Mấy ngày gần đây, Lục Thần dành ra một phần tâm sức để theo dõi "Nhóm WeChat Giao lưu Điện sinh lý Kinh Hoa".
Trong nhóm này, ngày nào cũng có bác sĩ đăng điện tâm đồ lên để trao đổi kinh nghiệm chẩn đoán.
Trước đó, Lục Thần bận ôn thi tay nghề nên không có nhiều thời gian để ý.
Bây giờ, thỉnh thoảng hắn lại mở WeChat xem có ca điện tâm đồ nào khó cần phân tích không.
Biết đâu lại có thể kiếm được chút điểm cảm ơn từ đó.
. . .
Bệnh viện Nhân dân huyện Phượng M.
Khoa Tim mạch.
Phạm Chí Bình đang ở trong phòng làm việc, cùng đồng nghiệp bàn tán sôi nổi về thị trường chứng khoán.
“Ôi, dạo này thị trường chán quá, đợt trước cháy tài khoản, lỗ sấp mặt!” Phạm Chí Bình đấm ngực dậm chân, thở dài nói.
“Chủ nhiệm Phạm, anh thế còn đỡ đấy, đợt trước còn kiếm được không ít, lần này em mới là người thua thảm đây.” Một bác sĩ nội trú trong khoa lắc đầu, “Vợ em ở nhà sắp nổi đóa với em rồi, haizz.”
Ngay lúc hai người đang than thở.
Y tá trưởng hớt hải chạy vào phòng làm việc, gõ gõ cửa.
“Chủ nhiệm Phạm, khoa cấp cứu vừa chuyển lên một bệnh nhân suy tim cấp! Tôi thấy tình trạng bệnh nhân nặng lắm, anh qua xem ngay đi!”
Phạm Chí Bình giật mình, nụ cười trên mặt tắt ngấm, vớ vội lấy ống nghe.
“Giường số mấy? Tôi qua ngay!”
“Bệnh nhân đang ở phòng cấp cứu!”
“Được.”
Phạm Chí Bình lập tức đi ra khỏi phòng, bác sĩ nội trú vừa nói chuyện với anh cũng vội vã đi theo sau.
Rất nhanh sau đó, họ đã đến phòng bệnh cấp cứu.
Trên giường bệnh là một bà cụ khoảng bảy tám mươi tuổi, đang ngồi bên mép giường, thở hổn hển từng hơi, môi hơi tím tái.
Bên cạnh giường bệnh còn có một bác sĩ trẻ đeo kính.
“Chủ nhiệm Phạm đến rồi, đây là một bệnh nhân suy tim.”
Bác sĩ khoa cấp cứu thấy Phạm Chí Bình đến thì thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó lập tức báo cáo bệnh án.
“Bệnh nhân nữ, 78 tuổi, khai bệnh tim đập nhanh hơn 10 ngày qua.”
“Bệnh nhân tự cảm thấy tim đập nhanh liên tục, có lúc còn tăng lên, không tức ngực, không đau ngực, không khó thở, không ho, không có đờm, không chóng mặt, không ngất, không đau bụng, không chướng bụng hay các triệu chứng khó chịu khác.”
“Bà cụ cho biết bình thường sức khỏe vẫn tốt, phủ nhận tiền sử bệnh tật hay dùng thuốc, rất ít khi đến bệnh viện khám.”
“Khám lúc nhập viện: Huyết áp 125/75mmHg, nhịp tim 125 lần/phút, loạn nhịp hoàn toàn, tiếng tim lúc mạnh lúc yếu, không nghe thấy tiếng thổi, hai phổi nghe trong, hai chân không phù.”
“Điện tâm đồ sau khi nhập viện cho thấy: Rung nhĩ đáp ứng thất nhanh kèm ngoại tâm thu nhĩ chuỗi. Đã chụp CT ngực, chưa có kết quả.”
Phạm Chí Bình khẽ gật đầu, bắt đầu khám lâm sàng.
Đồng thời, anh dặn y tá lắp máy theo dõi điện tim và cho bệnh nhân thở oxy.
Bác sĩ khoa cấp cứu đưa điện tâm đồ và hồ sơ bệnh án cấp cứu cho bác sĩ nội trú đứng bên cạnh.
“Chủ nhiệm Phạm, bệnh nhân giao cho anh nhé, tôi đi trước.”
“Được.” Phạm Chí Bình gật đầu.
Bác sĩ khoa cấp cứu đẩy xe giường trống rời đi.
“Chủ nhiệm, đây là suy tim trái cấp do rung nhĩ nhanh phải không ạ?” Bác sĩ nội trú trẻ tuổi cầm điện tâm đồ lên, cẩn thận xem qua rồi nói, “Đồng thời còn kèm theo biến đổi thứ phát của đoạn ST.”
“Ừm.” Phạm Chí Bình hài lòng gật đầu, đồng thời nói với y tá, “Làm xét nghiệm máu khẩn, kiểm tra chức năng thận, điện giải, men tim, BNP, sau đó tiêm tĩnh mạch một ống furosemide, rồi tiêm thêm nửa ống cedilanid!”
“Vâng ạ, chủ nhiệm.”
Y tá nhanh chóng quay lại phòng điều trị để chuẩn bị thuốc.
Phạm Chí Bình nói với bác sĩ nội trú bên cạnh: “Tiểu Phương, bình thường khi gặp bệnh nhân suy tim, lựa chọn đầu tay là furosemide, nếu hiệu quả không tốt, chúng ta có thể dùng thêm cedilanid để trợ tim. Nhưng bệnh nhân này thì khác, tôi dùng thuốc trợ tim ngay từ đầu, cậu có biết tại sao không?”
Tiểu Phương ngập ngừng một chút, trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói: “Em nhớ trong sách nội khoa có nói, chỉ định tốt nhất của cedilanid chính là rung nhĩ nhanh kèm suy tim. Bệnh nhân này... vừa khít luôn ạ!”
“Ừm.” Phạm Chí Bình khẽ gật đầu, “Không sai, cedilanid có thể kiểm soát tần số thất trong rung nhĩ, giúp nhanh chóng làm giảm triệu chứng suy tim.”
Lúc này, y tá vừa hay mang Furosemide và cedilanid đến.
“Chủ nhiệm, tôi xin nhắc lại y lệnh miệng, Furosemide một ống tiêm tĩnh mạch, cedilanid nửa ống tiêm tĩnh mạch.”
“Đúng vậy.”
Sau khi nhận được sự xác nhận của Phạm Chí Bình, y tá bắt đầu thực hiện y lệnh.
Furosemide tiêm tĩnh mạch!
Cedilanid tiêm tĩnh mạch chậm!
. . .
Phạm Chí Bình đã trở về phòng làm việc, chỉ còn lại Phương Dũng ở lại phòng bệnh để theo dõi diễn biến tình trạng của bệnh nhân.
Lúc này, y tá vừa tiêm xong cedilanid.
“Bà ơi, bà cảm thấy trong người đỡ hơn chút nào không ạ?” Phương Dũng ghé sát giường bệnh, nhẹ giọng hỏi.
Trên giường bệnh, bà cụ vẫn đang thở một cách khó nhọc, cánh tay giơ lên yếu ớt.
Phương Dũng nhíu mày.
Nhìn tình trạng của bệnh nhân, không những không khá hơn mà dường như còn có xu hướng nặng thêm!
Có gì đó không đúng!
“Tôi... tôi thấy hơi đau ngực, khó thở...” Bà cụ khó khăn thốt ra vài chữ.
Người nhà bệnh nhân đứng bên cạnh nghe vậy liền hoảng hốt.
“Bác sĩ, có chuyện gì vậy ạ, tôi cảm giác sau khi dùng thuốc, triệu chứng của mẹ tôi nặng hơn rồi!”
“Anh đừng vội, để chúng tôi theo dõi thêm!” Phương Dũng trấn an, quay đầu nói với y tá, “Mau đi gọi chủ nhiệm Phạm đến đây.”
Cùng lúc đó, anh cầm ống nghe lên để nghe phổi cho bệnh nhân.
Vừa đặt ống nghe lên vùng nghe phổi của bệnh nhân, Phương Dũng đã cảm thấy không ổn.
Lúc bệnh nhân mới vào khoa, phổi của bà ấy nghe trong, không nghe thấy ran ẩm.
Nhưng bây giờ.
Hai bên phổi của bà cụ đã xuất hiện ran ngáy là chủ yếu, đáy phổi hai bên có thể nghe thấy một ít ran ẩm.
Sao lại có thể như vậy?
“Tiểu Phương, có chuyện gì vậy?”
Lúc này, Phạm Chí Bình chạy tới.
“Chủ nhiệm, y tá vừa tiêm xong cedilanid, bệnh nhân cảm thấy tức ngực nhiều hơn!” Phương Dũng lập tức nói, “Em vừa nghe phổi của bệnh nhân, so với lúc trước đã có thay đổi!”
Phạm Chí Bình cau mày, nhanh chóng nghe lại phổi một lần nữa.
“Đúng là có thay đổi, có thể nghe thấy ran ngáy, đáy phổi thậm chí còn có một ít ran ẩm, lúc trước không nghe thấy.”
Đây là dấu hiệu bệnh tình đang nặng thêm!
“Tiêm một ống furosemide, sau đó cho bệnh nhân khí dung một liều! Tiêm thêm một ống diprophyllin!”
Phạm Chí Bình lập tức ra y lệnh miệng.
Bây giờ không phải là lúc suy nghĩ nguyên nhân khiến bệnh tình nặng thêm.
Ổn định tình trạng bệnh nhân trước mới là quan trọng nhất!
Khoảng hơn mười phút sau.
Các triệu chứng của bệnh nhân bắt đầu thuyên giảm, cảm giác tức ngực, đau ngực cũng dần biến mất.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
. . .
Cùng lúc đó, trong đầu Phạm Chí Bình bắt đầu suy đoán các nguyên nhân có thể xảy ra.
“Bệnh nhân này xuất hiện triệu chứng sau khi tiêm cedilanid, lẽ nào là phản ứng thuốc của cedilanid?”
Trở lại phòng làm việc.
Phạm Chí Bình xem lại tất cả các chỉ số xét nghiệm của bệnh nhân, nhưng vẫn không thể nghĩ ra được nguyên nhân.
“Chủ nhiệm Phạm, em vừa đo lại điện tâm đồ.”
Phương Dũng rất chăm chỉ, sau khi triệu chứng của bệnh nhân thuyên giảm, anh đã đo lại một bản điện tâm đồ khác.
Phạm Chí Bình nhận lấy bản điện tâm đồ mới, tập trung xem xét.
Bản điện tâm đồ mới vẫn là rung nhĩ, ngoại tâm thu nhĩ chuỗi, nhịp tim đã trở lại bình thường.
Nhưng so với điện tâm đồ lúc nhập viện, các chuyển đạo phổ biến đều có đoạn ST chênh xuống, sóng T đảo ngược, cho thấy có sự thay đổi của thiếu máu cơ tim.
“Chủ nhiệm Phạm, tại sao bệnh tình của bệnh nhân lại đột ngột nặng thêm vậy ạ?” Phương Dũng đứng bên cạnh nhỏ giọng hỏi.
“Không rõ nữa.” Phạm Chí Bình lắc đầu, anh cũng không tìm ra được nguồn cơn khiến bệnh tình trở nặng.
Nhưng theo quy trình sử dụng cedilanid, trong tình huống hiện tại, việc tiêm tĩnh mạch cedilanid chắc chắn là không sai!
Hiện tại, thay đổi duy nhất chính là hai bản điện tâm đồ trước và sau!
Nhưng anh đã nghiền ngẫm hồi lâu mà vẫn không tìm ra được chút manh mối nào từ điện tâm đồ.
Đột nhiên, Phạm Chí Bình nghĩ đến "Nhóm Giao lưu Điện sinh lý Kinh Hoa" mà mình vừa tham gia.
Biết đâu các giáo sư ở bệnh viện tuyến trên có thể nhìn ra được điểm khác biệt!
Nghĩ đến đây.
Anh vội vàng dùng điện thoại chụp lại hai bản điện tâm đồ, sau đó gửi vào nhóm Giao lưu Điện sinh lý Kinh Hoa.
Phạm Chí Bình còn mô tả ngắn gọn bệnh án, và ở cuối cùng, còn đặc biệt tag Lục Thần vào.
“@Giáo sư Lục, có thời gian thì xem giúp tôi hai tấm điện tâm đồ này với, cảm ơn anh.”
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn