Tĩnh lặng.
Không khí tĩnh mịch đến đáng sợ!
Tựa như bị đại đạo ép phải câm lặng, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào nửa tòa cổ tháp đã biến mất trên mặt đất, đồng loạt rơi vào im lặng.
Ngay cả Tân Cô Cô cũng bị pha xử lý này của Từ Tiểu Thụ làm cho ngây người.
Lúc trước thu một cái linh trì, khiến hắn bị xối thành chuột lột, chuyện đó còn có thể bỏ qua.
Bây giờ lại dám ngay trước mặt người ta, xén mất một nửa tòa tháp truyền thừa?
Rốt cuộc đây là cái thể loại người gì vậy!
Chỉ là một cái Nguyên Phủ, rõ ràng vốn chỉ là món đồ dùng để trốn tránh kẻ địch truy sát, vậy mà lại bị hắn biến thành một món Thần khí chuyên dùng để cướp bóc!
Nếu như không gian hỗn độn bên trong được khai phá hết, có phải toàn bộ thế giới này đều sẽ bị ngài Từ Tiểu Thụ đây thu vào túi không?
"Nhận hoài nghi, bị động giá trị, +66."
"Nhận kính nể, bị động giá trị, +222."
Không chỉ người của Trương phủ trợn mắt há mồm, mà ngay cả đám người vây xem xung quanh cũng đều kinh hãi tột độ.
"Cái này e là... không chết không thôi?"
Bất kể là nhà ai, bị người ta lấy đi một nửa truyền thừa, e rằng cũng không thể hòa giải được.
Huống chi, nửa tòa cổ tháp bị lấy đi kia lại chính là phần đỉnh của Tàng Kinh Các.
Phần đỉnh có ý nghĩa như thế nào đối với một tòa nhà hình tháp, đương nhiên không cần phải nói.
Đệ tử bình thường trong gia tộc, lúc chọn lựa linh kỹ thậm chí còn không được phép lên tầng hai.
Những người liều sống liều chết, miễn cưỡng đột phá Tiên Thiên, cũng chỉ có thể lên được tầng ba, tầng bốn.
Mà bây giờ...
Cứ theo đà này, Tàng Kinh Các chỉ còn lại bốn tầng rưỡi.
Tầng trên?
Chọn linh kỹ?
Còn chọn cái quái gì nữa!
Chỗ đi còn chẳng có, nói gì đến lên lầu, nói gì đến chọn lựa linh kỹ?
Người bùng nổ đầu tiên vẫn là Trương Thái Doanh đang tức không chịu nổi.
Sau khi hiểu rõ ý nghĩa của Tàng Kinh Các, con ngươi của hắn biến mất hoàn toàn, một vòng ma văn hiện lên trong đôi mắt đỏ thẫm.
"Gào!!!"
Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, kẻ đã hóa thành một gã khổng lồ này trực tiếp nuốt một giọt tinh huyết Vương Tọa, thân hình lại lần nữa tăng vọt.
Lông đen từ trên người mọc ra tua tủa, giờ khắc này Trương Thái Doanh giống như một con cự thú Titan, trực tiếp giãy thoát khỏi sự trói buộc của hai người sau lưng, ầm ầm bước ra.
Bùm!
Hư không vỡ nát, thân hình hắn lao vút đến, thẳng tiến về phía Từ Tiểu Thụ.
"Chết cho ta!"
Trương Đa Vũ lập tức ra tay, nhưng giờ phút này lại hoàn toàn không theo kịp tốc độ của Trương Thái Doanh, chỉ tóm được một khoảng không.
"Đại trưởng lão!"
Nàng vội vàng nhìn sang bên cạnh, lại phát hiện Trương Trọng Mưu chỉ đau đớn lắc đầu.
"Không."
Chỉ một chữ, Trương Đa Vũ liền hiểu ra.
Trận chiến này, dù không muốn đánh đến mức nào, Trương Thái Doanh cũng buộc phải lên.
Truyền thừa, không thể đứt đoạn!
Hành động trông như chỉ đơn giản là thu đồ vào nhẫn trữ vật của người thanh niên này lại có khả năng khiến Trương gia trong mấy chục năm tới hoàn toàn bị đứt gãy thế hệ.
Đối với một Trương gia vẫn đang trên đà phát triển, đòn đánh này không nghi ngờ gì là mang tính hủy diệt!
"Gia chủ..."
Trương Đa Vũ thấp giọng nỉ non, nàng nhìn về phía người thanh niên đằng xa dường như đang lảo đảo, nắm chặt nắm đấm.
"Lên!"
Hai người theo sát phía sau, cùng xông về phía Từ Tiểu Thụ.
"Đến hay lắm!"
Trong mắt Tân Cô Cô bùng lên chiến ý, y dứt khoát hét lớn, định đón lấy một quyền của Trương Thái Doanh.
Từ Tiểu Thụ lại thiếu chút nữa bị tiếng quát này của y dọa cho ngất đi.
"Đỡ, đỡ ta."
Hắn lảo đảo, quay đầu lại nói.
Tân Cô Cô: "..."
Y liếc nhìn sau gáy Từ Tiểu Thụ, do dự một chút rồi quyết định lên tiếng: "Ta ở đây."
Từ Tiểu Thụ không quay đầu lại.
Dù ý thức đã mơ hồ, hoàn toàn không thể phân tích được thông tin gì từ hình ảnh mà "Cảm Giác" truyền đến, hắn vẫn dựa vào "Vạn Vật Giai Kiếm" để nhận ra một tia sát ý lạnh lẽo kia.
"Trương Thái Doanh, còn dám động thủ?"
Sau cơn chấn kinh, hắn lại không biết rằng một kiếm của mình đã thật sự trấn trụ được đối phương, nguyên nhân khiến hắn ta động thủ chính là cái cú thu đồ vô nhân tính cuối cùng đó.
Nhưng lúc này, đã không thể suy nghĩ nhiều được nữa!
"Đừng động thủ!"
Sau khi khuyên Tân Cô Cô, Từ Tiểu Thụ nhanh chóng quay người lại.
Lúc này, nếu thật sự động thủ, tất cả cố gắng của hắn sẽ đổ sông đổ bể!
Miễn cưỡng nhắm vào phương hướng của luồng sát khí, Từ Tiểu Thụ nhếch mép cười nhạt.
Sau đó, đầu ngón tay hắn vạch ra một đạo kiếm khí trong hư không.
"Kẻ trái lệnh, chết!"
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang vọng giữa tiếng gió gào thét, kiếm ý lạnh lẽo kia khiến đầu óc Trương Thái Doanh chấn động, tỉnh táo lại.
Rõ ràng chỉ là một luồng kiếm khí bình thường, yếu ớt đến mức gần như không đạt nổi cảnh giới Tiên Thiên...
Nhưng trên đó lại có một sợi kiếm niệm cực kỳ nhạt, cực kỳ nhạt.
Chính là thứ này, vừa rồi đã xé rách bầu trời, chém đứt một tòa linh trận phòng ngự siêu cường cấp Vương Tọa.
"Ta, Trương Thái Doanh, có đỡ nổi không?"
Gần như ngay khoảnh khắc đầu ngón chân sắp chạm vào đạo kiếm khí yếu ớt kia, Trương Thái Doanh bất giác dừng bước.
"Động đi chứ!"
"Động đi!"
Trương Thái Doanh tức giận công tâm, hắn nhìn Từ Tiểu Thụ đang lung lay sắp đổ, dù bây giờ hắn có mù cũng nhìn ra được trạng thái của tên nhóc này không ổn.
Huống chi, hắn không mù!
"Trạng thái hiện giờ của ngươi, căn bản không thể nào thi triển ra một kiếm kia được nữa!" Hắn gần như gào thét với người thanh niên sau luồng kiếm khí.
Vút! Vút!
Hai bóng người cũng dừng lại sau lưng hắn.
Trong mắt Trương Đa Vũ lộ vẻ kinh ngạc.
Trương Thái Doanh không kiêng nể gì cả, lại bị một câu nói dọa cho dừng lại?
Dù đang trong trạng thái cuồng nộ, hắn vẫn bị người ta dùng một lời chế trụ?
Chuyện này trước đây là hoàn toàn không thể nào.
"Sợ?"
Trước kia Trương Đa Vũ cảm thấy trong từ điển của Trương Thái Doanh không có chữ này, nhưng bây giờ, nàng đã dao động.
"Haiz!"
Trương Trọng Mưu nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt lóe lên một tia bi thống.
Không giống Trương Đa Vũ, cái tình huống vừa phải một mình gánh vác một phương, vì gia tộc xông pha chiến đấu, lại vừa phải đưa ra lựa chọn cho chính sinh mệnh của mình...
Là người từng trải, ông hoàn toàn có thể thấu hiểu.
Ông không nói gì, bất kể ngày thường có bất mãn thế nào, đối với quyết định của Trương Thái Doanh vào lúc này, ông đều không có ý kiến.
"Trạng thái..."
Từ Tiểu Thụ nhắm mắt, nhưng ý niệm như có như không kia dường như vẫn bao trùm lấy tất cả mọi người.
Hắn cười khổ một tiếng, cũng không phủ nhận: "Ngươi nói không sai, hiện tại ta đúng là đang trong trạng thái suy yếu, nhưng mà, chỉ một kiếm thôi, rất khó sao?"
Tất cả mọi người đều lộ vẻ không tin, ngay cả Tân Cô Cô cũng vậy.
Cái trạng thái này mà còn mạnh miệng!
"Ha ha ha!"
Trương Thái Doanh trợn trừng hai mắt, ngửa đầu cười như điên: "Nếu một kiếm không khó, ngươi có thể chém ta ngay tại chỗ, cần gì phải nhiều lời?"
Từ Tiểu Thụ không hề bị lay động, hỏi ngược lại: "Một kiếm rất khó, vậy tại sao ngươi không dám trái lệnh?"
"..."
Khung cảnh nhất thời trở nên vô cùng yên lặng.
Tân Cô Cô mặt mày kinh ngạc, giờ khắc này, y thừa nhận.
Nếu nói về đầu óc, tất cả mọi người ở đây cộng lại, e rằng cũng hoàn toàn không bằng Từ Tiểu Thụ.
Bất kể là tốc độ phản ứng, hay là trình độ xuyên tạc của hắn.
"Gào!" Trương Thái Doanh gầm lên một tiếng giận dữ, tiếng gầm kinh thiên động địa.
Hắn đấm mạnh một quyền vào lồng ngực mình, chỉ cảm thấy khí huyết dâng trào, muốn để đầu óc hoàn toàn điên cuồng.
Thế nhưng, lý trí đã bóp chết sự kích động này.
Tấm giấy cửa sổ che đậy cuối cùng đã bị chọc thủng, Trương Thái Doanh cảm thấy mặt mình nóng ran.
Mình quả thật đã bị dọa sợ, nhưng mà...
Nhưng mà...
"Đừng tìm cớ cho mình nữa."
Từ Tiểu Thụ thản nhiên lên tiếng.
Dựa vào khả năng hồi phục siêu cường của "Sinh Sinh Bất Tức", khoảng thời gian ngắn ngủi này đã giúp hắn hồi phục đến mức có thể di chuyển.
Hắn buông tay, gọi A Giới và Tân Cô Cô ra sau lưng, kéo lê thân thể suy yếu, phơi mình trước mặt một Vương Tọa đỉnh phong.
"Bản tọa, cho ngươi thêm một cơ hội, tự mình lựa chọn..."
"Một bước, hoặc là, một kiếm!"
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch