Hồng Thủy Đại Vu nghe vậy thì hai mắt sáng lên: “Lại có loại sự tình này? Diệt Không Tháp lại có tồn tại loại có thể nhận chủ?”
“Trừ phi việc này chỉ có ngươi mới có thể làm, nếu không ta cũng sẽ không nói với ngươi.” Tả Trường Lộ có chút im lặng.
“Hắn có loại bảo vật này, tự nhiên là cực tốt, ta ẩn thân chờ là được rồi.”
Hồng Thủy Đại Vu rất sung sướng,
Chợt biến mất thân hình, sau một mảnh tinh thần dao động, nồng vụ cấp tốc biến mất...
Bên trái, Tả Tiểu Niệm đổ mồ hôi lâm ly vọt ra: “Cha! Mẹ! Các ngươi ở đâu?”
Bên phải.
Tả Tiểu Đa lảo đảo nghiêng ngả chạy ra ngoài: “Cha! Mẹ!”
Tả Trường Lộ và Ngô Vũ Đình nhìn nhau, đều là cảm giác trong lòng dâng lên sự ấm áp.
Con trai và con gái đều hiếu thuận, hai đại thiên tài!
Nhân sinh đến đây, còn cầu mong gì?
“Chúng ta không sao.” Tả Trường Lộ nói.
Tả Tiểu Đa và Tả Tiểu Niệm nghe tiếng cùng nhau liều mạng chạy tới, thẳng đến khi thấy được cha mẹ bình yên vô sự, rốt cục mới cảm thấy yên tâm.
Hai người đều là sắc mặt trắng bệch, mặt cắt không còn giọt máu.
Cuộc chiến này, đối với Tả Tiểu Đa mà nói mạo hiểm vạn phần, vô cùng gian nan, đối với Tả Tiểu Niệm, cũng là mạo hiểm muôn dạng đến cực điểm.
Căn bản không phải là đối thủ của đối phương!
Cho dù là thi triển ra tất cả thủ đoạn cuối cùng, liều mạng, vẫn không là đối thủ của đối phương!
Loại cảm giác bất lực này, từ khi Tả Tiểu Đa và Tả Tiểu Niệm tu luyện đến nay, còn là lần đầu tiên cảm nhận được!
Trước kia còn có thể phát giác được có bao nhiêu chênh lệch, nhưng mà lần này, lại là căn bản không biết đối phương cực hạn ở nơi nào!
“Không sao là tốt rồi.” Tả Tiểu Đa xoay người, hai tay vịn đầu gối, há to miệng thở dốc: “May mắn ta đánh tên kia chạy rồi... Tên kia thật mạnh, chỉ là có chút ngốc... giống bị thiểu năng ấy, thế mà lại thả cho kẻ thù có cơ hội trưởng thành...”
Hồng Thủy Đại Vu đang ẩn thân chỗ tối nhướn mày, đậu xanh... Thật muốn nhảy ra ngoài cho hắn một chùy!
Tả Trường Lộ hắng giọng một cái: “Đối phương là cố nhân của cha, cho dù có là kẻ thù, lập trường đối lập, nhưng chung quy vẫn là trưởng bối. Có thể chiến đấu, có thể chém giết, nhưng không thể không lễ.”
“Vâng, cha.”
Tả Trường Lộ đỡ Tả Tiểu Đa, Ngô Vũ Đình đỡ Tả Tiểu Niệm. Đi mấy chục mét, hai người mới chậm rãi khôi phục một chút lực lượng.
Tả Trường Lộ có vẻ như đột nhiên nhớ ra, nói: “Đúng rồi, Tiểu Đa, Diệt Không Tháp của ngươi đâu? Ta xem một chút, về sau nếu có chuyện gì? Ta xem thử có thể trốn vào đó được không.”
Tả Tiểu Đa thuận tay lấy Diệt Không Tháp từ trong nhẫn không gian ra ngoài, nói: “Đây, cha xem đi.”
Tả Trường Lộ thuận tay bỏ vào trong túi áo của mình, cười nói: “Chủ quan quá chủ quan quá, các ngươi vừa mới kinh lịch đại chiến, đã hao hết sức lực, cũng không phải lúc lo lắng cái này, nhanh đi về nghri ngơi đã, ta trở về rồi xem, trở về rồi nhìn.”
...
Trong hư không.
Hồng Thủy Đại Vu lấy được Diệt Không Tháp của Tả Tiểu Đa, quan sát một lát, cảm nhận một chút tính chất, trực tiếp bắt tay vào cải tạo, một cỗ bản nguyên chi lực cường hoành, đột nhiên lan tỏa...
“Lão đại, ngươi làm gì vậy?” Liệt Hỏa Đại Vu giật nảy mình.
“Không có gì.” Hồng Thủy Đại Vu tỉ mỉ cải tạo một lần, lập tức vung tay lên, ném vào túi áo Tả Trường Lộ đã cách mình mấy dặm đường.
Vô thanh vô tức.
Mà một cỗ kình lực còn nhu hòa nâng lại theo Tả Trường Lộ đi vài chục bước, mới khiến cho Tả Trường Lộ túi nặng nề hơn một chút.
Tả Trường Lộ cũng không quay đầu lại, tay chắp sau lưng, nhẹ nhàng lắc lắc, cùng người một nhà đi tiếp.
Từ đầu đến cuối, ngoại trừ cải tạo, Hồng Thủy Đại Vu còn không mở ra nhìn lấy một cái!
“Đi thôi, trở về dãy núi Tinh Mang thôi.”
“Vâng.”
Trên đường.
Liệt Hỏa Đại Vu bắt đầu tán thưởng: “Lão đại, đứa con gái nuôi này của ngươi thật sự không tầm thường, bây giờ mới chỉ là Hóa Vân cảnh, ta cũng phải lấy ra uy năng đến Quy Huyền đỉnh phong, mới có thể ngăn được nàng, thậm chí còn xuýt thì không khống chế không nổi cục diện, lật thuyền trong mương.”
Hồng Thủy Đại Vu nhíu nhíu mày: “Thật sao?”
Trong mắt lại lặng yên lóe ra một tia vui mừng.
Liệt Hỏa Đại Vu buồn bực cúi đầu đi một hồi, rốt cuộc mới nói: “Lão đại, có câu này ta không thể không nói... hai đứa nhóc này mặc dù là con trai con gái nuôi của ngươi, nhưng mà... tốc độ phát triển của hai đứa nó thực sự quá nhanh... Một khi trưởng thành, chắc chắn sẽ là cường địch của Vu Minh chúng ta, họa lớn trong lòng!”
Hồng Thủy chắp tay đi về phía trước, lòng dạ thoải mái, cũng không nói gì.
Liệt Hỏa Đại Vu nói: “Lần trước Băng Minh thua Băng Phách... Vốn cho rằng cho Tả Tiểu Đa cũng không có tác dụng gì, kết quả chúng ta đều không ngờ, trong nhà lão họ Tả kia thế mà còn ẩn giấu một cô con gái có thuộc tính băng không thua kém gì Băng Minh... Hơn nữa thoạt nhìn, còn mạnh hơn cả Băng Minh. Bởi vì nàng rõ ràng còn chưa có hấp thu Băng Phách.”
“Điểm này hoàn toàn có thể cảm giác được.”
“Cái này thật sự là đáng sợ. Quá thất sách! Sớm biết, thì không nên cho...”
Liệt Hỏa Đại Vu trong lòng có chút cảm giác bị đè nén, nói: “Lão đại, hai đứa nhóc này từ nhỏ cùng nhau lớn lên, mà lại một âm một dương; đều thuộc về cực hạn... Hơn nữa còn được đính hôn với nhau.”
“Một khi đến Phi Thiên cảnh, âm dương giao hội... Cơ hồ là lập tức trở thành cường địch! Lấy thiên phú chiến đấu vượt cấp này vượt cấp này của bọn họ, đến loại cảnh giới đó, có Băng Phách tương trợ, có Viêm Dương chân kinh, có Thiên Hồn Mộng Yểm Chùy... Hai người liên thủ, thì dùng mới là Phi Thiên cũng đã có thể ngăn được cao thủ Bí Vu của chúng ta rồi. Lão đại... Cái này, cái này có chút đáng sợ.”
Hồng Thủy Đại Vu vẫn không nói lời nào.
Liệt Hỏa Đại Vu cẩn thận nhìn sắc mặt Hồng Thủy Đại Vu, nói khẽ: “Tương lai... coi như là tồn tại như chúng ta... Hoặc là sẽ mệnh tang tại trong tay của bọn họ, cũng không phải là không thể. Tiềm lực của đôi thiếu niên thiếu nữ này, thật sự là quá kinh khủng!”
Hồng Thủy Đại Vu chắp tay mà đi: “Ngươi nói là... Bọn họ có tiềm lực và tư chất đạt tới cấp độ Tổ Vu... Hoặc là Yêu Hoàng loại cảnh giới đó?”
Hồng Thủy Đại Vu nói những lời này, mỗi một câu, đối với Liệt Hỏa Đại Vu mà nói, cơ hồ đều là một cái thế giới đang được vén lên tấm màn.
“Sau khi trở về, ngươi có thể truyền đạt lại những lời này với các huynh đệ khác.”
Hồng Thủy Đại Vu hiếm khi mỉm cười: “Mặc dù mấy huynh đệ chúng ta, chưa hẳn có thể sóng vai cùng đi đến cuối cùng, nhưng mà, có thể đi nhiều thêm một đoạn, đồng hành nhiều thêm một thời gian, có thể nhiều thêm mấy người... như vậy, cũng đã là rất tốt.”
“Vâng, lão đại. Đa tạ lão đại!” Liệt Hỏa Đại Vu vui lòng phục tùng.
“Còn về chuyện đoạn giết thiên tài này, đương nhiên có thể làm, nhưng mà, có thể bị chặn giết, đều là thiên tài bình thường. Còn thiên tài chân chính có thể chèn ép một thế hệ... Ha ha...” Hồng Thủy Đại Vu nhàn nhạt cười.
“Giống Tả Tiểu Đa, Tả Tiểu Niệm, thiên tài chèn ép cả một thế hệ thế này...”
Hồng Thủy Đại Vu mỉm cười nói: “Ngươi cứ thử đi giết xem? Không nói đến nhiều người sẽ không cho ngươi ra tay, ta có thể khẳng định chính là... Cho dù là ngươi tự mình ra tay khi bọn họ còn yếu, bọn họ cũng chưa chắc sẽ chết!”
“Bọn họ nếu là không chết, điều này đương nhiên là có người thân nhất nguyện chết vì bọn họ, một khi xuất hiện loại sự tình này, từ đó về sau, mới thật sự là huyết cừu không chết không thôi!”
“Lúc trước, chuyện Phượng Mạch xung hồn của Tả Tiểu Niệm, sau khi ta trở về cũng nghe các ngươi nói rồi. Thành công không?”
Hồng Thủy Đại Vu trào phúng cười: “Nghe nói lúc ấy Đan Không sốt ruột đến phát hỏa... Quả thực là buồn cười. Mặt ngoài nhìn, một đám đê giai tại Phượng Mạch xung hồn, tình trạng nguy hiểm đến nghìn cân treo sợi tóc... Nhưng mà, có tên họ Tả kia ở bên kia mang theo ký ức hoàn chỉnh đi hoá sinh hồng trần, con gái của bọn họ mà còn không bảo vệ được chắc?”
“Các ngươi biết tên họ Tả kia bố trí bao nhiêu chuẩn bị ở sau không? Cảnh giới Hóa Vân đã có thể bảo hộ Phượng Mạch xung hồn, đánh cho thảm bại như vậy, tùy tiện một cái Ngự Thần, Quy Huyền, là có thể bảo chứng vạn vô nhất thất, mà hắn lại có thể điều động bao nhiêu Ngự Thần, Quy Huyền?”
“Chẳng qua là muốn con gái kinh lịch hết thảy mà thôi, cũng là đang nhìn con gái có thể tự mình vượt qua loại khí vận trùng thiên này được không. Có thể tự mình vượt qua, chính là tiền đồ vô hạn trùng thiên. Nhưng mà khi thấy con gái có vẻ không vượt qua nổi, bọn họ thật sẽ thật sự trơ mắt nhìn con gái mình chết sao?”
CHƯƠNG 1407: NHỎ MÁU NHẬN CHỦ
Hồng Thủy Đại Vu hừ lạnh một tiếng, mắng: “Các ngươi lúc ấy quả thực là đầu óc heo!”
Liệt Hỏa Đại Vu giẫm chân kêu oan: “Chúng ta làm sao lại biết ngươi và tên họ Tả kia đều ở cái thành nhỏ kia? Hắn mang theo ký ức, ngươi lại không có, cũng chẳng truyền về tí tin tức nào, bị người ta gài bẫy chơi như tên ngốc... Tên họ Tả kia sẽ càng không nói với chúng ta...”
Hồng Thủy Đại Vu nhìn Liệt Hỏa Đại Vu.
Ánh mắt kỳ dị.
Cái tên khốn này, đây là Băng Minh đóng giả đấy hả?
Chẳng lẽ loại tính cách này lại còn có thể truyền nhiễm?
“Lão đại, ta sai rồi...” Liệt Hỏa cúi đầu nhận sai.
Hồng Thủy Đại Vu trên dưới đánh giá bảy, tám lần.
Thật sự hắn cũng không giận.
Bởi vì cảm giác tò mò của hắn đã át cả sự tức giận đi rồi... hắn rất tò mò, có phải cái tên này, trao đổi thân thể với em vợ mình rồi không...
Thôi bỏ đi, hôm nay tâm trạng đang vui.
“Lúc ấy, còn không bằng tặng cho đối phương một cái ân tình... Thế cục bây giờ chính là, Tả Tiểu Niệm Phượng Mạch xung hồn thành công, mà Sát Phá Lang chú định hủy diệt. Bởi vì bọn họ đắc tội phượng mạch chi chủ, không giết được phượng mạch chi chủ, ắt bị phản phệ!”
Hồng Thủy Đại Vu cười nhạt cười: “Loại thiên tài có thế nghiền ép cùng thế hệ thế này; giống như là mệnh trung chú định trong truyền thuyết, tự thân đều đã mang thành viên tổ chức của mình...”
“Mà loại nhân vật này trưởng thành, thành viên tổ chức cũng đều sẽ đi theo trưởng thành; một khi trưởng thành, chính là quái vật khổng lồ uy lăng thiên hạ...” (quản điểm về số mệnh này cảm, tham khảo truyền thuyết một trăm ma tinh hạ phàm -Thủy Hử, thành viên tổ chức lịch đại khai quốc các đế vương... Không phải ta bịa chuyện.)
“Mà đây chính là khí vận thương thiên!”
Hồng Thủy Đại Vu nhìn Liệt Hỏa Đại Vu, đôi mắt thâm trầm: “Ngươi hiểu chưa?”
“Ta hiểu rồi!”
Liệt Hỏa Đại Vu hít một hơi thật sâu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hắn có thể nghe ra hàn ý mang nặng tính cảnh cáo trước giờ chưa từng có trong giọng nói của lão đại.
Cho dù đã trở lại biệt thự, lòng Tả Tiểu Đa và Tả Tiểu Niệm vẫn còn sợ hãi.
Bọn họ mặc dù thiên phú hơn người, được trời ưu ái, những chuyện đã gặp, đã thấy trong đời vượt xa những người bạn đồng lứa, nhưng mà, với kinh nghiệm và số tuổi của hai người, cũng chỉ mạnh hơn người đồng lứa một chút mà thôi.
Khi gặp phải chuyện vượt ra ngoài khả năng khống chế của bản thân, ứng đối chưa thể chu toàn được, giống như tình hình bây giờ, bọn họ cũng sẽ sợ, cũng sẽ e ngại, sau đó cũng sẽ nghĩ mà sợ, nửa đêm cũng sẽ bừng tỉnh vì ác mộng!
“Đối phương nếu đã đi, thì sẽ không trở lại nữa, bọn họ cũng là người có thân phận, một kích không trúng, thì cũng sẽ không đeo bám nữa.”
Tả Trường Lộ an ủi: “Cơ bản là sẽ không có chuyện gì nữa đâu. Trải qua chuyện hôm nay, hai người các ngươi cũng sẽ càng hiểu rõ hơn đạo lý thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, vậy nên hãy tranh thủ thời gian tu luyện, nâng cao tu vi lên; ừm, Tiểu Đa, bạn của cha cũng sắp tới rồi, chờ nửa tiếng nữa ngươi qua đây lấy lại Diệt Không Tháp, chỉ cần nhỏ máu nhận chủ là được.”
“Dạ.”
Bây giờ Tả Tiểu Đa quả thật cảm giác sức lực toàn thân đều bị đào rỗng, trận chiến vừa rồi, không chỉ là tâm mệt mỏi, càng thêm thân thể mệt mỏi, cơ hồ đã tiêu hao đến cực hạn.
Bây giờ, quả thật vô cùng cần thiết phải nghỉ ngơi, từ khi mình nhập đạo tu hành có thành tựu đến nay, thực sự chưa có lần nào mệt mỏi như thế này...
“Cảm ơn cha... Vậy ta về phòng nghỉ ngơi một chút đây.”
Tả Tiểu Đa quay người, ôm eo Tả Tiểu Niệm, vẻ mặt đau khổ nói: “Chị Niệm Niệm, ngươi đến xem cái lưng của ta một tí với, vừa nãy lúc đối chiến bị đối phương đánh một cái, hẳn là bị gãy xương mất rồi... Lúc ấy binh hung chiến nguy, mặc dù nghe thấy rắc một tiếng, nhưng cũng không rảnh mà để ý, cũng chỉ có thể tập trung tinh thần liều mạng, bây giờ buông lỏng tinh thần, mới cảm thấy đau ơi là đau, ui da, đau chết mất...”
Tả Tiểu Niệm nghe vậy thì giật nảy mình: “Sao ngươi không nói sớm? Chớ lộn xộn, ta dẫn ngươi đi trị thương!”
Không nói hai lời, trực tiếp một cái ôm công chúa, ôm lấy Tả Tiểu Đa, dùng nguyên khí cố định eo Tả Tiểu Đa, bảo vệ chu đáo, lòng như lửa đốt.
Tả Tiểu Đa nằm trong ngực Tả Tiểu Niệm lẩm bẩm, gương mặt thoải mái tựa vào nơi mềm mại, để nàng bế mình đi.
Sau lưng, Tả Trường Lộ và Ngô Vũ Đình bốn mắt nhìn nhau, cạn lời.
Ngô Vũ Đình bất lực nói: “Thấy con của ngươi dùng chiêu trò chưa? Giống hệt ngươi năm đó lừa gạt ta, không sai tí nào, giống nhau như đúc, không phải ngươi bí mật truyền dạy đấy chứ...”
Tả Trường Lộ cũng là một mặt ngơ ngác: “Ngươi có thể đừng chuyện gì cũng đều liên tưởng đến ta được không? Thế sao không nói Niệm nhi ôm công chúa đi, còn không phải giống ngươi năm đó như đúc là gì...”
“Ha ha... Dù sao là cha nào con nấy, hai người không có một ai tốt, hai mẹ con chúng ta kiểu gì cũng bị hai người các ngươi chiếm tiện nghi!”
Ngô Vũ Đình một mặt xem thường, quay người đi vào phòng ngủ.
Tả Trường Lộ đi theo vào: “Làm sao mà hai người chúng ta không có một ai tốt được, bộ mình ta mà đẻ được chắc? Chẳng lẽ không thể là giống mẹ nó được à? Cái tiêu chuẩn kép này của ngươi lố quá đi thôi, chuyện tốt gì cũng đều là của ngươi...”
“Họ Tả kia, hôm nay ngươi to gan rồi ha...”
Cửa phòng bịch một tiếng đóng lại.
Đi tới phòng ngủ Tả Tiểu Đa.
Tả Tiểu Niệm mặt mũi tràn đầy sốt ruột, nhẹ nhàng đặt Tả Tiểu Đa xuống: “Đâu, bị thương chỗ nào, nhanh cho ta xem một chút.”
Tả Tiểu Đa một mặt đau đớn lắc mông: “Ngươi vừa rồi bế ta làm gì, ngươi vừa rồi bế một cái, hình như là đụng phải, giờ lại càng đau...”
Tả Tiểu Niệm cảm thấy càng thêm lo lắng, luôn miệng nói: “Sao ngươi không nói sớm, ngươi phải nói sớm chứ, mau, cho ta xem nào...”
Tả Tiểu Đa có vẻ như tùy ý vung tay lên, đã ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Tả Tiểu Niệm, toàn thân cơ hồ đều treo ở trên người Tả Tiểu Niệm, từng bước một xê dịch tới bên giường, đau khổ kêu: “Đau quá, đau quá...”
Tả Tiểu Niệm cẩn thận đỡ lấy hắn: “Đau thì chớ lộn xộn, ta xem một chút, ta xem thế nào nào...”
Bất tri bất giác đến bên giường, Tả Tiểu Đa hai tay ôm eo Tả Tiểu Niệm, nói khẽ: “Niệm Niệm mèo...”
Tả Tiểu Niệm khẽ giật mình: “?”
CHƯƠNG 1408: HỔ CON ĐÃ ẤP RA RỒI
Vừa ngẩng đầu, bờ môi đã bị ngăn chặn, lập tức chỉ cảm thấy thân thể nghiêng một cái, cả người đã bị Tả Tiểu Đa áp đảo trên giường.
“Bại hoại... Bại hoại... Cẩu... Đát...”
Đến lúc này, Tả Tiểu Niệm đương nhiên đã biết mình bị trúng kế; nhưng lại không có tâm tư phản kháng nào...
Tiểu Đa nói rồi, hôn phu hôn thê ôm hôn nhau là rất bình thường, chỉ cần không tiến hành một bước cuối cùng, thì cũng không có gì lớn lao...
Nàng lên mạng tìm hiểu, tình lữ làm những điều này là rất bình thường, chỉ cần không tiến hành một bước cuối cùng, thì cũng không có gì lớn lao thật...
Một hồi lâu sau...
Tả Tiểu Niệm đỏ mặt, thở hổn hển đẩy hắn ra: “Ngươi còn không đi lấy Diệt Không Tháp đi... Cần phải tranh thủ tu luyện, cảm giác bất lực, cục diện toàn diện mất khống chế như hôm nay, còn chưa chịu đựng đủ sao?”
Tả Tiểu Đa có chút không thỏa mãn, năn nỉ: “Cũng không vội tại nhất thời, khổ nhàn kết hợp mới là đúng lý, cho ta sờ sờ thêm tí thôi...”
“Không được!”
“Chỉ một chút thôi...”
“Không được!”
Tả Tiểu Niệm cưỡng đề nguyên khí, lập tức bay ra ngoài, che ngực, mặt mũi ửng đỏ: “Cẩu Đát, ngươi đừng ép ta... Ta... Ta... Ta sớm muộn gì cũng sẽ cho ngươi... Nhưng mà, không phải bây giờ.”
Tả Tiểu Đa chu môi, nũng nịu: “Chị Niệm Niệm ~~~ “
Tả Tiểu Niệm nhất không nhìn nổi cái gương mặt làm nũng này, bản năng trong lòng mềm nhũn, nhưng vẫn cưỡng ép khống chế, xoát một cái, dứt khoát từ cửa sổ bay đi: “Nhi nữ tình trường mới là không vội tại nhất thời, ngươi suy nghĩ một chút cường địch ban nãy... Nếu như chúng ta không thể mau chóng mạnh lên... Làm sao bảo vệ cha mẹ? Làm sao bảo vệ lẫn nhau?”
Tả Tiểu Đa không khỏi thở dài: “Được rồi...”
Thế là hậm hực bò dậy đến phòng cha mẹ lấy Diệt Không Tháp.
Tả Tiểu Đa mộng đẹp khó thành nên than thở liên tục, xuất ra Linh Miêu kiếm, nhẹ nhàng đâm một cái trên đầu ngón tay mình, vết đâm cũng chỉ lớn hơn vết muỗi cắn một tí, nhưng máu tươi đã rỉ ra.
“Tự mình động thủ, vẫn có chút đau...”
Tả Tiểu Đa thở dài, nhỏ máu tươi lên Diệt Không Tháp: “Là ai nói thành cao thủ cắt thịt sẽ không đau... Tên kia thật xứng đáng bị đánh đít...”
Từng giọt máu tươi bị hắn nặn ra.
Tả Tiểu Niệm chẳng biết đã trở về từ lúc nào, đang một mặt tò mò nhìn, mắt thấy máu tươi kia nhỏ lên Diệt Không Tháp, lập tức bị hấp thu.
Theo từng giọt máu tươi nhỏ xuống, từng giọt bị hấp thu, tựa như không còn dấu vết...
Tả Tiểu Đa không khỏi có mấy phần hối hận, vừa nãy xuống tay quá nhẹ, nên miệng vết cắt quá nhỏ, bây giờ Tả Tiểu Niệm ở bên cạnh, nếu lại cẩn thận đâm một cái nữa, cứ có cảm giác mất mặt, quá mất mặt.
Vì vậy nói: “Niệm Niệm mèo, đến, giúp ta đâm một chút.”
Tả Tiểu Niệm lấy ra một thanh chủy thủ, căng thẳng khẽ đâm một cái lên vết cắt cũ...
Rốt cục lượng máu chảy ra cũng đã nhiều hơn, trước trước sau sau, khoảng chừng nửa bát máu tươi đã nhỏ xuống, nhưng Diệt Không Tháp vẫn như cũ không có dấu hiệu gì là đã thu nạp hoàn tất, đến bao nhiêu hấp thu bấy nhiêu, cứ nhỏ xuống là hấp thu sạch sẽ, hệt như cái hang không đáy.
Hai người thấy thế đều có chút sốt ruột, làm sao nhỏ máu nhận chủ lại cần nhiều máu tươi như vậy?
Tu luyện tới tình trạng này của Tả Tiểu Đa, sức khôi phục của cơ thể quá mạnh, đã dùng đao cắt qua bảy tám lần, sao mà vẫn chưa đủ...
Tả Tiểu Đa nhe răng trợn mắt, này là đau thật, so với áp súc chân nguyên đường gai, đây là một loại đau đớn hoàn toàn khác biệt tính chất.
Cuối cùng...
Phía trên Diệt Không Tháp đột nhiên phát ra hồng quang mịt mờ...
Tả Tiểu Đa mừng rỡ, lại đâm một cái trên tay mình, gương mặt vặn vẹo kêu thảm một tiếng, máu tươi lại lần nữa ào ào tràn ra, tựa như dòng suối nhỏ róc rách chảy ra.
Tức thời, hồng quang càng thêm nồng đậm...
Lại qua thật lâu, hồng quang đại thịnh, toàn bộ Diệt Không Tháp xoay tròn bay lên hư không, hóa thành một đạo hồng quang, lặng yên bay lên cổ tay phải Tả Tiểu Đa, dung nhập vào trong đó.
“Thật là thần kỳ!”
Tả Tiểu Niệm nắm lấy tay phải của Tả Tiểu Đa, cẩn thận xem xét, chỉ thấy trên cổ tay nhiều thêm một cái hình xăm tiểu tháp, không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Tả Tiểu Đa tâm niệm khẽ động, trước mặt đột nhiên xuất hiện một cái không gian, phương thức tiến vào lại hơi khác lúc trước.
Tả Tiểu Đa theo bản năng kéo tay Tả Tiểu Niệm đi vào.
Hai người đi vào dễ dàng, nhưng lúc Tả Tiểu Niệm muốn đi ra, lại phát hiện mình không ra được.
Trải qua mấy lần thử nghiệm, hai người phát hiện, chỉ có khi Tả Tiểu Đa đồng ý cho Tả Tiểu Niệm ra ngoài, Tả Tiểu Niệm mới có thể ra, mà một khi đi ra ngoài, muốn tự tiến vào là không vào được.
Những tình hình này đều cho thấy, Diệt Không Tháp này, đã biến thành đồ vật thuộc quyền sở hữu của một mình Tả Tiểu Đa.
Những người khác, sẽ không thể sử dụng được.
“Thật tốt!”
Tả Tiểu Niệm một mặt hâm mộ.
“Chờ có cơ hội, cũng lấy cho ngươi một cái.” Tả Tiểu Đa cười hi hi.
“Cần nhiều như vậy làm gì? Có cái này cũng đủ hai ta dùng rồi.”
Tả Tiểu Niệm nói: “Bắt đầu luyện công đi.”
“Được.”
Một đêm ở bên ngoài, bên trong Diệt Không Tháp lại là gần mười ba ngày trôi qua; Tả Tiểu Đa tu luyện một vòng, trực tiếp hút sạch Long Huyết phi đao; sau đó, Tinh Hồn Ngọc thượng phẩm cũng tiêu hao không ít...
Đến cuối cùng, phòng luyện công dùng Tinh Hồn Ngọc thượng phẩm xây nên, xoạt một cái, đã sập nửa bên.
Biến cố đột nhiên đến, hai người không khỏi chật vật muôn dạng trốn thoát.
Nhìn đối phương một mặt đầy bụi đất, nhưng lại cảm thấy thú vị, bèn nhìn nhau cười.
“Sao rồi?”
“Hai mươi mốt lần áp chế.” Tả Tiểu Đa hít một hơi: “Cũng sắp đến cực hạn rồi.”
“Vậy bây giờ có thể dùng Cửu Tiêu Linh Tuyền rồi chứ?”
“Hẳn là còn có thể đợi thêm mấy vòng, ta cảm giác cực hạn hẳn là khoảng hai mươi chín hoặc ba mươi lần.” Tả Tiểu Đa trong lòng thầm tính toán phán đoán.
“Được. Ta bên này còn phải đợi rất lâu, ta vừa mới đến đỉnh Hoá Vân, còn chưa bắt đầu lần áp súc thứ nhất cơ.”
“Không có gì không có gì, từ từ sẽ đến, có Diệt Không Tháp, cái chúng ta có là thời gian.”
“Ô ô...” Một tiếng gầm non nớt đột ngột vang lên.
Hai người Tả Tiểu Đa quay đầu theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy trên mặt đất Diệt Không Tháp, nhiều thêm hai chú hổ con.
Hai chú hổ lông vàng xù xù đi tới; rất là đáng yêu, trong đó có một con trên lỗ tai có chút lông đen...
“Woaaa, các ngươi ra rồi hả?” Tả Tiểu Đa lập tức vui vẻ.
CHƯƠNG 1409: HỔ CON ĐÃ ẤP RA RỒI (2)
Đôi hổ con này, chính là đôi Kiếm Sí Hổ kia, nguyên bản Kiếm Sí Hổ mấy ngàn cân, bây giờ nhìn vóc người, mỗi một con nhiều nhất cũng chỉ chừng hai ba cân, vô cùng đáng yêu.
Mà lúc này, đôi vợ chồng hổ đang hoảng sợ nhìn hai người Tả Tiểu Đa.
Chuyện vẹo gì thế này?
Chúng ta làm sao lại đột nhiên... Nhỏ đi rồi?
Hai con Kiếm Sí Hổ, thất kinh, hoảng sợ, mông lung, không hiểu.
...
Chuyện gì vậy nè trời, chúng ta chẳng phải chỉ ăn cái thứ đồ hấp dẫn kia thôi sao... Sau đó đậu phong nhà nó đột nhiên từ nam nữ trưởng thành, mà lại còn là loại trưởng thành mà con cháu đầy đàn... Hóa thành hai cái cute hột me này...
Hổ chồng nhìn một chút bản thân, rồi lại nhìn một chút vợ mình, có một loại cảm giác muốn khóc... Bây giờ, hai ta cộng lại, cũng chả to bằng ‘thằng em’ của ta lúc trước... phải làm sao bây giờ?
Mà lại, loại kia, chính là loại cảm xúc kia, hoàn toàn không thể ‘chào cờ’ được nữa...
Ôi đậu xanh, thế là niềm vui thú lớn nhất cuộc đời hổ cứ như vậy không còn nữa rồi sao?
Trời ơi, đất hỡi, ta hứa sẽ không tiếp tục tham ăn nữa, đừng lấy đi niềm vui thú lớn nhất cuộc đời hổ như vậy!
“Thật đáng yêu.” Tả Tiểu Niệm vừa nhìn đã thấy thích.
Con gái đều thích mấy thứ bé bé xinh xinh, nhất là mấy chú hổ nhỏ, còn không lớn bằng con mèo thế này... Thật sự là, đáng yêu đến bạo.
Hoàn toàn không có sức đề kháng.
“Ngao ô...” Hổ đực xù lông.
Hổ cái xem ra lại bình tĩnh hơn chồng mình nhiều; nhất là khi nhìn thấy Tả Tiểu Đa, thì lại càng thêm yên tâm.
Có người tốt ở đây!
Vậy thì đồng nghĩa với sẽ không có chuyện gì!
Tả Tiểu Đa và Tả Tiểu Niệm một người một con, bế như bế hai con mèo nhỏ, vai sóng vai ra khỏi Diệt Không Tháp.
Trước tiên là đi đến phòng Tả Trường Lộ.
“Cha, cha ơi, hổ con ấp ra rồi nè.” Tả Tiểu Đa rất hí hửng bẩm báo.
“...”
Hai vợ chồng Tả Trường Lộ đồng thời cạn lời.
Hổ con của nhà ngươi là ấp ra á?!
“Cũng được đấy.”
Tả Trường Lộ nhìn lên hai con Kiếm Sí Hổ- một đực một cái trước mặt; bẩm sinh lợi kiếm và điiu cánh, đã biến mất không thấy; bây giờ cũng chỉ giống hệ hai chú mèo con đáng yêu.
“Thế mà hoàn toàn rút đi huyết mạch phàm hổ, tương lai rất có hi vọng...”
Tả Trường Lộ gật gật đầu: “Hai người các ngươi, mỗi người một con, trước định ra khế ước linh thú; chờ tới lúc ta và mẹ của ngươi đi, sẽ mang hai đứa nó đi, cẩn thận dạy dỗ giúp các ngươi.”
“Ta muốn hổ cái!” Tả Tiểu Đa nhấc tay.
“Không được!” Tả Tiểu Niệm trừng mắt một cái: “Ngươi có ý gì?”
“Ta muốn con đực!” Tả Tiểu Đa lập tức đổi ý, quả nhiên biết nghe lời phải.
Sợ vợ, là một loại thái độ, sợ vợ , là một loại trí tuệ, sợ vợ, là một loại lấy lui làm tiến... Ừm, là như vậy.
“...”
Ngô Vũ Đình không còn gì để nói.
Thế là quyết định xong, con cái là của Tả Tiểu Niệm, con đực là của Tả Tiểu Đa.
Không để ý hai chú hổ con nhe răng phản đối, Tả Tiểu Đa trực tiếp lấy đao ra, vẽ khế ước lên trán hai con hổ.
Làm học sinh lưu ban năm năm, những tri thức cơ sở này Tả Tiểu Đa vẫn là rất rõ ràng.
Hai đạo hư ảo quang ảnh đúng hạn hiển hiện, Tả Tiểu Đa và Tả Tiểu Niệm cùng cắt đầu ngón tay mình, nặn ra một giọt máu, nhỏ vào vòng sáng nhất ngay trung tâm.
Trong nháy mắt, vòng sáng đột nhiên co vào, hơn phân nửa tiến vào cơ thể hổ con, gần một nửa khác, thì tiến vào cơ thể Tả Tiểu Đa và Tả Tiểu Niệm.
Ngay khi vòng sáng biến mất, hai bên tựa hồ có cảm ứng, dường như mình và chú hổ trước mặt sinh ra mối liên hệ nào đó, có một loại cảm giác rất rõ rệt: mình chỉ cần dùng ý niệm phát ra mệnh lệnh, là có thể ra lệnh cho mình chúng.
Hổ đực kêu ô ô, nhe răng trợn mắt nhìn Tả Tiểu Đa.
Hiển nhiên là không cam lòng, không phục, tâm không phục, miệng càng không phục.
Mà hổ cái lại ngoan ngoãn hơn nhiều, đang nằm trong lòng Tả Tiểu Niệm bắt đầu bán manh, rất là thức thời.
Tả Tiểu Niệm rất có cảm giác thành tựu: “Cẩu Đát, sao con hổ này của ngươi không nghe lời gì vậy.”
“Không nghe lời? Dễ thôi.”
Tả Tiểu Đa bay lên, một phát đá hổ đực bay ra ngoài bảy tám mét, bụp một tiếng đụng vào tường: “Nghe lời không!?”
Hổ đực kêu ô ô.
Dù nói thế nào, ta cũng đã từng là hổ vương, ta còn có thể bị ngươi đe dọa?
Cho ngươi biết bản vương uy vũ không khuất phục!
“Ngao ô...”
Tả Tiểu Đa lại đá, đá, đá...
Đá như đá bóng, đá hổ đực lăn qua lăn lại trên mặt đất.
Nhưng hổ đực thật sự có cốt khí, kiên quyết không khuất phục, ngươi thừa dịp ta nhỏ yếu, ký kết khế ước, có gì tài ba?
Tả Tiểu Đa hừ một tiếng, xoát một tiếng lấy ra Linh Miêu kiếm, xách hổ đực lên, nói: “Nếu dạy thế nào cũng không nghe lời, thì giữ lại cũng vô dụng, dù sao chị Tiểu Niệm có một con cũng đủ rồi, ta cũng không cần cái thứ lì lợm chướng mắt này, giết ăn thịt đi.”
Dứt lời, không lưu tình chút nào, một kiếm đâm xuống, mũi kiếm thẳng tắp đâm vào cổ hổ đực, máu tươi lập tức phun tung toé ra.
Một kiếm này đột ngột đến cực điểm, mấy người ở đây thật sự đều không ngờ.
“Ngao! Ngao ngao! Ngao ngao ~~~” Hổ đực liều mạng giằng co: “Ngao ngao ~~ “
Nó phục rồi!
Gia hỏa này là thật sự muốn giết chết ta.
Cái sát ý này rất chân thật, gia hỏa này đã đâm mình rồi... nếu còn không phục ta sẽ xong đời luôn.
“Nó phục rồi.” Tả Trường Lộ nói: “Không cần giết nữa đâu.”
Tả Tiểu Đa hừ một tiếng, ngón tay chọt chọt lên đầu hổ đực, làm đầu nó ngửa ngửa ra sau: “Cứng đầu! Ngươi nói ngươi tiện không chứ? Hả? Nói năng nhẹ nhàng hợp tác thì không chịu? Không phải đánh gần chết mới chịu?!”
Hổ đực tủi thân ngồi xổm trên mặt đất nức nở.
Ta cũng không muốn.
Ta cũng chỉ là muốn tranh thủ chút chỗ tốt thôi mà.
Nhân loại các ngươi và linh thú ký kết khế ước, ai mà không phải lôi kéo dụ dỗ? Đâu có ai dã man như ngươi... Vậy mà trực tiếp muốn giết thịt hầm ăn...
Hổ đực không cảm giác sai, Tả Tiểu Đa hoàn toàn chính xác không có hứng thú gì đối với nó, cũng không để ý gì.
Cũng chính là cha bảo hắn nuôi linh sủng làm phụ trợ chiến lực, hắn mới nhận hổ đực, chứ theo ý hắn ấy à, thật đúng là không bằng để cho hắn trực tiếp làm thịt ăn luôn cho rảnh nợ!
Nói câu không dễ nghe, nếu hổ đực chậm thêm dù chỉ hai giây, đoán chừng đã thật sự biến thành món hổ hầm rồi.
Tiểu Đa ăn thịt, vô luận bụng đói hay không, tất cả đều có thể giết!
CHƯƠNG 1410: NGỰ TỌA TUẦN THIÊN LỆNH!
“Được rồi, mau đi học đi.”
Ngô Vũ Đình nói: “Trường học các ngươi thông báo, hôm nay tất cả học sinh phải đến trường học, có chuyện trọng đại tuyên bố, không thể tới trễ.”
“Được.”
Tả Tiểu Đa nhìn Tả Tiểu Niệm: “Chị Tiểu Niệm thì sao?”
Tả Tiểu Niệm không chút do dự: “Ta vào Diệt Không Tháp tiếp tục luyện công.”
Tả Tiểu Đa nhất thời mừng rỡ, cười tít mắt: đây chẳng phải là ta có thể mang theo ngươi bên cạnh hay sao? Lúc nào muốn đi vào trêu ngươi thì lúc ấy tiến vào trêu chọc một phen?
“Được.”
Ngô Vũ Đình mắt thấy Tả Tiểu Đa mặt mày hớn hở, cố ý trêu chọc con trai, bĩu môi nói: “Diệt Không Tháp thần hồn nhận chủ, cũng không phải cực đoan như vậy, cũng có thể mở ra quyền hạn đặc biệt. Dù sao ngươi đi học cũng không cần đến nó, còn mang theo làm gì? Ngươi mở ra cho chị Tiểu Niệm ngươi cái quyền hạn, để nàng có thể tự do ra vào, sau đó để Diệt Không Tháp ở nhà, hai ngươi đều thuận tiện, nhỡ đâu chị Tiểu Niệm ngươi có việc gì đó, cũng đỡ phải mất công liên hệ với ngươi, sẽ không chậm trễ chính sự.”
Tả Tiểu Niệm nghe vậy hai mắt sáng lên: “Còn có thể làm vậy được ạ? Thế mà tối hôm qua ta hỏi hắn, hắn nói không có...”
Tả Tiểu Đa dùng một loại ánh mắt ai oán nhìn Ngô Vũ Đình, sắc thái phàn nàn lộ rõ trên mặt: “Mẹ à, ngài đúng là mẹ ruột ta, càng là mẹ ruột chị Tiểu Niệm...”
Hai từ đều là mẹ ruột, nhưng mỗi từ lại có thâm ý riêng, không cần nói cũng hiểu!
“Hừ.”
“Lại để các ngươi cứ dính lấy nhau nữa, còn luyện công thế nào?”
Ngô Vũ Đình bất mãn nói: “Chớ lãng phí thời gian, ngươi bây giờ nhiệm vụ thiết yếu là đi học, mang theo Diệt Không Tháp hay không cũng chẳng có gì khác nhau, không, mang theo Diệt Không Tháp mới dễ bị phân tâm; để chị Tiểu Niệm ngươi ở nhà tập trung tu luyện, mới là chính đạo. Ngươi đi học một ngày, nàng có thể ở bên trong tu luyện hai mươi ngày, duyên phận lớn lao như vậy, lại bị ngươi làm liên quan đến tình yêu nam nữ, thật là phí phạm dị bảo bực này...”
Ngô Vũ Đình thở dài.
Lúc mình và Tả Trường Lộ còn trẻ, nếu có thứ như vậy, chỉ sợ mỗi ngày đều ở bên trong tu luyện, ngay cả một giây đều không nỡ lãng phí ấy chứ.
Làm gì còn tâm trạng nghĩ tới những cái khác?
Thế mà tên nhóc này không biết trân quý chút nào, lại coi nó là chỗ riêng tư để hẹn hò yêu đương, mỗi ngày trong đầu ngoại trừ vợ cũng không nghĩ được gì khác...
“Vầng.”
Tả Tiểu Đa mở ra quyền hạn cho Tả Tiểu Niệm; mà hai chú hổ con cũng không cho vào Diệt Không Tháp nữa, trực tiếp giao cho cha mẹ giữ.
Tả Tiểu Niệm trợn trắng mắt nhìn Tả Tiểu Đa: “Chờ ngươi trở về rồi mới tính sổ với ngươi.”
Dứt lời liền trực tiếp tiến vào Diệt Không Tháp, dốc lòng tu luyện.
Tả Tiểu Đa bị dạy dỗ một trận vội vàng đi học.
Tả Tiểu Đa chân trước vừa đi, Tả Trường Lộ đã lập tức gửi tin nhắn vào nhóm: “Đến!”
Chưa đầy ba phút.
Trong thư phòng trên tầng hai của biệt thự đã tập trung đầy người, bộ trưởng các bộ, tứ phương đại soái, tất cả đều có mặt, nghiễm nhiên chính là đại lục Tinh Hồn quân đội đại tập hợp.
“Ta mệnh lệnh, từ hôm nay trở đi, toàn bộ đại lục Tinh Hồn tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu cấp cao nhất!”
Câu nói đầu tiên của Tả Trường Lộ, đã khiến tất cả mọi người ở đây toàn thân lông tơ đều thẳng dựng hết cả lên. Ai nấy cũng kìm lòng không được, thân thể ngồi thẳng tắp.
“Bộ Võ giáo, Bộ trưởng Đinh!”
“Có.”
“Từ hôm nay trở đi, toàn bộ đại lục, tất cả cao võ, sơ võ học trường học, học viện, bắt đầu tiến hành giáo dục tàn khốc!”
“Ngự Tọa, cái gọi là giáo dục tàn khốc, cụ thể muốn làm đến mức nào?”
“Tình trạng cực đoan nhất!”
“Cái này...”
“Đây là mệnh lệnh! Ngươi đang do dự cái gì?”
“Rõ!”
“Phát Tuần Thiên lệnh của ta, người không phục tùng, chém!”
“Rõ!”
...
“Bộ Tinh Thuẫn.”
“Có.”
“Toàn viên xuất kích, lùng bắt gian tế, gián điệp! Tiêu chuẩn của ta, ngươi biết rồi đó!”
“Vâng, cực đoan nhất!”
“Số lượng, ta không yêu cầu, ta chỉ yêu cầu hai chữ: sạch sẽ!”
“Vâng! Sạch sẽ!”
...
“Bộ An toàn. Bộ Tư pháp.”
“Có! Có!”
“Phối hợp Bộ Tinh Thuẫn hành động, ngoài ra, loạn thế trọng điển! Phàm là có người gây rối loạn, trực tiếp xử lý! Thà uổng vô tung! Đối với du côn lưu manh bình dân thừa dịp loạn mà gây tai họa, vô luận tội danh lớn nhỏ, tử hình!”
“Rõ!”
...
“Bộ Tài chính!”
“Có!”
“Nam Chính Càn, ngươi từ hôm nay khôi phục chức vụ Nam quân đại soái, qua tết lập tức tới Nam quân nhậm chức!”
“Vâng, đa tạ Ngự Tọa!”
“Nói với cha ngươi, sẽ có cơ hội để hắn quang vinh, không phải vội! Mệnh của hắn, vinh quang của hắn, lưu lại chờ tới thời điểm hữu dụng, tận lực sống lâu một thời gian!”
“Vâng.”
“Bộ trưởng Bộ Tài chính đời tiếp theo, chọn tốt rồi?”
“Đã chọn tốt.”
“Trong khoảng thời gian này, ngươi làm Bộ trưởng Bộ Tài chính, vơ vét được bao nhiêu của cải?”
“Cũng được hơn trăm nghìn tỉ!”
“Chưa đủ! Không đủ ứng phó đại chiến trong tương lai!”
“Nhắn cho bộ trưởng mới, toàn dân tăng thuế, thu theo thuế suất chiến tranh! Đây là trận chiến quyết định tồn vong, Bộ Tài chính phàm là có một chút sơ xuất nào ảnh hưởng xấu tới chiến cuộc, toàn viên tự sát tạ tội!”
“Rõ!”
...
“Bộ Thuế vụ, nghe thấy chưa?”
“Nghe rồi ạ!”
“Thu không được thuế, thu không đủ thuế, không cần đưa đầu tới gặp ta, trực tiếp tập thể đi Địa Ngục mà gặp Diêm Vương đi!”
“Rõ!”
...
“Quân bộ!”
“Có!”
“Chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào, hiểu ta có ý gì không?”
“Hiểu!”
“Phát Tuần Thiên lệnh của ta, trưng binh toàn dân!”
“Rõ!”
“Phàm là võ giả Hóa Vân trở lên, ngoại trừ người có công chức, vô luận là người của bang phái nào, không đến tiền tuyến, đều coi là phản nghịch! Giết không tha!”
“Rõ!”
“Binh lính dự bị động viên, bây giờ có bao nhiêu?”
“Một tỉ năm trăm bảy mươi nghìn người!”
“Tức thời có thể ra ngoài chiến đấu có bao nhiêu?”
“Một tỉ lẻ bảy mươi nghìn người!”
“Tốt! Thiếu dù chỉ một người, ta lấy đầu ngươi!”
“Mạt tướng quân lệnh cam đoan! Nếu không hoàn thành quân lệnh, đưa đầu tới gặp, truyền thủ thiên hạ!”
...
“Nội các!”
“Có!”
“Yêu cầu cả nước, chính lệnh đồng hành, không cho phép có bất kỳ ý kiến phản đối!”
“Rõ!”
“Cao tầng quan viên, nếu có dị nghị, bác bỏ ngậm miệng. Có lần thứ hai, bãi quan miễn chức, tống giam điều tra! Hình phạt từ nặng, tội thêm tam đẳng!”
“Rõ!”
...
“Bộ Kiểm tra kỷ luật!”
“Có!”
“Ngay hôm nay triển khai quyền lực toàn diện, người có ăn hối lộ trái pháp luật, tất cả đều lập tức trảm!”
“Rõ!”
...