Kỳ thi tuyển nghiên cứu sinh được chia làm hai vòng: vòng một và vòng hai.
Thông thường, vòng hai sẽ bao gồm cả thi viết và phỏng vấn với giáo sư hướng dẫn.
Sau vòng hai, nếu chỉ tiêu tuyển sinh của trường nào chưa đủ, họ sẽ mở hệ thống điều chuyển nguyện vọng để tuyển thêm thí sinh từ các trường khác.
Tuy nhiên, thời gian thi vòng một và vòng hai của mỗi trường không giống nhau, do đó thời gian điều chuyển nguyện vọng cũng khác nhau.
Vòng hai thường kéo dài trong ba ngày.
Ngày đầu tiên thi viết, ngày thứ hai phỏng vấn, và ngày thứ ba sẽ công bố kết quả trúng tuyển cuối cùng.
Thời gian thi vòng hai của Học viện Y khoa Đại học Kinh Đô là ngày 15 tháng 4, trong khi thời gian điều chuyển nguyện vọng của Đại học Y khoa Kinh Hoa là ngày 18 tháng 4.
Điều này có nghĩa là, sau khi tham gia kỳ thi vòng hai của Học viện Y khoa Đại học Kinh Đô, Lục Thần phải tức tốc chạy đến Đại học Y khoa Kinh Hoa để tham gia điều chuyển nguyện vọng mà không một phút nghỉ ngơi!
Mặc dù với điểm số vòng một của Lục Thần, khả năng đỗ vào Học viện Y khoa Đại học Kinh Đô là rất mong manh, nhưng cậu vẫn muốn chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho kỳ thi vòng hai.
Con người ai chẳng có ước mơ chứ!
Biết đâu lại đỗ thì sao?
...
Lục Thần đăng ký chuyên ngành Nội tim mạch, với giáo sư hướng dẫn là chủ nhiệm khoa Tim mạch của Học viện Y khoa Đại học Kinh Đô, giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ, đồng thời cũng là phó viện trưởng bệnh viện và là chuyên gia tim mạch nổi tiếng toàn Trung Quốc – Dương Phong.
Ngoài việc ôn tập lại toàn bộ kiến thức chuyên ngành tim mạch, Lục Thần còn tìm đọc các bài luận văn trong và ngoài nước mà giáo sư Dương Phong đã công bố trong ba năm gần đây, dịch thuật, tổng hợp và hệ thống lại chúng.
...
...
Thời gian trôi nhanh như chớp mắt.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày 14 tháng 4, một ngày trước kỳ thi vòng hai của Đại học Kinh Đô.
Sau mười tiếng bay, Lục Thần cuối cùng cũng đã đặt chân đến thủ đô của Trung Quốc.
Học viện Y khoa Đại học Kinh Đô, được thành lập vào ngày 26 tháng 10 năm 1912, là trường đại học quốc lập đầu tiên do chính phủ Trung Quốc tự mình xây dựng để chuyên giảng dạy y học phương Tây.
Ngày nay, Học viện Y khoa Đại học Kinh Đô đã trở thành một trong những học viện y khoa hàng đầu cả nước, một ngọn tháp ngà trong lòng tất cả sinh viên y khoa.
Lần này Lục Thần đi với hành trang gọn nhẹ, chỉ đeo một chiếc ba lô nhỏ, bên trong có hai cuốn tài liệu ôn tập và vài bộ quần áo để thay.
Vừa bước ra khỏi sân bay.
Mặt trời sắp lặn, những vệt ráng chiều vắt ngang nơi chân trời, ánh hoàng hôn xiên xiên chiếu xuống mặt đường nhựa.
Không khí ở thủ đô dường như không trong lành bằng quê nhà, người và xe cộ nườm nượp, gương mặt người qua đường nào cũng hằn lên vẻ lo âu.
Đây là một đô thị hiện đại hóa bậc cao, cũng là một thành phố cuốn mọi người vào guồng quay không ngừng nghỉ.
Mỗi năm có vô số người trẻ tuổi đổ về đây để theo đuổi ước mơ, nhưng cũng có nhiều người hơn lựa chọn rời đi, trở về quê hương của mình...
Mở app bản đồ trên điện thoại, tìm được tuyến đường tốt nhất để đến Đại học Kinh Đô, Lục Thần liền lên đường.
Vì đang trong thời gian thi tuyển nghiên cứu sinh, tất cả khách sạn gần Đại học Kinh Đô đều đã kín phòng.
May mắn là Lục Thần đã đặt trước một khách sạn express trên mạng từ sớm. Sau khi ra khỏi ga tàu điện ngầm, cậu đi thẳng đến khách sạn.
Đi bộ khoảng 10 phút, trong một khu dân cư cũ kỹ, Lục Thần tìm thấy khách sạn tên là PaPa Express.
"Cái gì? Các cô tăng giá à?"
Lục Thần cau mày, chứng minh nhân dân của cậu bị nhân viên lễ tân trả lại.
"Đúng vậy, anh đặt phòng từ một tuần trước. Giá lúc đó khác bây giờ."
Nhân viên lễ tân là một cô gái trẻ.
Cô ta mặc đồng phục màu trắng, miệng ngậm một cây kẹo mút, qua phần cổ áo hé mở có thể thấy được hình xăm màu đen.
"Nếu anh muốn ở thì đóng thêm 200 tệ. Không muốn ở cũng được, chúng tôi không ép, sẽ trả lại tiền cọc cho anh."
Vẻ mặt cô nàng lễ tân cực kỳ mất kiên nhẫn.
Dạo này khách sạn làm ăn phát đạt, chẳng thiếu một khách như Lục Thần.
Hơn nữa, vừa có mấy người gọi điện đến hỏi còn phòng trống không.
"Đóng thêm 200 tệ?!" Lục Thần hừ lạnh một tiếng, "Giá phòng ban đầu của các cô cũng chỉ có 100 tệ, bây giờ tăng gấp đôi luôn à?"
Khách sạn express này trang trí bình thường, vị trí lại không đẹp, được cải tạo từ một tòa nhà trong khu dân cư, nên ngày thường giá phòng đơn chỉ khoảng 100 tệ.
Lục Thần không phải không chấp nhận việc tăng giá, nhưng tăng giá kiểu này thì quá vô lý, tăng thẳng gấp đôi!
Thế này khác gì cướp tiền trắng trợn!
"Thích thì ở, không thì thôi." Cô nàng lễ tân liếc xéo Lục Thần, rồi lại cúi đầu nghịch điện thoại.
Lục Thần sa sầm mặt, nói tiếp: "Một tuần trước tôi đã trả tiền đặt phòng trên Meituan, tương đương với việc hai bên chúng ta đã ký kết hợp đồng, phải có tinh thần khế ước chứ."
"Nhưng bây giờ các cô lại tự ý tăng giá, đây là đơn phương vi phạm hợp đồng."
Cô nàng lễ tân cười ha hả, vẻ mặt có mấy phần khinh thường: "Anh đừng có lôi mấy cái lời lẽ văn vẻ đó ra với tôi, tôi không hiểu đâu. Anh không ở thì tránh ra cho khách khác vào."
Không biết từ lúc nào, bên cạnh Lục Thần đã có một cô gái đứng đó.
Tuổi cô gái này trạc tuổi Lục Thần, dáng người cân đối, đeo kính râm màu đen, làn da trắng không tì vết ửng lên sắc hồng nhàn nhạt, trên người mặc một chiếc váy voan đen, trông cực kỳ cao ráo.
"Xin hỏi còn phòng không?"
Giọng cô gái có chút lạnh lùng.
"Còn." Cô nhân viên lễ tân ngẩng đầu, "Phòng đơn, 300 tệ một đêm."
Cô gái không do dự, lấy điện thoại ra, mở Wechat chuẩn bị thanh toán.
Lục Thần vội nói nhỏ: "Người đẹp, 300 tệ này cô có thể ở khách sạn hạng sao rồi, sao cứ phải ở cái khách sạn express này làm gì?"
Cô gái dừng động tác thanh toán, quay đầu nhìn Lục Thần, giọng lạnh băng: "Anh là ai?"
"Tôi..." Lục Thần nghẹn lời.
Thôi, kệ vậy.
Cô ta thích làm kẻ ngốc lắm tiền thì cứ để cô ta làm...
Thấy Lục Thần không nói gì, cô gái cũng không để ý đến cậu nữa, nhanh chóng dùng điện thoại thanh toán xong 300 tệ tiền phòng.
"Người đẹp, phòng của chị là phòng 412. Cứ đi thẳng vào trong, rẽ phải phòng thứ hai là được."
Nhận được thông báo thanh toán, cô nhân viên lễ tân cười tươi đưa thẻ phòng cho cô gái.
"Cảm ơn."
Cô gái nhận lấy thẻ phòng, ánh sáng trong khách sạn khá tối nên cô tháo kính râm ra.
Lúc này Lục Thần mới nhìn rõ dung mạo của cô.
Gương mặt thanh tú mộc mạc, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo có vài phần quyến rũ nhưng lại lạnh lùng, đôi mắt đẹp trong veo như nước.
Đẹp thì rất đẹp, nhưng tính cách xem ra cũng cực kỳ lạnh nhạt.
"Này, tôi hỏi anh có ở nữa không đấy?"
Giọng cô nàng lễ tân kéo Lục Thần về thực tại, cô ta gõ bàn nhắc nhở: "Phòng này là phòng cuối cùng rồi đấy, anh mà không ở, lát nữa có khách khác đến là tôi không giữ cho anh đâu!"
Lục Thần nhếch mép cười: "Ở chứ, đương nhiên là tôi ở rồi."
Cô nàng lễ tân ngẩn ra, không ngờ người trước mặt lại đột nhiên thay đổi thái độ.
"Vậy thì đóng thêm 200, tôi đưa thẻ phòng cho."
Lục Thần cười cười, nhưng không lấy tiền ra, thay vào đó cậu lấy điện thoại, mở app đặt phòng Meituan, tìm số điện thoại của dịch vụ khách hàng.
Bấm số gọi, Lục Thần còn cố tình giơ điện thoại lên cho cô nàng lễ tân thấy mình đang gọi cho ai – Dịch vụ khách hàng Meituan.
Cô nàng lễ tân vẫn giữ vẻ mặt bất cần, nhún vai, lại liếm cây kẹo mút: "Anh muốn gọi thì cứ gọi."
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
"Alo, xin chào, đây là dịch vụ khách hàng của Meituan, tôi có thể giúp gì cho quý khách ạ?"
Lục Thần liền thuật lại chuyện khách sạn tự ý tăng giá.
"Thưa anh, vấn đề anh phản ánh tôi sẽ báo cáo lên cấp trên. Nếu tình hình anh nói là thật, việc khách sạn tự ý tăng giá đúng là đã vi phạm quy định, chúng tôi sẽ liên hệ với người phụ trách khách sạn ngay lập tức."
"Được rồi, cảm ơn. Xin hỏi khoảng bao lâu thì có kết quả ạ?" Lục Thần nhíu mày, bây giờ đã gần bảy giờ tối, nếu cứ lằng nhằng nữa thì tối nay cậu khỏi cần phòng luôn.
"Thưa anh, chúng tôi sẽ phản hồi cho anh trong vòng một tiếng nữa ạ."
Cúp điện thoại.
Lục Thần ngẩng đầu nhìn cô nàng lễ tân, thấy cô ta vẫn giữ bộ dạng thờ ơ, dường như chẳng thèm quan tâm đến cuộc gọi vừa rồi của cậu.
...
Xem ra phải nghĩ cách khác thôi.
Lục Thần nhìn chằm chằm vào mặt cô nàng lễ tân, đột nhiên lên tiếng.
"Sắc mặt trì trệ, quầng mắt thâm xám, sống mũi ửng đỏ, mí mắt nhợt nhạt."
"Hả? Anh nói gì vậy?"
Cô nàng lễ tân ngơ ngác, không hiểu Lục Thần đang nói gì.
"Cô em, gần đây có phải cô luôn cảm thấy cơ thể mệt mỏi, uể oải, dễ kiệt sức, mất ngủ, thậm chí mỗi lần đến kỳ kinh nguyệt lượng cũng rất nhiều, lại còn không đều nữa phải không?"
Sắc mặt cô nàng lễ tân đột ngột thay đổi.
"Cái này, anh... sao anh biết được?"
Cô ta thường xuyên phải trực ca đêm ở khách sạn, nếu Lục Thần nói cô ta mệt mỏi, uể oải thì cô ta cũng không phản ứng lớn như vậy.
Nhưng chuyện kinh nguyệt ra nhiều và không đều, ngay cả bạn trai cô ta cũng không biết!
Vậy mà người đàn ông xa lạ trước mặt này, làm sao hắn biết được?
Lục Thần ngồi xuống ghế sô pha ở quầy lễ tân, đặt ba lô sang một bên.
Trong mắt cậu, màu sắc trên đầu cô nàng lễ tân là màu vàng!
Điều này cho thấy chức năng cơ thể của cô ta đã bị tổn hại, thậm chí đã mắc phải một số bệnh tật.
"Cô em à, cô có bệnh đấy, phải chữa đi!"