- Các ngươi thật sự nghĩ hắn sẽ quay lại à?
Lúc này, Dạ Đế thực sự cảm thấy hứng thú.
Nhân tính không chịu nổi thử thách, Dạ Đế cho rằng khi thật sự đối mặt với sinh tử, Chu Văn không thể nào quay lại được nữa.
Dạ Đế rất muốn thấy vẻ mặt thất vọng của Lý Huyền và Huệ Hải Phong, vì vậy hắn cũng không vội ra lệnh cho đám sinh vật dị thứ nguyên tấn công. Hắn muốn bọn Lý Huyền từ từ cảm nhận cái cảm giác từ hy vọng đến thất vọng, rồi lại từ thất vọng đến tuyệt vọng.
Nhưng thời gian mới trôi qua không lâu, Dạ Đế đột nhiên phát hiện có một bóng người đang từ xa lao tới Thành Quy Hải với tốc độ cực nhanh, và bóng người đó không ai khác chính là Chu Văn, người vừa mới bỏ chạy.
Trước đó Chu Văn không thật sự chạy trốn, hắn chỉ muốn kiểm tra một chút, xem Dạ Đế có thật sự thả hắn đi hay không, hay còn âm mưu gì khác.
Sau khi xác định mình đã thật sự thoát ra ngoài và phát hiện Dạ Đế không đuổi theo, hắn bèn quay người trở về.
Lý Huyền, Huệ Hải Phong và cả Nha Nhi đều đang mắc kẹt bên trong, khi bản thân vẫn còn năng lực làm chút gì đó, Chu Văn không muốn cứ thế mà từ bỏ.
Thấy Chu Văn quay lại, Nha Nhi vui mừng khôn xiết.
Vẻ mặt Huệ Hải Phong và Lý Huyền lại vô cùng nặng nề. Chu Văn trở về cũng đồng nghĩa với việc bọn họ phải liều mạng. Bất kể họ có thể làm được gì, cho dù là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, chỉ cần có thể đóng góp một chút tác dụng nhỏ nhoi vào cục diện, họ vẫn sẽ cố gắng hết sức.
- Ngươi quay lại làm gì?
Dạ Đế hứng thú nhìn Chu Văn hỏi.
- Ta bỏ quên đồ ở đây nên quay lại lấy.
Chu Văn nói.
- Ngươi bỏ quên cái gì?
Dạ Đế hỏi.
- Những người trong Thành Quy Hải.
Chu Văn đáp.
- Là người thân và bạn bè của ngươi?
Dạ Đế hỏi.
- Không, là tất cả mọi người ở Thành Quy Hải.
Chu Văn nghiêm túc nói.
- Ngươi muốn thử thách sự kiên nhẫn của ta à?
Giọng Dạ Đế lạnh đi, cùng với giọng nói của hắn, bóng tối một lần nữa nuốt chửng khu vực bên ngoài Thành Quy Hải, nhấn chìm Chu Văn vào trong đó.
Cảm giác cơ thể lại một lần nữa chìm trong bóng tối, Dạ Đế phảng phất như hiện hữu ở khắp mọi nơi, tồn tại trong từng ngóc ngách, nhưng trong lòng Chu Văn lại không hề có chút bối rối nào.
Hắn đã dám quay lại thì dĩ nhiên không phải ngu ngốc đến nộp mạng. Bất kể có tác dụng hay không, tóm lại hắn đã nghĩ ra một vài biện pháp và muốn thử một lần.
- Thời gian của Phòng Ngự Tuyệt Đối kéo dài tối đa nửa giờ, nhưng đó chỉ là thời gian trên lý thuyết. Dưới sức tấn công mạnh mẽ, do tiêu hao quá lớn, thời gian duy trì sẽ ngắn hơn. Nếu ta toàn lực công kích, có lẽ chưa tới mười phút, ngươi sẽ chết. Thật lòng mà nói, ta không hy vọng chuyện như vậy xảy ra.
Dạ Đế nói.
- Ngươi có thể thử xem, liệu có thể giết ta trong mười phút không?
Chu Văn dường như đã tính toán từ trước, không hề sợ hãi trước lời đe dọa của Dạ Đế.
- Vốn dĩ ta không muốn giết ngươi, nhưng ngươi đã một mực muốn tìm cái chết, ta cũng không thể giữ lại một kẻ đã quyết tâm muốn chết trên thế gian này.
Khi Dạ Đế nói, hư ảnh kia dường như biến mất. Đế Thính của Chu Văn không thể nghe được bất kỳ thông tin nào về Dạ Đế.
- Bây giờ mình phải tìm cách phá vỡ bóng tối và tìm ra chân thân của Dạ Đế trước khi Giáp Xác Rồng Tinh Hải mất đi hiệu lực Phòng Ngự Tuyệt Đối. Bằng không, ngay cả chân thân của hắn cũng không chạm tới được, thì không thể nào giết hay làm hắn bị thương.
Keng keng keng keng!
Không thấy người Dạ Đế đâu, nhưng những lưỡi đao bóng đêm lại xuất hiện một cách quỷ dị ở bốn phía, giống như những thanh đao hắc ám vô hình, chém lên người Chu Văn.
Cơ thể Chu Văn bị chém liên tiếp lùi về sau, nhưng lại hoàn toàn không nhìn thấy Dạ Đế ở đâu. Hắn như xuất hiện ở bất cứ nơi nào trong bóng tối, nhưng lại không có thực thể.
- Kể cả sinh vật cấp Khủng Cụ cũng không thể hoàn toàn không có thân thể. Bất kể là Băng Nữ hay Âm Phù Vương, họ đều có chân thân. Dạ Đế chắc chắn cũng phải có, chỉ là ta chưa tìm ra mà thôi. Rốt cuộc chân thân của hắn ở đâu?
Chu Văn dùng Đế Thính dò xét lại một lần nữa khắp xung quanh nhưng vẫn không có bất kỳ phát hiện nào. Ngay cả khi Dạ Đế tấn công, Chu Văn cũng không cảm nhận được sự tồn tại của hắn.
- Rốt cuộc phải làm thế nào?
Chu Văn không nghĩ ra được biện pháp gì, nên đành phải thử liều một phen.
Lưỡi đao vô hình trong bóng tối lại chém tới sau lưng Chu Văn. Hắn không thèm quay đầu lại, trực tiếp triệu hồi một thanh kiếm, lập tức vung kiếm chém ngược ra sau lưng.
Thanh kiếm kia mang theo ngọn lửa đỏ rực, đó chính là Kiếm Đồng Tước mà hắn mới nhận được cách đây không lâu.
Kiếm Đồng Tước mang theo lửa chiếu sáng cả khu vực xung quanh Chu Văn, nhưng chỉ giới hạn trong một phạm vi rất gần, còn những nơi xa hơn vẫn là một vùng tăm tối.
Ánh sáng không thể xua tan hoàn toàn bóng tối, cũng không thể phát hiện ra bóng dáng Dạ Đế ở gần đó. Một bóng tay màu đen từ trong chính cái bóng của Chu Văn lao ra, chém thẳng vào đùi hắn.
Cũng may có Giáp Xác Rồng Tinh Hải chặn được đòn này, nếu không e rằng đôi chân của Chu Văn đã bị chặt đứt.
Thân thể Chu Văn loạng choạng trong bóng đêm, mặc dù có Phòng Ngự Tuyệt Đối bảo vệ nên không bị thương, nhưng trên chân hắn vẫn truyền đến cảm giác đau đớn, khiến Chu Văn biết rõ, hiệu quả của Phòng Ngự Tuyệt Đối đang yếu dần.
Không nhìn thấy, không chạm được, nhưng lại có thể làm mình bị thương, thậm chí có thể giết người, đây không còn nghi ngờ gì nữa là một chuyện cực kỳ kinh khủng.
Mặc dù đòn tấn công vừa rồi không phát huy tác dụng, nhưng không có nghĩa là vô ích. Ít nhất Chu Văn đã phát hiện ra, ánh sáng do ngọn lửa phát ra vẫn có chút tác dụng với bóng tối.
Chỉ có điều, phạm vi mà ngọn lửa có thể chiếu sáng chỉ trong vòng bán kính ba mét, vô cùng hạn chế.
Chu Văn lại thử dùng Kiếm Đồng Tước tấn công về các hướng khác nhau, kết quả tự nhiên không thể làm Dạ Đế bị thương, nhưng có thể khẳng định rằng, Dạ Đế bắt buộc phải ở trong bóng tối mới có thể tấn công từ mọi phía.
Bây giờ Chu Văn đã có thể xác định sơ bộ, cho dù Dạ Đế có thể tấn công trong ánh sáng, thì hắn chắc chắn cũng không thể che giấu thân thể của mình.
Muốn đánh bại Dạ Đế, phải dụ hắn lộ diện trong ánh sáng.
Nhưng ánh sáng của Kiếm Đồng Tước hoàn toàn không thể chiếu sáng tất cả các góc trên cơ thể Chu Văn. Dù có đủ ánh sáng thì vẫn sẽ tồn tại bóng tối, mà có bóng tối thì sẽ có hắc ám, Dạ Đế có thể thông qua cái bóng để tấn công hắn.
- Ánh sáng bên ngoài vô dụng, trừ phi bản thân ta có thể phát sáng. Chuyện này đối với ta cũng không phải là việc khó.
Chu Văn nghĩ đến Mệnh Hồn Thái Cổ Nhân Hoàng của mình.
Chỉ cần để Mệnh Hồn Thái Cổ Nhân Hoàng hợp thể, hắn có thể biến thành một mặt trời hình người. Chỉ không biết, ánh sáng của Thái Cổ Nhân Hoàng có thể chiếu xa được bao nhiêu.
Nhưng dù sao khoảng cách một mét cũng đủ rồi. Trong tình huống không có góc chết, chỉ cần Dạ Đế tiến vào trong bán kính một mét này, hẳn là đủ để thấy được bản thể của hắn.