai trái Chu Văn, nhưng khi hắn vừa quay đầu lại thì chẳng thấy gì cả.

Lúc này, giọng Dạ Đế lại vang lên bên tai phải Chu Văn:

- Trong cấp Thần Thoại, Phòng Ngự Tuyệt Đối là một năng lực xếp hạng rất cao. Trước đây ta cũng từng muốn tự tay giết Tinh Hải Giáp Xác Long để xem có rơi ra Trứng phối sủng không. Nhưng nghĩ đến tỷ lệ quá thấp nên đành từ bỏ. Không ngờ ngươi lại có được Trứng phối sủng của Tinh Hải Giáp Xác Long. Đáng tiếc, Tinh Hải Giáp Xác Long chỉ là một sinh vật Thần Thoại không có tiềm năng, không thể tiến vào cấp Khủng Cụ, nên cũng không thể thi triển Phòng Ngự Tuyệt Đối liên tục, tối đa chỉ duy trì được nửa giờ.

Chu Văn quay đầu nhìn sang phải, vẫn không thấy gì.

- Nửa giờ, đó là khoảng thời gian cuối cùng ngươi được sống trên đời, hãy tận hưởng cho tốt đi. Hiện tại đã qua một phút, ngươi còn 29 phút nữa...

Giọng nói tà ác của Dạ Đế như ma quỷ rót vào tai Chu Văn.

Đối mặt với áp lực tử vong, đặc biệt là khi biết rõ thời điểm mình sẽ chết, loại áp lực kinh khủng đó đủ để khiến người ta suy sụp.

Nhưng Chu Văn không phải là người sống theo cảm tính. Hắn biết Phòng Ngự Tuyệt Đối không thể bảo vệ hắn mãi mãi, nên không chút do dự mà bỏ chạy.

Nửa giờ là đủ để hắn dịch chuyển tức thời ra một khoảng cách rất xa. Nhưng trong bóng tối này, Chu Văn liên tục dịch chuyển mấy lần, dù đã rời khỏi thành Quy Hải, hắn vẫn chỉ thấy một màu đen kịt.

Tất cả núi non sông ngòi đều chìm trong đêm tối, có thể nghe thấy, nhưng không thể nhìn thấy.

- Ngươi muốn đi sao? Ta có thể cho ngươi rời đi.

Giọng nói của Dạ Đế lại vang lên bên tai Chu Văn lần nữa, khiến người ta cảm thấy tóc gáy dựng đứng.

Dứt lời, nơi Chu Văn đang đứng bỗng sáng bừng lên.

Nhưng bên trong thành Quy Hải vẫn là một mảng tối đen.

Cảnh tượng này thực sự có chút khó tin, chỗ của Chu Văn là ban ngày, còn cách đó vài mét bên trong thành lại là một vùng bóng tối không thể nhìn thấu.

- Không phải ngươi muốn trốn sao? Bây giờ ngươi có thể đi rồi. Nhưng những người ở đây sẽ trở thành vật thí nghiệm của ta, trải qua cái khả năng một phần vạn kia. Không biết trong số họ có người nào ngươi quan tâm không nhỉ? Mà thôi, dù có quan tâm thế nào cũng không quan trọng bằng mạng sống của ngươi đâu.

Giọng Dạ Đế truyền ra từ trong bóng tối.

Trong bóng tối, Dạ Đế như một cơn ác mộng xuất hiện bên cạnh Huệ Hải Phong. Huệ Hải Phong chỉ cảm thấy mắt mình sáng lên, hắn lại có thể nhìn rõ mọi vật trong đêm tối. Hắn lập tức tung quyền tấn công, nhưng thân thể Dạ Đế như một bóng ma, nắm đấm của Huệ Hải Phong xuyên qua mà không thể làm gã tổn thương chút nào.

Dạ Đế cười khẽ:

- Ngươi nghĩ Chu Văn sẽ lựa chọn thế nào? Hắn và ngươi đều là sư huynh đệ đồng môn, tình nghĩa giữa các ngươi có thể vượt qua nỗi sợ hãi cái chết không?

Huệ Hải Phong bình tĩnh đáp:

- Tôi hy vọng cậu ấy rời đi. Với năng lực của mình, tương lai cậu ấy nhất định có thể đánh bại ngươi, báo thù cho chúng tôi.

Huệ Hải Phong không gọi tên Chu Văn, vì hắn biết những lời đó chỉ nhằm kích động máu nóng của con người, hắn không muốn Chu Văn lúc này trở nên bốc đồng.

- Thật cảm động làm sao.

Dạ Đế lại đến bên cạnh Nha Nhi và Lý Huyền, bọn họ cũng lập tức có được khả năng nhìn trong bóng tối.

- Các ngươi nghĩ sao, Chu Văn sẽ rời đi, hay quay lại cứu các ngươi?

Dạ Đế hứng thú hỏi.

Lý Huyền không nói một lời, trực tiếp thả Băng Tằm Cổ Vương ra, nhưng nó chỉ xuyên qua người Dạ Đế mà không gây ra bất kỳ tổn thương nào.

- Thú vị thật, chẳng lẽ các ngươi không hy vọng hắn quay lại cứu mình sao? Chẳng lẽ hắn bỏ rơi các ngươi để chạy trốn, các ngươi thật sự không để tâm chút nào ư? Các ngươi từng coi hắn là bạn thân nhất, nhưng đến lúc nguy hiểm hắn lại bỏ mặc các ngươi để chạy thoát thân, thật đáng thương.

Giọng Dạ Đế lại vang lên bên tai ba người.

- Nếu là ta, ta chắc chắn sẽ quay lại cứu các ngươi, dù phải đồng sinh cộng tử. Chu Văn sẽ lựa chọn thế nào đây?

Dạ Đế tiếp tục nói.

Bên ngoài thành Quy Hải, Chu Văn nhìn thành phố chìm trong bóng tối, mày nhíu chặt.

- Ngươi rốt cuộc có trốn không? Ta cho ngươi ba giây cuối cùng. Nếu không trốn, vậy thì quay về với bóng tối đi.

Giọng Dạ Đế lại truyền ra từ trong bóng tối:

- Một… Hai… Ba…

Khi Dạ Đế đếm đến ba, Chu Văn quay người phi độn rời đi, tốc độ nhanh đến mức biến mất không còn tăm hơi.

Bên trong thành, Dạ Đế cười trên nỗi đau của người khác, nhìn ba người Huệ Hải Phong nói:

- Thật đáng tiếc, xem ra đồng đội của các ngươi không đáng tin cậy rồi. Giữa sự sống và tình bạn, hắn đã chọn sự sống.

- Vậy thì sao?

Lý Huyền liếc nhìn Nha Nhi đang sa sút tinh thần trong lòng mình, đột nhiên lên tiếng.

- Chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy bị bỏ rơi chút nào sao?

Dạ Đế hứng thú nhìn Lý Huyền.

- Đương nhiên là có, lão Chu là một tên khốn nạn, tôi hận không thể băm vằm hắn ra. Nhưng đáng tiếc, tôi lại không có cơ hội đó.

Lý Huyền xoa đầu Nha Nhi, nói:

- Chu Văn cũng là một tên khốn nạn giống tôi. Nếu chỉ có chúng ta ở đây, chắc chắn hắn sẽ không quay lại. Nhưng nơi này còn có cô công chúa nhỏ mà hắn quan tâm nhất, cho nên hắn nhất định sẽ trở về, đúng không nào, Nha Nhi?

Nha Nhi giật mình, vẻ mặt thất vọng ban nãy dần biến mất, ánh mắt trở nên kiên định, cô bé gật đầu thật mạnh.

- Lý Huyền.

Huệ Hải Phong khẽ nhíu mày.

Lý Huyền lại xua tay:

- Tôi biết ý của anh, nhưng chỉ có kẻ khốn mới hiểu rõ kẻ khốn nhất. So với việc bị kẻ địch biết hắn sẽ quay lại, hắn còn quan tâm đến cảm xúc của Nha Nhi hơn. Có những chuyện chúng ta hiểu, nhưng Nha Nhi còn nhỏ, không thể để con bé mang ám ảnh tâm lý được. Cho dù phải chết, cũng phải ra đi một cách vui vẻ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!