Virtus's Reader
Ta Có Thể Nhìn Thấy HP

Chương 94: CHƯƠNG 94: CƠN ĐAU THẮT NGỰC?

Mở hệ thống bệnh án ra, vẫn còn 5 giường trống.

Lục Thần liền nhắn tin WeChat cho Vương Tử Hào.

"Vẫn còn giường trống."

Chẳng mấy chốc, Vương Tử Hào đã trả lời.

"Ok, chín giờ sáng mai tới."

...

Giao ban sáng xong, Tôn Quả Quả dẫn mọi người đi tuần phòng.

Lục Thần quản lý bốn giường bệnh, trong đó có một giường trống.

Ba bệnh nhân còn lại tình trạng tương đối ổn định, đều đang chuẩn bị chọn ngày xuất viện.

"Bệnh nhân ở giường 13 đã ổn định hơn nên được chuyển từ CCU về."

Mọi người đi tới giường số 13.

Lục Thần nhìn thấy một cô bé đang nằm trên giường bệnh.

Đó là cô bé mắc chứng tăng cholesterol máu gia đình.

Xung quanh toàn là các cụ ông cụ bà sáu, bảy mươi tuổi, cô bé trông thật lạc lõng.

"Cháu gái, bây giờ ngực còn đau không?"

Tôn Quả Quả cúi xuống, xoa đầu cô bé.

Cô bé nhút nhát nhìn một đám bác sĩ trước mặt, rồi vùi đầu vào trong chăn, không dám nói lời nào.

"Con bé đỡ nhiều rồi ạ." Mẹ cô bé đứng bên cạnh cười nói, "Từ hôm phẫu thuật tim xong, triệu chứng đau ngực của cháu đã giảm đi rất nhiều, cảm ơn các bác sĩ."

"Ừm, vậy thì tốt." Tôn Quả Quả đứng thẳng người dậy, "Sau này vẫn phải uống thuốc hạ mỡ máu đều đặn. Bệnh này của cháu nhất định phải kiểm soát mỡ máu thật tốt, nếu không sau này sẽ tái phát đấy."

"Vâng ạ." Mẹ cô bé gật đầu.

"Gia đình cũng đừng áp lực tâm lý quá." Tôn Quả Quả thấy cô bé cứ im lặng mãi, bèn tiếp tục an ủi, "Bây giờ đã tìm ra nguyên nhân rồi, sau này cứ điều trị đúng bệnh thì sẽ ngày càng tốt hơn thôi."

Dường như nghe được lời của Tôn Quả Quả, cô bé từ từ ló đầu ra khỏi chăn, đôi mắt nhìn chăm chú vào cô.

"Yên tâm đi, mọi chuyện sẽ dần tốt lên thôi, sau này cháu cũng có thể giống như các bạn khác, được đi ăn đồ ăn ngon, được đến công viên giải trí chơi đùa." Tôn Quả Quả cười nhìn cô bé.

Trong mắt cô bé ánh lên một tia hy vọng.

Thế nhưng, Lục Thần đứng bên cạnh lại nhíu mày.

Hắn liếc nhìn thanh HP trên đầu cô bé, chỉ số là 65!

Tạm thời không có gì nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng đối với cô bé này, hắn có một điểm vẫn mãi không hiểu.

Dựa vào tình trạng mạch máu tệ đến cực điểm của cô bé, tại sao bác sĩ ở phòng can thiệp tim mạch dưới lầu chỉ làm nong mạch (PTCA) mà không đặt stent (PCI)?

Nếu nói là vì bệnh nhân còn nhỏ tuổi, sợ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của cô bé.

Nhưng lỡ sau này mạch máu của cô bé lại hẹp đi, thì ảnh hưởng còn lớn hơn nữa!

Vấn đề này, e rằng chỉ có thể hỏi lại bác sĩ phẫu thuật sau.

...

Vừa tuần phòng xong.

Lục Thần còn chưa về phòng làm việc đã thấy Vương Tử Hào mặc áo blouse trắng đi vào, theo sau là một người phụ nữ trung niên khoảng năm mươi tuổi.

"Ê, Lục Thần, tôi đưa dì tôi tới đây." Vương Tử Hào cầm một tờ giấy nhập viện đưa cho Lục Thần, "Đã tìm bác sĩ Lý Dao ở phòng khám để mở giấy nhập viện rồi."

Lục Thần nhận lấy giấy nhập viện, liếc nhìn người dì của Vương Tử Hào.

Bà có thân hình đẫy đà, mặt hơi béo, trên cổ đeo một sợi dây chuyền, khi cười lên, hai mắt híp lại thành một đường chỉ.

"Tử Hào, cậu cầm giấy nhập viện bảo y tá sắp xếp giường đi."

"Được." Vương Tử Hào gật đầu, quay người nói, "Dì ơi, dì ngồi đây nghỉ một lát nhé, con ra quầy y tá một chút."

"Ừ, con đi nhanh rồi về."

Vương Tử Hào đi rồi, Lục Thần bắt đầu hỏi bệnh sử.

"Dì Phó, bình thường dì cảm thấy không khỏe ở đâu ạ?"

"Tôi ấy à, bị đau ngực, ở ngay chỗ này." Phó Phượng Cầm chỉ vào ngực trái của mình.

Lục Thần vừa hỏi vừa ghi chép tóm tắt.

"Vậy dì bị đau ngực khi nào, sau khi vận động, hay là cả lúc nghỉ ngơi không vận động cũng đau ạ?"

"Cái này..." Phó Phượng Cầm ngập ngừng, "Để tôi nghĩ xem nào, lúc vận động cũng đau, mà không vận động cũng đau."

Lục Thần còn định hỏi tiếp thì bị Phó Phượng Cầm cắt ngang.

"Ôi dào, cậu Lục à, lần này tôi đến chủ yếu là muốn chụp mạch vành, cậu không cần hỏi nhiều thế đâu." Phó Phượng Cầm khẽ xua tay, để lộ ra chiếc vòng vàng to sụ trên cổ tay.

"Dì ơi, hỏi bệnh là quy trình khám bệnh thông thường ạ." Lục Thần cười bất đắc dĩ, "Hơn nữa, đâu ai dám chắc 100% là dì có vấn đề về tim đâu ạ?"

Phó Phượng Cầm vội vàng lắc đầu.

"Tim tôi chắc chắn có vấn đề, cái này cậu đừng nói là không có, cơ thể của tôi, tôi tự biết rõ nhất."

"Vậy dì đã làm kiểm tra gì ở bệnh viện huyện rồi ạ? Có chụp CTA mạch vành không?" Lục Thần hỏi tiếp.

"Chưa chụp CTA, nhưng có làm mấy cái điện tâm đồ rồi."

Phó Phượng Cầm lục lọi trong túi xách một lúc lâu, lôi ra ba tờ điện tâm đồ nhàu nát.

Lục Thần cầm lên xem.

Cả ba tờ điện tâm đồ đều tương tự nhau, đều cho thấy sóng T đảo ngược ở các chuyển đạo trước tim V4-V6.

Chỉ nhìn vào điện tâm đồ, sóng T đảo ngược đúng là biểu hiện của thiếu máu cơ tim, kết hợp với triệu chứng của bệnh nhân, có khả năng là bệnh mạch vành.

Lúc này, Vương Tử Hào từ quầy y tá quay lại.

"Lục Thần, sắp xếp xong giường rồi, ở giường số 11."

Giường 11, vừa hay là giường do Lục Thần quản lý.

"Được, cậu đưa dì về phòng bệnh trước đi, tôi đẩy máy điện tâm đồ qua ngay." Lục Thần nói.

Phó Phượng Cầm lập tức ngắt lời Lục Thần, "Này, cậu Lục, tôi đã đưa cho cậu bao nhiêu tờ điện tâm đồ rồi, sao còn phải làm nữa?"

Không đợi Lục Thần lên tiếng, Vương Tử Hào đứng bên cạnh vội nói: "Dì ơi, điện tâm đồ có thể thay đổi từng giờ từng phút, hơn nữa đây là quy định của khoa, bệnh nhân mới nhập viện đều phải làm. Mấy chuyện điều trị này dì đừng bận tâm, cứ để bác sĩ lo là được."

"Tử Hào à, làm một cái điện tâm đồ tốn kém lắm, hình như năm sáu chục nghìn gì đó, dì không muốn tốn tiền oan đâu!" Phó Phượng Cầm lẩm bẩm rồi đi về phía giường số 11.

Lục Thần lộ vẻ hơi bất đắc dĩ, nhưng vẫn đẩy xe điện tâm đồ đi theo sau hai người.

Đến giường bệnh số 11.

Dưới sự hỗ trợ của Vương Tử Hào, Lục Thần làm điện tâm đồ cho Phó Phượng Cầm, kết quả cho thấy không có thay đổi gì lớn so với những lần trước.

...

Ngoài hành lang phòng bệnh.

"Lục Thần, dì tôi tính hơi nóng nảy, cậu đừng để bụng nhé." Vương Tử Hào ngại ngùng gãi đầu.

"Không sao đâu." Lục Thần cười.

"Vậy khi nào thì có thể sắp xếp chụp mạch vành được?" Vương Tử Hào hỏi, "Dì ấy đến đây chủ yếu là để làm cái này."

Lục Thần cau mày nói: "Thật ra, lúc nãy tôi hỏi sơ qua, dì của cậu chưa chắc đã bị bệnh mạch vành đâu!"

"Không phải bệnh tim à?" Vương Tử Hào ngẩn người, "Điện tâm đồ của dì ấy hình như là biểu hiện của thiếu máu cơ tim mà."

"Điện tâm đồ không thể nói lên tất cả."

"Nhưng dì ấy cũng bị đau ngực, triệu chứng này khá giống cơn đau thắt ngực."

"Cơn đau thắt ngực do bệnh mạch vành chủ yếu xuất hiện sau khi gắng sức." Lục Thần giải thích, "Cơn đau ngực của dì cậu không phải là triệu chứng điển hình của bệnh mạch vành."

"Vậy theo cậu nói, không phải bệnh mạch vành thì là bệnh gì?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!