Bên này, Tả Tiểu Đa nhất thời cảm thấy có một lực lượng cường đại đột kích, tay tê rần, vội vàng hóa thành nhu lực, Cử Trọng Nhược Khinh tâm pháp trong nháy mắt phát động, một mực nắm roi gân rồng, một cái chùy khác chuyển hướng ném ra, hai tay lại run, hai cây đại chùy tựa như chim yến về tổ bay trở về, trên không trung xoay người một cái, một lần nữa bắt lấy chuôi chùy.
Thoáng như không có khe hở thời gian nào, mượn lần xoay tròn này, thân như gió lốc đột kích lại tấn công lên.
Người kia không nói một lời, đại chùy trong tay cũng sừng sững mà ra, rầm một tiếng, bốn cây đại chùy lại lần nữa va chạm!
Bóng người cao lớn lại lần nữa có chút không vui với Tả Tiểu Đa, hai người luân phiên giao thủ, Tả Tiểu Đa không phải không biết thực lực chân thật của mình vượt xa hắn.
Giao phong cực đoan không có chút giả vờ nào như vậy, đối với hắn mà nói, không những hoàn toàn không có phần thắng, mà còn là đẩy nhanh thất bại, là sự lựa chọn nhất kém!
Nhưng mà, ngay khoảnh khắc bốn chùy va chạm với nhau, biến cố lại xuất hiện—
Phốc phốc!
Hai vệt ánh sáng lạnh lẽo đột nhiên bắn nhanh ra, cực kỳ nguy cấp, tai hoạ sát nách, bắn về phía mắt người đối diện.
“Đậu móe!”
Một tiếng chửi thề này thật sự đã thốt ra khỏi miệng.
Lần này thực sự quá mức đột ngột, cho dù là người kia có thân kinh bách chiến, có kinh nghiệm tới nhường nào, thì vẫn ứng biến không kịp...
Nhưng mà, cái gọi là ứng biến không kịp, như cũng chỉ giới hạn tại trạng thái trước mắt!
Nhìn như sắp bị hai vệt ánh sáng lạnh lẽo bắn trúng, vậy mà phi một tiếng, nhổ một bãi nước miếng, thế mà dùng một cục đờm đặc đánh bay hai cây chùy trâm Tả Tiểu Đa giấu ở trong chùy, giận dữ nói: “Đây là cái đấu pháp vặn vẹo gì? Vớ va vớ vẩn.”
Ngoài miệng thì giận dữ mắng mỏ, nhưng trong lòng thì bỗng nhiên hít một hơi khí lạnh.
Nguy hiểm thật!
Trong chùy của tên nhóc này, thế mà còn có cơ quan cạm bẫy!
M* kiếp, đúng là giống hệt cha hắn, nham hiểm!
Trong Thiên Hồn Mộng Yểm Chùy ẩn chứa ám khí! —— cái này, k* kiếp... Quả thực là khốn nạn mà!
Nếu không phải mình có tu vi vượt xa tên nhóc này, hoảng nhưng không loạn, nếu như hôm nay thật sự chỉ là một người bình thường như thực lực mình bây giờ biểu hiện ra, đối mặt với hai ám khí vừa rồi của tên nhóc này, chắc chắn không thể né tránh kịp!
Chắc chắn sẽ bị bắn trúng mắt, hơn nữa còn là đâm xuyên não hải nữa chứ chẳng chơi!
Thậm chí đây là lấy trạng thái Anh Biến đỉnh phong mình biểu hiện ra để tính toán, nếu là Anh Biến đỉnh phong chân chính, hẳn phải chết không thể nghi ngờ, trong nháy mắt chiến cuộc sẽ kết thúc!
Không, không chỉ là Anh Biến, thậm chí có là tu giả Ngự Thần... Chỉ sợ cũng khó thoát chết!
Một chiêu này, thật sự là quá nham hiểm!
Ngự chùy tu giả, một trăm người thì chí ít chín mươi người đều là áp dụng phương pháp tấn công là đại khai đại hợp, cường công mãnh đả, còn lại mười người... Đương nhiên là càng thêm đại khai đại hợp, toàn lực công phạt rồi!
Như Tả Tiểu Đa, giấu ám khí trong chùy như vậy, có thể có được đấu pháp tinh vi âm hiểm như thế, há lại chỉ có thể nói là một phần trăm được, dù là một phần ngàn cũng chưa chắc đã có, căn bản chính là vạn người không được một, gần như không tồn tại!
“Lão tử trước tiên dùng thực lực Đỉnh Đan Nguyên cảnh cùng hắn đối chiến, thế mà trực tiếp bị ngăn chặn... chẳng trách Băng Minh lại bại trong tay tên nhóc này...”
“Một đường tăng lên tới Anh Biến, Anh Biến trung giai, cuối cùng càng là tăng lực hơn đến Anh Biến đỉnh phong... Thế mà xuýt chút bị phản sát...”
Sự chấn động nhân tâm này, đã là dời sông lấp biển.
Đây chính là thực lực Anh Biến đỉnh phong của ta!... tên nhóc này, sao lại không phải con ruột của ta cơ chứ...
Mà mức nham hiểm của tên này khiến người ta không thể tưởng tượng nổi, trước chỉ dùng kiếm, sau đó dùng chùy, dùng chùy còn che giấu Viêm Dương chân kinh, Viêm Dương chân kinh ra lại xuất hiện Lưu Tinh Chùy, sau đó lại ra ám khí...
Một màn này mang ra, nếu đổi thành người khác đoán chừng sớm đã bị đánh chết rồi...
Không chỉ hắn cảm thấy kinh ngạc, đối diện, Tả Tiểu Đa càng là trong lòng sợ hãi, khắp cả người sinh lạnh.
Mình ấp ủ kế hoạch hồi lâu, ám khí đánh lén là lá bài tẩy một mực coi là mạnh nhất giữ lại tới cuối cùng, người này lại có thể dùng một cục đờm đánh bay nó ngay lúc nguy cấp!
Một cục đờm!?!
Đánh bay hai cái ám khí có uy lực lớn nhất của mình- chùy trâm Thiên Vu Đồng!
Cái này cần là thực lực đẳng cấp nào mới làm được vậy?
Thực lực của hai bên chênh lệch quá xa!
Xa hơn cả trời với đất!
Thân thể lần nữa xoay tròn, Cửu Cửu Miêu Miêu Chùy vẫn hiện ra thế đại lực trầm.
Ánh mắt Tả Tiểu Đa ngưng đọng.
Đánh không lại ngươi, ta nhận.
Nhưng mà cho dù ta đánh không lại ngươi, ta cũng phải chiến đến một khắc cuối cùng, để cha mẹ có thể đi xa một chút!
Cửu Cửu Miêu Miêu Chùy xoáy thế tái khởi!
Uy lực không giảm.
Trọn vẹn hơn vạn lần va chạm...
Người kia đã là kinh hãi không hiểu, tên nhóc này... Thế mà vẫn còn sức!!
Chùy pháp dạng này, cần lực lượng như thế nào để chèo chống, tin rằng trong thiên hạ không có người thứ hai hiểu càng rõ ràng hơn hắn.
Dựa theo lẽ thường mà nói, sau khi va chạm dạng này mấy trăm lần, tên nhóc này lẽ ra đã không còn sức lực nữa, nếu miễn cưỡng đánh tiếp, cánh tay cũng sẽ chỉ bởi vì khó mà phụ tải dẫn tới bị hao tổn.
Thậm chí sẽ dẫn đến tổn thương không cách nào khôi phục.
Bởi vì chấn động dạng này, đối với thân thể người thì gân mạch tổn thương là lớn nhất, mà lại khó trị liệu nhất.
Nhưng mà tên nhóc trước mắt này... thực sự đã va chạm với chùy của mình hơn vạn lần! Thế mà vẫn điềm nhiên như không có việc gì!
Làm sao có thể làm được?!
Người kia cũng cảm giác mình có chút không tài nào hiểu nổi.
Lực lượng như vậy, cường độ thân thể như vậy, đừng nói là Đan Nguyên cảnh, cho dù là cảnh giới Hóa Vân, thậm chí là Ngự Thần cảnh, cũng chưa chắc làm được?
“Aaaaa!!!”
Đối diện, Tả Tiểu Đa đột nhiên cuồng loạn điên cuồng rống to.
Người kia nghe thấy tiếng rống to này, rõ ràng đã hiểu tên nhóc này đang muốn liều mạng. Không khỏi lấy làm kinh hãi!
Hỏng rồi, lão tử làm cho tên nhóc này quyết tâm chơi tới cùng rồi!
Tên nhóc này muốn làm gì?
Chỉ thấy Tả Tiểu Đa liên tiếp xoay tròn vung vẩy, rõ ràng là đem tuyệt chiêu áp đáy hòm của Thiên Hồn Mộng Yểm Chùy ra- Chùy Tán Thiên Hạ Thôi Vận!
CHƯƠNG 1404: NHẶT ĐƯỢC BẢO BỐI
Người kia giờ khắc này, đã không chỉ là kinh sợ, mà là trực tiếp kinh hãi!
Một chiêu này, hắn bây giờ làm sao có thể dùng được?
Một chiêu thôi động tất cả lực lượng cực hạn, nơi này tất cả lực lượng, chính là bao gồm cả tinh hồn chi lực, bản nguyên chi lực, tinh thần lực, sinh mệnh lực, toàn bộ ngưng tụ tại một chiêu này!
Tu vi không đến Phi Thiên, hậu quả khi dùng một chiêu này, cũng chỉ có một chữ: chết!
Bất luận có giết được đối thủ hay không, bản thân nhất định sẽ chết, nhất định phải chết!
Quả nhiên là, không bị thương địch, trước tổn thương mình, thậm chí hẳn phải chết, một chiêu vô cùng cực đoan!
Đậu xanh, tên nhóc con này muốn cùng lão tử liều mạng, không, đây là dùng tính mạng của mình ra để liều rồi, đã không còn để ý tới bất kỳ hậu quả gì nữa!
Không thể đánh nữa.
Nếu còn tiếp tục đánh, lão tử còn chưa kịp làm gì, tên nhóc này đã tự chơi chết chính hắn rồi...
Người kia vèo một tiếng lui lại, vừa lui đã lui ra mấy chục mét, cả người đều ẩn vào sương mù dày đặc.
Lần này hắn lui thật sự là nhanh đến cực điểm, có cảm giác như xé rách không gian.
“Tên họ Tả kia lại có thể có được một đứa con trai như thế, rất tốt, quả thật rất tốt. Nhưng ngươi bây giờ còn rất non nớt, hoàn toàn không phải là đối thủ của ta, mối thù này oán, tạm thời ghi lại. Chờ ngươi tu vi đại thành, ta lại tới tìm ngươi!”
“Hiếm khi gặp được người cũng giống lão tử, dùng chùy tốt như vậy, giết thì quả thật đáng tiếc.”
“Nể mặt ngươi cũng là một đại thiên tài, ta buông tha cho cha ngươi một lần!”
Tả Tiểu Đa hừ một tiếng, cầm song chùy trong tay, khí thế hừng hực: “Đánh tiếp!”
Trong sương mù dày đặc, người kia hỏi: “Đôi chùy này? Tên là gì?”
Thầm nghĩ, đừng nói với ta nó cũng tên là Thiên Hồn Mộng Yểm Chùy đấy nhé?
Chắc là hắn cũng không dám, hẳn là cũng sẽ tị huý.
Có điều, có thể luyện chùy đến mức này... Đã đủ đủ tư cách để đặt một cái tên thật uy mãnh!
Tả Tiểu Đa buông đại chùy xuống, uy phong lẫm liệt: “Chùy này? Tên là, Cửu Cửu Miêu Miêu Chùy!”
Cửu Cửu Miêu Miêu Chùy!
Đối diện, thân thể người kia bỗng nhiên lung lay một chút? Như là bị Cửu Cửu Miêu Miêu Chùy bỗng nhiên nện trúng đầu.
Trong lúc nhất thời trước mắt sao vàng bay tán loạn.
Đậu xanh! Lão tử đánh ngươi giống như chơi đùa, kết quả lại bị quả tên của cặp chùy này trực tiếp đánh bại...
“Tên rất hay!” Người kia nghiến răng nặn ra một câu khen ngợi.
Cảm giác trong lòng buồn bực từng đợt.
Chính là kiểu buồn bực mà muốn giết người á.
Suy nghĩ trong lúc nhất thời không thể thông suốt nổi... Thật sự... Lão tử bây giờ mà còn không đi, chỉ sợ sẽ bị chọc giận chết luôn ở chỗ này!
“Giang hồ gặp lại!” Sau đó còn lẩm nhẩm cái gì đó, giống như đang mắng cái gì đó.
Tả Tiểu Đa nhìn đối phương càng ngày càng xa, cho đến khi không còn nhìn thấy gì, kẻ thù kinh khủng này, thế mà tự nhiên lại biến mất trong sương mù dày đặc.
Chờ đối phương đã biến mất, Tả Tiểu Đa mới hét lớn một tiếng: “Đừng chạy! Lão tử còn có thể tái chiến ba nghìn hiệp!”
Lại rất tức thời thu chùy, rồi liên tục xoay tròn một hai trăm cái vòng tròn. Lúc này mới rốt cục thu hồi toàn bộ lực lượng thúc cốc đến cực hạn khi nãy, vẫn cảm giác kinh mạch toàn thân như muốn nổ tung, toàn thân trên dưới như không còn chút sức lực nào, xụi lơ trên mặt đất.
Trong lúc nhất thời, mồ hôi tuôn như nước, toàn thân mềm nhũn như cọng bún, cảm thấy chưa tỉnh hồn.
Thở hổn hển một hồi lâu, vẫn không thể tự đứng lên...
Vừa rồi thật sự là tiêu hao quá nhiều...
Cầm không nổi chùy nữa rồi...
Ngồi dưới đất, cảm giác cái mông của mình tiếp xúc với đất xi măng lạnh lẽo, cũng có hơi yên tâm hơn: “Vẫn là ở trong thành phố... Chỉ là không biết đây là trận pháp gì...”
“Trên mặt đất quá lạnh, ngồi lâu không biết bị tiêu chảy hay không...”
Cho dù một chút sức lực cũng không có, nhưng cũng không trở ngại Tả Tiểu Đa suy nghĩ lung tung.
Sau một lúc lâu, xác định là kẻ địch đã thật sự không còn ở đây nữa, lúc này mới nhổ nước miếng: “Ngu xuẩn! Thế mà lại cho kẻ địch cơ hội trưởng thành... đúng là ngu ngục... tên trước đó cũng làm như vậy, bây giờ mộ đã xanh cỏ, cỏ tốt tới mức che cả mộ luôn rồi đso...”
“Chỉ bằng tu vi tối nay ngươi thể hiện ra... Hừ, ta không tới một năm, là có thể một chùy đập chết ngươi!”
“Lại còn yêu tiếc thiên tài... ha ha ha, thiên tài như lão tử, là người như ngươi yêu quý nổi sao? Ngu xuẩn! Lần sau gặp mặt, một chùy đánh bẹp ngươi!”
Một hồi lâu sau, thiên tài nào đó rốt cục cảm giác được lực lượng đã khôi phục một chút, lúc này mới thu Cửu Cửu Miêu Miêu Chùy vào bên trong nhẫn.
Lung la lung lay, lảo đảo nghiêng ngả đi ra ngoài.
...
Hai vợ chồng Tả Trường Lộ đang đứng bên trên cột đèn đường ven đường thong thả chờ.
Hơi nghiêng người, một vóc người cao lớn xuất hiện.
Nở nụ cười, cảm giác vui vẻ phát ra từ nội tâm kia, như là 'đột nhiên nhặt được một bảo bối' vậy, chính là không cách nào che giấu được.
Cách thật xa, đã có thể cảm nhận được cảm giác vui mừng hớn hở trên mặt người này.
Dáng người cao lớn vạm vỡ, tóc tai rối bời, thân cao tới hai mét rưỡi, chính là Hồng Thủy Đại Vu vô địch thiên hạ.
Hai vợ chồng Tả Trường Lộ dám đánh cược.
Mình cả đời này, từ khi biết Hồng Thủy Đại Vu tới giờ, cho tới bây giờ chưa từng thấy lão già này hí hửng như vậy bao giờ!
Ừm, không đúng, hẳn là cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy tên này cười mới đúng!
Nhưng mà bây giờ, tên này lại đang cười như một tên mập ngớ ngẩn.
Cái miệng đó, có thể nói là cười ngoác tới tận mang tai luôn rôi!
“Ha ha ha ha ha...”
Hồng Thủy Đại Vu- người vừa mới hiện thân, đã phát ra tới một tiếng cười dài vô cùng hứng khởi, lòng tràn đầy vui sướng, cứ như mới nhặt được mỏ vàng.
“Khá lắm khá lắm, rất khá!”
Hồng Thủy Đại Vu nhanh chân đi tới trước mặt Tả Trường Lộ, cười tới hai mắt đều híp lại, thân thiết trước nay chưa từng có, đưa tay vỗ vỗ bả vai Tả Trường Lộ, dùng một loại giọng điệu thân thiết trước nay chưa từng có, nói chuyện mà còn mang theo tiếng cười: “Khá lắm, khá lắm, con trai chúng ta rất khá! Tốt lắm, tốt lắm, tốt hơn cha hắn nhiều, ha ha!”
Tả Trường Lộ và Ngô Vũ Đình một mặt ngơ ngác: đây thật sự là Hồng Thủy à??
Hồng Thủy vô địch thiên hạ?
Thế này cũng quá không hài hòa rồi ha?!
CHƯƠNG 1405: NHẶT ĐƯỢC BẢO BỐI (2)
Hồng Thủy Đại Vu cởi mở cười lớn, tươi rói nói: “Khá lắm, đã bao nhiêu năm qua, ta chưa từng gặp được người nào có thể miễn cưỡng hợp tâm ý để truyền lại y bát... Không ngờ, hôm nay các ngươi đã đưa cho ta một truyền nhân hoàn mỹ vượt ngoài sức tưởng tượng của ta!”
“Lão Tả, lão tiểu tử ngươi, cũng biết sinh con trai phết đấy!”
Hồng Thủy Đại Vu cười ha ha, giơ ra ngón tay cái: “Sinh con khá lắm! Đứa con trai này, nhà ta hôm nay xem như nhận rồi ha!”
Ngô Vũ Đình tức xạm mặt lại.
“Chỉ có mình hắn biết sinh thôi à?”
Ngô Vũ Đình cả giận nói: “Bảo hắn tự sinh đi, coi thử có sinh ra được không!?”
“Ách...” Hồng Thủy Đại Vu á khẩu, gãi gãi đầu một cái, hắng giọng một cái, rồi nói: “Em dâu, việc này... Khẳng định là công lao của ngươi càng lớn, em dâu sinh cũng rất tốt! Con trai của chúng ta, rất tốt!”
“...”
Hai vợ chồng im lặng nhìn lên trời.
Nếu như không phải đã biết tính cách của Hồng Thủy Đại Vu, biết hắn sẽ không áp dụng loại lời này để chiếm tiện nghi, thì chỉ một câu này, bất kể là Tả Trường Lộ hay là Ngô Vũ Đình, đều sẽ trở mặt ngay tại chỗ, xông lên oánh cho một trận!
Lão già này đánh tới sống tới chết với chúng ta nhiều năm như vậy, lẽ nào lại là một tên ngốc?!
Đều nói từ xưa các cao thủ thường khiếm khuyết về mặt tâm lý, xem ra câu nói này, cũng là có đạo lý nhất định...
Tả Trường Lộ hắng giọng một cái, nói: “Thế chùy của hắn, sử dụng cũng được chứ?”
“Nào chỉ là cũng được!”
Hồng Thủy Đại Vu lại giơ ra tay cái: “Lúc ta ở vào tuổi của hắn, cảnh giới bằng hắn bây giờ, chiến lực cũng không bằng ba phần của hắn đâu.”
Nghĩ nghĩ, lại nói thêm: “Nhiều lắm cũng chỉ bằng hai phần thôi. Mà mức độ bền bỉ, còn chưa tới hai phần nữa.”
Hắn than thở một tiếng: “Không có ta tự mình dạy bảo, ngươi còn muốn giấu đầu lộ đuôi tại trước mặt con trai mình giả lão chuột... Chỉ là con trai ta hắn tự mình tìm tòi, có thể tu luyện tới loại tình trạng này, quả nhiên là vượt xa ra ngoài dự đoán!”
Hồng Thủy Đại Vu cảm khái một tiếng: “Có một đứa con trai như thế, ta rất vui mừng!”
Ngô Vũ Đình hừ một tiếng, rốt cục nhịn không được phản bác: “Ngươi tém tém lại cho ta đi ha, đừng có mở miệng một tiếng lại là con trai của chúng ta, đó là con trai của ta, ngươi chỉ là cha nuôi của hắn thôi. Còn nữa, từ lập trường mà nói, chúng ta vẫn là đối địch. Ngươi vui mừng cái gì hở!?”
Hồng Thủy Đại Vu thản nhiên nói: “Đối địch lại như thế nào? Cho dù tương lai ta chết trong tay con trai chúng ta, hắn cũng là con nuôi của ta, cũng là truyền nhân y bát của ta! Điểm này, chẳng lẽ còn có gì sai?”
Tả Trường Lộ hừ một tiếng, nói: “Hừ, ngươi nghĩ hay lắm, thế mà còn muốn chết trong tay con nuôi... Cũng không sợ bị khí vận phản phệ?”
Hồng Thủy Đại Vu cười ha ha, không chút nào coi là ngang ngược, ngược lại càng thêm vui vẻ.
Điểm ấy là khẳng định, nếu như Hồng Thủy Đại Vu muốn chết, chết ở trong tay ai đều được, duy chỉ có không thể chết trong tay Tả Tiểu Đa!
“Được rồi được rồi, chuyến đi này thật không uổng, bây giờ trở về đây. Ngươi bên này cũng mau chóng bố trí đi. Tương lai, Nhật Nguyệt Quan chính là huyết nhục cối xay của hai chúng ta... Ngươi mà bố trí không tốt, chúng ta bên kia đạt được tăng lên cũng không lớn.”
Hồng Thủy Đại Vu tiện tay ném ra một khối ngọc bội: “Trong này, là chùy pháp tâm đắc của ta, đều ở bên trong. Ngươi đưa cho con trai chúng ta, vết tích liên quan tới thân phận ta, ta đều đã xóa sạch hết rồi.”
“Đa tạ, Hồng huynh.” Tả Trường Lộ trịnh trọng nói, phí hết tâm tư bày xuống ván này, còn không phải là vì cái này sao.
“Không có gì.”
Hồng Thủy Đại Vu khoát khoát tay, thản nhiên nói: “Con trai chúng ta rất tốt, nếu đã muốn vun trồng, thì phải dành cho hắn những thứ tốt nhất!”
Hắn không hiểu sao lại thở dài cảm khái, nói: “Lần này sau khi ta trở về, hiểu rõ chuyện nhận con nuôi này, lúc ấy ta rất phẫn nộ, cái gúc mắc này ta cũng không nói xạo... Việc này, rõ ràng chính là cái lão nham hiểm nhà ngươi cố tình gài ta.”
“Nhưng mà... Bây giờ, ta ngược lại rất vui mừng, thật sự rất vui mừng.”
Hồng Thủy Đại Vu trịnh trọng nhìn Tả Trường Lộ: “Mặc dù lúc ấy ngươi làm như thế, là lừa ta, là tính toán ta. Nhưng từ góc độ lâu dài đến xem, nói không chừng, ngươi đã giúp ta một chuyện lớn nhất!”
“Cho nên, đúng đúng sai sai cái gì đó, lưu lại chờ ngày sau phân trần đi.”
Hồng Thủy Đại Vu cười ha ha, bước nhanh rời đi: “Ta về dãy núi Tinh Mang đây, ừm... nếu có thể, ngươi nghĩ cách để con trai chúng ta cũng vào Thái Tử Học Cung lịch luyện, chuyện này với hắn mà nói, chính là một cơ duyên không tầm thường.”
“Chờ một chút.”
Tả Trường Lộ vội vàng ngăn cản: “Ta còn có chuyện tìm ngươi đây.”
Mới thế đã muốn đi? Có dễ dàng như vậy sao?
Ngươi còn chưa làm được việc gì đâu!
Khó khăn lắm mới ‘bắt’ được cái ‘đứa ở’, làm gì có chuyện để ngươi cứ đi như vậy được?
“Chuyện gì?” Hồng Thủy dừng bước cau mày.
“Trong tay con trai có một cái Diệt Không Tháp, ta muốn nhờ ngươi, cải tạo Diệt Không Tháp thành bảo vật có thể nhận chủ.” Tả Trường Lộ nói.
Ngô Vũ Đình che miệng cười nói: “Ngươi làm cha nuôi, nếu không làm gì thì cũng không hay lắm, hôm nay vừa vặn bắt ngươi làm ‘con sen’ một hôm.”
Liên quan tới việc nên tìm ai tới làm chuyện này, hai vợ chồng đã vắt hết óc để suy nghĩ.
Xét thấy Diệt Không Tháp cũng không phải là độc nhất vô nhị; mặc kệ tìm ai, đều tồn tại tính nguy hiểm. Vốn định tìm Du Tinh Thần; nhưng mà trong tay Du Đông Thiên - con trai Du Tinh Thần cũng là có một cái.
Nếu hắn nhất định muốn đánh vỡ nồi đất để hỏi đến tột cùng, thì sợ là sẽ phải bại lộ hết cả át chủ bài của con trai mình mất.
Mà Hồng Thủy Đại Vu, chính là người chọn lựa thích hợp nhất.
Song phương đối địch, kẻ địch lớn nhất. Nhưng hắn lại là cha nuôi của Tả Tiểu Đa!
Quan trọng nhất chính là, Hồng Thủy Đại Vu người này hứa một lời nghìn vàng, cực nặng tín nghĩa. Bàn về làm việc mà nói, lại là người mà vợ chồng Tả Trường Lộ có thể yên tâm nhất!
Đối với loại kết quả này, hai vợ chồng cũng là có chút cạn lời.
Người đáng giá phó thác nhất, ấy vậy mà lại là mình kẻ địch lớn nhất của mình... Chuyện này cũng là lần đầu tiên.