Virtus's Reader
Ta Có Một Thân Kỹ Năng Bị Động

Chương 366: CHƯƠNG 365: AN TOÀN RÚT LUI

Tân Cô Cô sắp phát điên đến nơi rồi.

Ấn tượng trước đây của hắn về Từ Tiểu Thụ chỉ là một kẻ lập dị có suy nghĩ khác người, lúc nào cũng cà lơ phất phơ.

Nhưng hôm nay, gã này đã làm mới lại cả thế giới quan của hắn.

Chỉ với tu vi Tiên Thiên mà hắn cũng dám ra vẻ đến mức này trước mặt Vương Tọa đỉnh phong ư?

Dù có một kiếm trấn áp vừa rồi, nhưng Tân Cô Cô hiểu rõ, đó là át chủ bài.

Là con át chủ bài tuyệt đối rút cạn cả cơ thể Từ Tiểu Thụ sau một đòn duy nhất.

Với bộ dạng suy yếu như vậy, hắn vẫn có thể che chắn cho mình và A Giới ở sau lưng...

Đây không phải là dũng khí, đây là một tên thần kinh!

Một tên điên chính hiệu!

Thế nhưng, chính một tên điên như vậy, nói ra những lời này, kết hợp với động tĩnh kinh người mà hắn gây ra lúc trước...

Ngay cả Tân Cô Cô cũng không khỏi dấy lên một tia hy vọng.

"Lẽ nào Từ Tiểu Thụ thật sự không thể chém ra một kiếm kia nữa sao?"

Không ai trả lời, Trương Thái Doanh cũng im lặng.

Một hơi thở.

Hai hơi thở.

"Ta có đáp án rồi."

Từ Tiểu Thụ cười mỉa, cằm khẽ nhếch lên, đôi mắt hơi híp lại như thể đang thương hại kẻ đáng thương nhất trên đời.

Hắn xoay người, vẫy tay.

"Đi thôi!"

"Ma ma..." A Giới thì thầm một tiếng, hồng quang trong mắt tối đi, rồi bước nhanh theo sau.

Tân Cô Cô nhìn bóng lưng không chút phòng bị của Từ Tiểu Thụ, trong lòng đã ngập tràn sự kính nể dời sông lấp biển.

Hắn quay đầu nhìn Trương Thái Doanh, sắc mặt tên này đã đen như đít nồi.

Lại liếc sang hai vị Vương Tọa phía sau.

Sự khuất nhục trong mắt người phụ nữ kia gần như sắp trào ra ngoài.

Còn lão già kia...

Lão là người duy nhất tại đây vẫn giữ được bình tĩnh ư!

"Không!"

"Vào lúc này mà vẫn giữ được bình tĩnh, e rằng đã là một kẻ biến thái tâm lý rồi!"

Khóe môi Tân Cô Cô giật giật.

Hắn cố gắng kìm nén nụ cười nhưng hoàn toàn không nhịn được.

"Ha ha ha!"

Sảng khoái!

Quá sảng khoái!

Hóa ra trận chiến thực sự khiến người ta vui vẻ cả thể xác lẫn tinh thần không phải là một đấm tiễn đối phương về với cát bụi.

Mà là rõ ràng ta đã hết hơi, nhưng ngươi vẫn không dám hó hé.

Trận chiến không giống ai này mới thực sự có thể khiến đối phương kinh tởm từ thể xác, tinh thần, cho đến tận linh hồn!

Tân Cô Cô nhìn mấy gương mặt trông như bị táo bón kia, tâm trạng vô cùng khoan khoái.

"Đi nào~"

Vốn là một kẻ chỉ sợ thiên hạ không loạn, sau khi nhận ra mấy tên này không dám manh động, hắn liền hoàn toàn bung xõa.

Hắn hiên ngang vung tay áo, hùng dũng bước theo Từ Tiểu Thụ.

"Bá đạo!"

"Từ Tiểu Thụ, ta đây Tân Cô Cô chẳng phục một ai, kể cả mụ đàn bà Tiêu Đường Đường kia, ta cũng không phục."

"Nhưng hôm nay, ta phục ngươi!"

Hắn vui vẻ truyền âm, đưa tay định vỗ lên vai Từ Tiểu Thụ.

Từ Tiểu Thụ đã sớm phòng bị.

Hắn tính kế được cả kẻ địch, sao lại quên bên cạnh mình còn có một nhân tố có thể phá hỏng kế hoạch chứ.

Vụt một tiếng, A Giới đột ngột xoay người.

Đưa tay, chặn lấy bàn tay của Tân Cô Cô.

Dáng vẻ đó như thể đang nói: "Ma ma của ta, há có thể để một ký chủ Quỷ Thú như ngươi tùy tiện vỗ vai?"

Tân Cô Cô sững sờ, rồi lập tức nhận ra cú vỗ này có thể sẽ khiến Từ Tiểu Thụ quỳ ngay tại chỗ, liền ngượng ngùng rụt tay về.

Đi được một dặm, sau lưng vẫn không có động tĩnh.

"Không cần nhìn nữa."

Từ Tiểu Thụ thở ra một hơi dài, nói: "Bước đầu tiên còn không dám bước, sao chúng có dũng khí để bước thêm bước nữa sau một hồi suy nghĩ miên man chứ?"

"Chậc chậc..."

Tân Cô Cô lắc đầu, hắn đã hoàn toàn bị Từ Tiểu Thụ chinh phục.

Cái đầu óc khác người này mà dùng vào chiến đấu thì đúng là thiên tài!

"Mà này, một kiếm vừa rồi, rốt cuộc ngươi chém ra thế nào thế?"

"Còn nữa, vụ nổ ở khu Đông Đình trước đó, thật sự là do ngươi luyện đan gây ra à?"

"Đúng rồi, thứ mà ngươi nói cuối cùng ấy, thật sự vẫn có thể chém ra một kiếm nữa sao?"

"..."

Tân Cô Cô cảm thấy trong đầu có cả ngàn câu hỏi, nếu không được giải đáp, e là tối nay mất ngủ.

Mi mắt Từ Tiểu Thụ giật giật, hắn rất muốn tiếp tục làm màu.

Nhưng nguy hiểm đã qua, sau khi hoàn toàn thả lỏng, hắn làm sao có thể gắng gượng được nữa?

Rầm một tiếng, hắn ngã vật ra đất.

A Giới tay mắt lanh lẹ, vươn tay ra bế thốc hắn lên theo kiểu công chúa.

"Chết rồi à?"

Tân Cô Cô giật mình, vội đưa tay thăm dò hơi thở, phát hiện khí tức của tên này vẫn rất ổn định, không thể chết được, chỉ là...

Cực kỳ suy yếu!

"Ngủ thiếp đi rồi?"

Hắn trố mắt, cảm nhận được sinh mệnh lực dồi dào trong cơ thể Từ Tiểu Thụ.

Nếu không phải mí mắt tên này nặng trĩu không nhấc lên nổi, hắn cũng không tin đây là thanh niên vừa bị rút cạn sức lực lúc nãy.

"Tên này còn là người không vậy?"

"Sau một kiếm kia, hóa ra hắn không hề bị tiêu hao chút nào, chỉ là tâm thần mệt mỏi thôi sao?"

"Nói cách khác, lời hắn nói cuối cùng không phải là giả, chỉ cần ý thức còn tỉnh táo, hắn thật sự có thể chém thêm một kiếm nữa?"

Tân Cô Cô kinh hãi trong lòng.

Hắn nghĩ đến gã đại thúc lôi thôi kia, bỗng nhận ra người được một kẻ như vậy coi trọng, bản thân Từ Tiểu Thụ vốn đã không hề đơn giản.

"Kiếm..."

Thật ra, Tân Cô Cô không hiểu nhiều về kiếm.

Hắn không phải người Đông Vực, sinh ra và lớn lên ở Tuất Nguyệt Hôi Cung tại Nam Vực.

Trong giới kiếm tu, những nhân vật thực sự nổi danh, hắn cũng chỉ nghe nói qua "Thất Kiếm Tiên".

Cộng thêm một người miễn cưỡng được tính là nửa vị, nhưng lại bị người đời đồn thổi thần thánh hóa thành "Đệ Bát Kiếm Tiên".

"Gã đại thúc kia, rốt cuộc là ai?"

Nếu nói Từ Tiểu Thụ có thể dùng tu vi Tiên Thiên mà chém ra một kiếm này, Tân Cô Cô tuyệt đối không tin, chắc chắn là có ngoại nhân tương trợ.

Mà ngoại nhân đó, chỉ có thể là gã đại thúc kia.

Nhưng tên đó, sáng nay trông tuy rất mạnh, nhưng tuyệt đối chưa đến cấp bậc Kiếm Tiên trong truyền thuyết.

Vậy mà tối nay, ý cảnh trong kiếm của Từ Tiểu Thụ lại hoàn toàn vượt xa kiếm tu thông thường.

Thậm chí Vương Tọa kiếm đạo cũng chưa chắc đã chém ra được một kiếm như vậy.

"Có thể giúp một tiểu tử chém ra một kiếm khủng bố như thế, mà bản thân gã đại thúc lại có vẻ lực bất tòng tâm ư?"

Tân Cô Cô cảm thấy vô cùng mâu thuẫn.

Hắn không dám nghĩ nhiều, sợ bị theo dõi, liền dẫn A Giới chạy vào bóng tối.

...

"Kết thúc rồi."

Giống như đám người đang ngẩng đầu kính sợ trên phố Sồi Xanh, phủ thành chủ cũng đang theo dõi sát sao trận chiến kinh thiên động địa đêm nay.

Phó Hành chắp tay sau lưng, quay sang nhìn Liễu Tinh, vẻ mặt có chút nặng nề.

"Phụ thân vẫn chưa về sao?"

Liễu Tinh gật đầu: "Vẫn đang ở hậu viện nghiên cứu khối kết tinh mới của ông ấy. Hôm nay phủ thành chủ bị chém, cũng không khiến ông ấy ra xem một cái."

"Tối nay xa như vậy, ông ấy sao có thể đi được chứ?"

Phó Hành xoa trán, cảm thấy đau đầu.

Rõ ràng ở tuổi của mình, đáng lẽ hắn phải giống như đám công tử thế gia khác, rong chơi chốn lầu xanh, tán tỉnh các tiểu thư.

Thế mà chỉ vì lão phụ thân ham mê linh trận, không lo chính sự, hắn đã phải sớm gánh vác một phần việc nhà.

Dùng tu vi Tông Sư để xử lý sự vụ cấp Vương Tọa, Phó Hành cảm thấy mình thật sự sắp quá tải rồi.

"Bên Thánh Thần Điện Đường nói sao rồi?" hắn hỏi.

Dù sao thì Vương Tọa ra tay đã vi phạm thánh pháp, cuối cùng vẫn phải nhờ đến Bạch Y của Thánh Thần Điện Đường tới trấn áp.

Liễu Tinh khẽ cười: "E là gần đây Thiên Tang thành sẽ không được để vào mắt đâu."

"Ồ?" Phó Hành thắc mắc, "Sao lại nói vậy?"

Liễu Tinh bước tới trước, nhìn khói bụi chưa tan hết nơi chân trời, sắc mặt ngưng trọng.

"Kiếm ý ở Bạch Quật lan tràn, Hữu Tứ Kiếm xuất thế, đã là chuyện không thể xoay chuyển."

"Lần này không ai kìm nén được nữa, dù vết nứt thứ nguyên chưa mở, đã có người bắt đầu lẻn vào rồi!"

"Hồng Y của Thánh Thần Điện Đường chưa động, nhưng Bạch Y đã điều đến tốp thứ sáu."

Phó Hành giật mình: "Sáu tốp?"

So với trước đây, con số này thật không thể tưởng tượng nổi.

Bạch Y của Thánh Thần Điện Đường, một tốp chính là một tổ!

Một tổ ít thì năm người, nhiều thì mười người!

Tất cả đều có tu vi từ Vương Tọa trở lên!

"Đúng vậy."

Liễu Tinh gật đầu, quay lại cười nói: "Bên ngoài Bạch Quật, số Vương Tọa đã chết hiện nay, e rằng đã lên đến hai con số rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!