Virtus's Reader
Tả Đạo Khuynh Thiên

Chương 391: CHƯƠNG 2091: TA PHẢI BẮT ĐẦU NẰM RỒI

“Trong những năm này, Vương gia không hề từ bỏ việc giải mã cuốn bí lục này. Theo thời gian trôi đi và sự biến đổi của thế cục, nội dung bên trong cuốn bí lục này ngày càng được chứng thực nhiều hơn. Cấp cao của Vương gia cảm thấy thời điểm cuốn bí lục hoàn toàn được phục hồi sắp tới rồi.”

“Cho đến năm ngoái, đó là năm mà đại lục Tinh Hồn nghênh đón sự bùng nổ của thiên tài. Vô số thiên tài xuất hiện giống như giếng phun, tuôn ra như suối...”

“Sau đó, cho đến nửa năm sau, Vương gia cuối cùng cũng đã phục hồi được toàn bộ nội dung lời tiên đoán này.”

“Đại kiếp lâm thế, muôn dân tuyệt diệt, nói đến kiếp Diệt Thế trước kia. Sau khi phá cũ lập mới, thất bại rồi thành công, tạo ra thế chân vạc Tinh - Vu - Đạo như hiện tại. Mà nhật nguyệt kinh thiên, băng hỏa đồng nguyên, tiềm long xuất hải, phượng vũ cửu thiên, bốn câu này đã ứng với hai người các ngươi.”

“Công pháp, cùng với Phượng Mạch xung hồn của Tiểu Niệm.”

“Đại Vận Chi Thế sau đó, thiên kiêu thành đoàn, trùng hợp với tình huống thiên kiêu xuất hiện lớp lớp trong hai năm này.”

“Sau đó là Quần Long Mạch khởi, Thiên Vận lâm phàm; đương nhiên là để chỉ trích chuyện Quần long đoạt mạch. Mà Thiên Vận lâm phàm chắc chắn là cơ duyên khí vận, sẽ đồng thời rơi xuống vào ngày nào đó.”

“Dương cực chi nhật, long trời lở đất, hẳn là chỉ ngày cực dương năm nay, cũng chính là ngày hai mươi lăm tháng năm này. Mà ngày này cũng đúng lúc là ngày Quần long đoạt mạch.”

“Thiên địa Càn Khôn, tụ lại một cửa; một người đắc đạo, chó gà thăng thiên. Nói cách khác, một ngày nào đó, đất trời cùng mượn lực, có thể khiến cho tất cả những khí vận này đều tụ lại vào một người. Chỉ cần thành công thì đó chính là gà chó thăng thiên.”

“Về phần Long Vận Chi Huyết cuối cùng, trước cửa hiến tế, ít nhất là theo cách lý giải của Vương gia... chính là chỉ Tả Tiểu Đa ngươi. Ngươi được nhân định là người thừa kế Long Vận, đến lúc đó chỉ cần dùng máu của ngươi để hiến tế, Vương gia sẽ có thể đạt được cơ duyên này, từ nay về sau... muôn đời huy hoàng, vĩnh viễn tương truyền.”

Lệ Trường Thiên nói: “Trên đây chính là toàn bộ nội dung do Vương gia đã tìm vị đại sư nào đó giải mã được. Nhưng bởi vì liên hệ giữa bọn họ vô cùng bí mật, nên cho dù là Vương gia cũng không biết thân phận cụ thể của vị đại sư đó, chỉ biết là có người này tồn tại mà thôi.”

“Một câu cuối cùng, Vương gia vô cùng tin tưởng, không hề nghi ngờ lời tiên đoán này, lúc này mới có những hành động liên tiếp. Do vật dẫn mang lời tiên đoán này có một hiệu quả vô cùng kỳ diệu khác, chính là chỉ cần nội dung cuốn bí lục được giải mã chính xác, câu tương ứng của nó sẽ lóe sáng lên. Trước đó vì không thể xác định vật dẫn của Long Mạch là ai, thế nên mấy câu cuối cùng bất kể có giải mã thế nào cũng không sáng lên. Nhưng năm ngoái, khi danh thiên tài của ngươi càng ngày càng thịnh, cuối cùng truyền đến tai Vương gia; có một lần vô tình giải được tên của Tả Tiểu Đa ngươi, câu có nội dung tương quan vì thế mà sáng lên. Cho tới giờ, sau khi giải mã được tên của ngươi, toàn bộ lời tiên đoán vật dẫn đều sáng lên như bóng đèn, không hề có một chữ nào tối tăm hết. Hiện tượng này lại càng củng cố sự tin tưởng của cấp cao Vương gia!”

“Hiện tại đã hiểu rõ rồi chứ? Trong tình huống này, đừng nói là Vương gia, chỉ cần biết được nội dung trong đó thì không có một ai là không tin.”

“Mà chỉ cần hiến tế Tả Tiểu Đa ngươi vào thời điểm Quần long đoạt mạch, Vương gia có thể khiến cho toàn bộ đệ tử thiên tài của bọn họ thu được tất cả lợi ích và cơ duyên của trời đất trong lần Quần long đoạt mạch này. Từ đó về sau sẽ lên như diều gặp gió, có lẽ còn có thể trâu bò hơn cả Ngự Tọa và Đế Quân cũng chưa biết chừng!”

“Mặc kệ kết quả cuối cùng như thế nào, ít nhất hy vọng này chính là nơi gửi gắm lớn nhất của Vương gia, một đi không trở lại, có chết cũng không hối hận.”

“Cho nên hiện tại, đối với Vương gia, tất cả mọi chuyện đã nhịp nhàng tiến vào giai đoạn cuối cùng, chỉ cần lúc đó hiến tế Tả Tiểu Đa ngươi sẽ coi như xong việc, chờ đại công cáo thành.”

“Tất cả các công tác chuẩn bị khác, Vương gia đều đã làm xong hết rồi.”

“Cho nên bọn họ mới có thể làm một loạt chuyện như giết chết Tần Phương Dương, đào mộ Hà Viên Nguyệt, dẫn dụ ngươi đến Thượng Kinh. Bằng cách này, với tính cách và thái độ đối nhân xử thế của ngươi, nhất định ngươi sẽ tới. Mà chỉ cần ngươi đến, chắc chắn sẽ không đi nổi, cuối cùng cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của Vương gia.”

“Chỉ cần ngươi đến, một là ngươi chết ở đây, hai là Vương gia bị diệt trong tay của ngươi, ngoài ra, không có khả năng thứ ba là ngươi có thể rời khỏi.”

“Thế nhưng trong dự đoán của Vương gia, dù sao ngươi cũng có danh thiên tài, thực lực không tầm thường, nhưng chung quy lại cũng chỉ là một người trẻ tuôi ba không xuất thân ở vùng biên thùy, không thân phận không bối cảnh không chỗ dựa, có gì đáng nói đến chứ?”

“Trên thực tế, nếu không phải có sự can thiệp mạnh mẽ của Ngự Tọa đại nhân sau khi Tần Phương Dương bị giết hại, Vương gia sẽ chỉ càng làm việc không biết kiêng nể gì, thậm chí bọn họ sẽ giáp mặt ra tay với ngươi. Dù sao lập trường mà hai bên biểu hiện ra là không thể thỏa hiệp, chỉ có thể kết thúc khi một bên hoàn toàn mất mạng. Mà bất kể là ai phán đoán, cũng đều là tên tiểu tử ba không ngươi mất mạng, sau đó sẽ chẳng có bất kỳ kẻ nào hoặc thế lực nào truy cứu việc này. Đây cũng là nơi đặt niềm tin của gia thế gia vạn năm, hậu duệ chiến thần!”

“Về cơ bản, đây là kế hoạch của Vương gia. Hiện tại ngươi có thể hiểu được rồi, nghe hiểu không?”

Lệ Trường Thiên giải thích xong.

Tả Tiểu Đa thở dài thật sâu.

Những nguyên nhân từ đầu đến cuối này, thậm chí là quá trình, từ khoảng thời gian gặp gỡ này đã có thể đoán được tám chín phần mười. Nhưng mà phần mấu chốt nhất lại không có. Nếu biết rằng như thế này thì thực sự không nên để cho ông ngoại sưu hồn...

Ta nên đích thân thẩm vấn Hợp Đạo của Vương gia kia mới phải.

CHƯƠNG 2092: TA PHẢI BẮT ĐẦU NẰM RỒI (2)

Những tài liệu này, ngoài việc cụ thể hơn và dễ hình dung hơn thì kỳ thật nội dung cơ bản cũng không khác lắm so với suy đoán của mình, không liên quan đến ý chính.

“Ông ngoại, chuyện thực sự quan trọng bây giờ là, bọn họ đã lên kế hoạch như thế nào, còn hợp tác với ai nữa? Ngoài Vương gia, vị đại sư giải mã kia là ai, hắn dựa vào đâu mà có thể giải ra được bí lục mà người Vương gia đã khổ sở hai trăm năm đều không giải được? Còn có kế hoạch gì càng cụ thể hơn... Đến lúc đó bọn họ muốn xử trí như thế nào...”

Tả Tiểu Đa phiền não nói: “Những việc này mới là quan trọng.”

“Ta cũng biết những thứ này quan trọng, nhưng trong trí nhớ thần hồn của đứa kia đâu có đâu.”

Lệ Trường Thiên cũng rất khổ não, nói: “Nói thế này đi, hai vị Hợp Đạo của Vương gia này, ở trong gia tộc cũng là loại nhân vật trụ cột.”

“Mà những loại nhân vật thế này bình thường sẽ không tham dự vào quyết sách của gia tộc, chỉ có ở thời khắc mấu chốt mới đứng ra hộ giá hộ tống gia tộc, hoặc là thúc đẩy hướng đi của mục đích trọng đại nào đó... là được rồi.”

“Không phải bọn họ không có tư cách biết chuyện này, mà là đối với loại cấp bậc như bọn họ mà nói, việc này đã không còn quan trọng. Địa vị của bọn họ đã quyết định rồi, bọn họ chỉ cần biết chuyện này rất quan trọng đối với gia tộc, biết đại khái quá trình như thế là được rồi, còn những chuyện khác, không quan trọng.”

“Bọn họ chỉ cần biết, ở những thời khắc mấu chốt nào đó, bọn họ phải ra tay, chỉ thế thôi.”

“Mà hiện tại bọn họ đúng là làm như vậy.”

“Kể cả sống chết của ngươi cũng như thế. Hôm nay, mục tiêu cuối cùng của bọn họ là muốn bắt giữ ngươi, hoàn toàn nắm trong tay sống chết của ngươi, bởi vì Vương gia bọn họ tất nhiên phải hiến tế ngươi. Nhưng cần phải vào thời điểm thích hợp mới có thể làm được, sớm không được, muộn cũng không được, bắt buộc phải chết vào ngày hôm đó mới được.”

“Đã hiểu rồi chứ?”

“Cho nên hiện tại điểu mấu chốt đầu tiên mà bọn họ phải đảm bảo chính là ngươi không thể rời khỏi Thượng Kinh. Mà để đạt được mục đích này, cách ổn thỏa nhất đương nhiên là bắt được ngươi... Vậy nên mới có hành trình của hai người ngày hôm nay.”

“Chỉ vậy thôi.”

“Cái gọi là Vương gia, Thẩm gia, thậm chí là những gia tộc khác tham gia trợ giúp gì đó chẳng qua chỉ là râu ria, hoặc nói là thủ thuật che mắt để tóm lấy ngươi mà thôi!”

Lệ Trường Thiên nói với vẻ rầu rĩ: “Về phần nhiều chi tiết của chuyện này, đến cuối cùng là phát triển như thế nào, do ai phụ trách chủ trương, chắp nối, thậm chí là bố trí địa điểm như thế nào... tất cả những thứ này, đối với mấy đồ cổ bực này hoàn toàn chỉ là mấy việc râu ria, không quan trọng.”

“Tin tức hữu dụng duy nhất chính là, cả gia tộc Vương thị đang phụ trách chuyện này, tổng cộng chỉ có hai người có tư cách tham dự vào việc triển khai hành động này.”

Lệ Trường Thiên nói xong đột nhiên dừng lại, lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng.

“Có biết là hai người nào không?” Tả Tiểu Đa lập tức truy hỏi.

“Một người là gia chủ Vương Hán, một người là Vương Trung, em trai ruột gia chủ, được Vương gia công nhận là người đa mưu túc trí.”

“Ngoài hai người kia ra, tất cả những người khác đều không biết tình hình cụ thể.”

Tả Tiểu Đa vỗ đùi: “Ông ngoại, đây mới là thông tin thực sự hữu ích đó.”

Lệ Trường Thiên ho khan hai tiếng, lườm một cái.

Dáng vẻ vỗ đùi của thằng nhóc này thực sự là giống cha hắn... Giọng điệu này cũng giống nữa!

Thật là muốn đánh hắn một trận...

Thì ra ý của thằng nhóc ngươi là nói ta bề bộn cả một lúc lâu, nói một lô chuyện không quan trọng, còn chuyện quan trọng thì chưa nói được một câu?

Là ý này đúng không?

Quả thực là nên đánh!

Nên đánh... vào mông hắn, đánh cho nó nở hoa!

Tả Tiểu Đa thở phào nhẹ nhõm một hơi, thầm nghĩ, may mà ta hỏi thêm mấy câu, cái đầu của ông ngoại đúng là làm cho ta lo lắng không thôi. Chuyện không quan trọng thì nói cả lô, còn chuyện quan trọng thì suýt chút nữa đã quên rồi.

Cũng may tu vi của ông cụ kinh thiên, chấn động thiên hạ, nếu không hỏng mất...

Không đúng, tu vi kinh thiên, đầu óc lại không tốt, không cẩn thận sẽ rước lấy phiền phức lớn, không thể không phòng, không thể không phòng được!

“Đã biết đối tượng cụ thể là ai, chuyện cũng dễ làm hơn nhiều rồi!”

Tả tiểu Đa kích động nói: “Chỉ sợ rằng không có mục tiêu thôi, hiện tại đã có mục tiêu xác định, hoàn toàn có thể hoàn thành chuyện này trong một đêm.”

“Thằng nhóc ngươi muốn làm gì?” Lệ Trường Thiên trừng mắt.

“Ông ngoại, lời này của ngài là nói kẻ ngoài nghề rồi. Mặc dù hiện tại là xã hội pháp trị, không có tổ chức thì sẽ loạn lên, có quyền có thế mới có lý, nhưng trong mắt như tu hành giả nhập đạo như chúng ta, không phải nắm đấm mạnh mới là thực sự có lý sao? Việc hoàn thành chuyện này, đối với ta có thể nói là khó khăn, đòi hỏi đủ loại trù tính, muôn vàn tính toán, còn có rất nhiều phần vận may, động một cái sẽ là xôi hỏng bỏng không, toàn quân bị diệt... Nhưng đối với ngài, đây chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao!”

Tả tiểu Đa ân cần nịnh hót: “Chỉ cần ông ngoại đích thân ra tay, bắt được Vương Hán và Vương Trung, sau đó chúng ta thẩm vấn hoặc sưu hồn... còn có gì mà không rõ ràng chứ?”

Tả tiểu Đa đã nghĩ nằm cũng thắng rồi.

Ông ngoại là Ma Tổ, chút việc này chỉ là chuyện nhỏ, đối với ông cụ thì nó rất dễ dàng, chẳng cần tốn nhiều sức.

Tả Tiểu Đa ân cần nói:

“Đương nhiên, nếu như muốn mọi chuyện dễ dàng hơn một chút, lão nhân gia ngài có thể giúp chúng ta bắt toàn bộ Vương gia và những gia tộc cấu kết với bọn họ cùng làm chuyện xấu. Còn chuyện động thủ giết người thì ngài không cần quan tâm. Việc nặng cỡ này, cứ giao cho ta là được.”

“Chỉ cần ngài khống chế toàn bộ, tự nhiên ta sẽ giết từng người một, chúng ta sẽ báo thù xong, thoải mái biết bao nhiêu, vui sướng biết bao nhiêu, còn có rất nhiều rất nhiều lợi ích nữa. Thế gia vạn năm, mấy đời công lao cáo quý, của cải chắc chắn rất nhiều. Ba người chúng ta đi như vậy, nhất định sẽ thắng lợi trở về, tiền chất đầy túi, không thành vấn đề...”

Tả Tiểu Đa càng nói càng hăng hái, càng nói càng hưng phấn, cảm nhận được sâu sắc những lợi ích của việc trở thành thế hệ thứ ba!

Chẳng cần phải làm gì cả, chỉ cần nằm ở nhà chờ đợi, kẻ thù đã bị bắt tới. Thức dậy rửa mặt, đánh răng, lười biếng đi ra ngoài, giống như bình thường hay luyện kiếm, trói chặt đám người đó, xếp thành hàng, từng kiếm từng kiếm chém tới...

CHƯƠNG 2093: HƠI HỖN LOẠN, TA PHẢI LOAD ĐÃ…

Sau đó, thù lớn đã được báo, nhẹ nhàng và thoải mái thế đó!

Đây là sự thật, là điển hình của việc nằm cũng thắng!

Nếu không thì tình nguyện làm thế hệ thứ hai cũng được, đây đúng là một nghề không có rủi ro mà còn có muôn vàn lợi ích, không mệt mỏi chút nào, uống trà một chút là xong việc.

“Cuộc đời của ta dường như đã đạt tới đỉnh cao rồi. Loại cuộc sống này có kéo dài bao lâu cũng chẳng sao, ngàn tám trăm năm ta cũng vui vẻ chịu đựng, lưu luyến không muốn xa rời, vui sướng vô lo, muốn sao được vậy, vui đến quên cả trời đất...” Hai mắt Tả Tiểu Đa nheo lại.

Thật tuyệt.

“...”

Lệ Trường Thiên trừng mắt: “Cái quỷ gì vậy? Ý của thằng nhóc ngươi là... ta ra ngoài bắt người? Sau đó bắt người rồi, để ta sưu hồn thẩm vấn? Sau khi thẩm vấn xong thì ta lại đi bắt người? Xếp mấy ngàn người bị bắt tới thành hàng, trói kỹ, quỳ ở đó? Sau đó ngươi ra tay giết từng người một, thế là xong việc? Rồi tên nhóc ngươi tiền chất đầy túi, chuyện nhỏ?”

Giọng nói của Ma Tổ rất quái dị.

Sao lại biến thành chuyện của ta rồi?

“Đúng vậy. Đúng là ý này. Có điều không phải là một mình ta tiền chất đầy túi, mà là ba người chúng ta. Ngài ngẫm lại xem, mục tiêu mà chúng ta phải nhằm vào hơn phân nửa không chỉ có Vương gia, mà mấy gia tộc đó, nên thu hoạch của chúng ta sao có thể ít được?”

Tả Tiểu Đa nói với vẻ đương nhiên: “Ông ngoại, ngài xem, đây là kết quả trực tiếp nhất, ta và Niệm Niệm mèo không gặp nguy hiểm, không cần phải đi ra ngoài liều lĩnh.

Không phải chiến đấu với người khác... sẽ không bị người ta giết, bị người ta tế thiên gì đó... chúng ta đều an toàn, ngài cũng cần nơm nớp lo sợ, rối ruột rối gan vì chúng ta nữa... đúng không?”

“Mà việc này đối với lão nhân gia ngài thoạt nhìn cũng không phải việc khó, thứ hai là cũng không vất vả lắm... Coi như lão nhân gia ngài cơm nước xong đi dạo bộ, giãn gân giãn cốt một chút, tiêu hóa thức ăn, tập thể dục một chút... ừm, thể dục buổi sáng.”

“Vậy sao? Là ý này đúng không?”

“Chút việc nhỏ này đối với ngài căn bản không là cái gì!”

Vẻ mặt Tả Tiểu Đa như đang nói chuyện đương nhiên: “Hơn nữa, ngài chính là ông ngoại ruột của ta, ông ngoại ruột đó, ngài ra mặt báo thù giúp ta, đó không phải là chuyện nên làm sao? Đó chính là chuyện đương nhiên mà! Ta có việc không đến tìm ngài giúp đỡ thì tìm ai đây? Đúng không? Nhà chúng ta có người giỏi giang, còn cần phiền đến người khác sao? Ta nói, nếu ngài không giúp ta chuyện này, không giúp đứa cháu ngoại ruột này mới là không hợp lý đó!”

Lệ Trường Thiên đầu tiên là liên tục gật đầu, sau đó lại không khỏi gãi đầu: “Ngươi nói đúng! Ra tay vì cháu ngoại ruột, theo lý là đương nhiên... ừm, sao ta cảm thấy cứ sai sai chỗ nào...”

“Có điều gì sai chứ, ta và Niệm Niệm mèo chính là cục cưng của ngài đấy.”

Tả Tiểu Đa nói: “Ông ngoại... ngài giúp chúng ta đi.”

Tả Tiểu Niệm: “Ông ngoại, ngài giúp chúng ta đi mà...”

Lệ Trường Thiên gãi đầu, có chút mờ mịt.

Ánh mắt hắn xuất thần suy nghĩ một lát, sau đó nghiêng đầu nhìn Tả Tiểu Đa: “Vậy... chuyện này ta làm xong hết rồi, ngươi làm gì?”

Tả Tiểu Đa ngạc nhiên nói: “Ta làm gì? Không phải vừa mới nói xong sao? Không phải là ta chủ trì toàn cục, giết những người đó báo thù cho thầy giáo của ta sao? Việc làm bẩn thỉu cuối cùng và quan trọng nhất này, tất cả đều sẽ do ta làm!”

Lệ Trường Thiên tức giận nói: “Chẳng lẽ ta không thể giết những người này sao? Không giết được à? Còn cần ngươi giết?”

Tả Tiểu Đa nói: “Ông ngoại, ngài nghĩ cẩn thận lại xem, ngươi tự mình ra tay, nói dễ nghe thì chính là thay trời hành đạo, nói khó nghe thì đó chỉ là việc tiện tay làm... Nhưng nói thế nào cũng không phải là báo thù cho thầy giáo của ta, không danh chính ngôn thuận đâu. Lo-gic trình tự trước sau của chuyện này, chúng ta vẫn cần phải làm cho rõ ràng.”

Tả Tiểu Đa nghiêm túc tha thiết nói: “Ông ngoại, chúng ta đến là để báo thù, không phải là để thay trời hành đạo.”

Lệ Trường Thiên cảm thấy đầu óc mình hỗn loạn, sao lại... đột nhiên... tất cả mọi việc đều trở thành việc của ta?

Nhưng mà sao nghe lại có lý như vậy chứ...

Nói thế nào đây?

“Không đúng.”

Ma Tổ lắc đầu: “Tại sao ta phải làm như vậy? Việc gì cũng là ta làm... việc này có gì đó sai sai... lại còn rơi vào cái tiếng không danh chính ngôn thuận nữa?”

“Vì sao ngài lại làm như vậy...”

Tả Tiểu Đa kinh ngạc: “Ngài là ông ngoại ta mà, ông ngoại ruột đó! Ngài không giúp ta thì ai giúp ta? Ngài là ông ngoại ta, ra mặt cho cháu ngoại mình, xử lý chút chuyện nhỏ, đây... chẳng lẽ ngài còn muốn thêm thù lao sao? Chẳng lẽ ngài còn muốn hai bọn ta trả tiền công cho ngài sao?”

Lệ Trường Thiên căm tức nói: “Ai nói phải trả thù lao? Ta nói lúc nào?”

“Vậy ý của ngài... Ngài là ông ngoại ta, làm chút chuyện này là điều vô cùng nên làm đúng không? Không cần thù lao?”

“Đúng vậy, là vô cùng nên làm, không cần thù lao...”

Lệ Trường Thiên thực sự cảm thấy đầu óc mình mờ mịt, càng ngày càng không hiểu được.

“Ừ, vậy thì ta hiểu rồi... Vốn dĩ ta định chia khoản lợi thu được lúc lục soát nhà thành ba phần, nhưng nếu lão nhân gia ngài không có ý này, ta cũng không miễn cưỡng, coi như ngài thưởng cho tỷ đệ chúng ta. Cái gọi là trưởng bối ban thưởng, ta không dám từ...” Tả Tiểu Đa mặt mày hớn hở nói.

Những lời này, Tả Tiểu Đa phân tích vô cùng hợp tình hợp lý!

Ông ngoại không giúp ta? Nói đùa!

Loại chuyện thế này còn cần nói sao?

Ông ngoại giúp cháu ngoại một chút, sao có thể mặt dày mà chia lợi nhuận với trẻ con chứ? Chả ở đâu có cái lý như thế cả!

Noi một câu bậc trưởng bối ban thưởng, không dám từ, hết mức, hết mức rồi!

Lệ Trường Thiên cảm giác đầu óc hỗn độn, hắn ôm đầu nói: “Từ từ... từ từ để ta load đã...”

Tả Tiểu Đa khó hiểu, ta đã phân tích và giải thích rõ ràng như vậy rồi, sao ngài còn cảm thấy không hiểu được?

Không nên như vậy chứ?

Lý nào lại thế!

“Ngài load cái gì? Ông ngoại, ngài đây... thật là kỳ lạ...”

Tả Tiểu Đa khó hiểu nói: “Ta không hiểu, không phải là tiểu bối nhà ai bị bắt nạt thì trưởng bối đều ra mặt sao? Cái đó gọi là đánh trẻ con thì người lớn ra mặt đó... chẳng phải là hiện trạng của thế giới này sao? Sao đến lượt chúng ta... lại đột nhiên khó khăn như vậy... cứ một mực từ chối? Trước kia ngài vẫn luôn bế quan, còn không biết đến sự tồn tại của đứa cháu ngoại là ta, vậy thì không có gì để nói. Hiện tại ngài đã xuất quan rồi, xuất hiện lại trên thế gian, sao lại không thể ra mặt vì ta chứ?”

CHƯƠNG 2094: HƠI HỖN LOẠN, TA PHẢI LOAD ĐÃ… (2)

Lệ Trường Thiên nhíu mày tự hỏi: “Không phải là ta một mực từ chối...”

Vẻ mặt Tả Tiểu Đa lập tức thay đổi, vừa khóc vừa nói: “Ông ngoại, ngài không thương ta...”

Tả Tiểu Niệm ở một bên cau mày khó hiểu, vô cùng đáng thương nói: “Ông ngoại, rốt cuộc vì sao ngài không chịu giúp chúng ta vậy?”

Ừm, tuy rằng Tả Tiểu Niệm không có những suy nghĩ xấu xa như tên Đa nào đó, nhưng suy nghĩ của nàng theo quán tính vẫn là theo Tả Tiểu Đa.

Nhiều năm như vậy, đã trở thành thói quen rồi.

Tuy mấy lời của Tả Tiểu Đa là ngụy biện, cũng là chuyện rất bình thường trong cuộc sống, nhưng cũng có thể nói là có chút lý nhất định. Lúc này Tả Tiểu Niệm đương nhiên phụ họa theo giọng điệu của Tả Tiểu Đa rồi.

Lệ Trường Thiên hoàn toàn đần độn. Chuyện này, đây, còn run nữa?

Bạch Vân Đóa không ngừng truyền âm đến tai hắn: “Đừng can thiệp đừng can thiệp, ngài tuyệt đối đừng có can thiệp nữa...”

Hai mắt Tả Tiểu Đa đẫm lệ đang yêu cầu ông ngoại giúp đỡ: Vì sao ngài lại không ra tay chứ? Vì sao lại không giúp ta? Vì sao?

“Ta nghĩ đã, ta nghĩ đã, ngươi để cho ta nghĩ đã...”

Lệ Trường Thiên nắm đầu.

Bạch Vân Đóa nói hình như cũng đúng: Nếu có thể nhúng tay, như vậy trước kia lúc sư phụ ta tiến vào Thượng Kinh, trực tiếp bắt toàn bộ những người này, chờ tiểu sư đệ tới chém đầu không phải là xong rồi sao?

Còn cần đến ngài sao?

Nói trắng ra là, những lời này của Bạch Vân Đóa rất không khách khí, nhưng lại rất hợp lý.

Xử lý một nửa vấn đề và để lại một nửa, không phải là vì để rèn luyện tiểu sư muội và tiểu sư đệ sao?

Hơn nữa, ngài trực tiếp làm hết mọi thứ thì là cái gì?

Không rèn luyện ở nội địa, chẳng lẽ thực sự muốn lên chiến trưởng rèn luyện sinh tử sao?

Như vậy chẳng phải là càng nguy hiểm hơn à?

Chẳng lẽ ngài có thể xử lý toàn bộ kẻ địch trên đời này của Tiểu Đa sao?

Vậy thì hắn còn tu luyện làm gì?

Từ giờ trở đi cứ nằm đó làm con sâu gạo không phải là được sao...

Lệ Trường Thiên nghe đến đó, dường như đã hiểu ra. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy Tả Tiểu Đa đang nửa nằm trên sô pha, cả người lười biếng như không có xương, hai tay gác sau đầu, chân bắt chéo vểnh lên...

Ừm, đúng là bộ dạng sâu gạo điển hình, dáng vẻ...

Xem ra tên nhóc này, sau khi biết thân phận của mình đã bắt đầu muốn nhàn hạ rồi...

Đây đúng là dáng nằm tiêu chuẩn đấy...

Bạch Vân Đóa ở trên khoảng không không ngừng truyền âm oán giận.

“Đã nói trước với ngài là không cần ra tay, cho dù ra tay cũng âm thầm làm một nửa như thế cũng đủ rồi... Tuyệt đối không thể đích thân ra tay, hiện thân lộ diện. Ngài thương cháu ngoại, cứ phải để lại ấn tượng tốt, cứ nhất định phải thế... hiện tại thì hay rồi...”

“Điều sư phụ ta sợ hãi nhất chính là tính cách chây ì này của hắn đột nhiên bùng nổ... Một khi có cường giả bên cạnh hắn, có đánh chết hắn cũng sẽ không bỏ ra một chút sức lực nào, tiến bộ gì gì đó đối với hắn đều là bất đắc dĩ... Hiện tại hay rồi, ngài đây vừa xuất hiện, đã xác thực thân phận tu luyện đời thứ ba của hắn, thế chẳng phải là trực tiếp biến thành kiểu sâu gạo à?”

“Nếu tiểu sư đệ không biết thân phận của ngài còn được, nhưng hiện tại hắn đã biết rõ ngài là Ma Tổ, là cường giả mà tam đại lục chẳng có ai dám trêu vào... Hiện tại ngài xem, hắn không phải là đã bắt đầu làm sâu gạo rồi à?”

“Nhìn xem ngài đã làm ra chuyện gì đi, nếu để sư phụ sư nương biết...”

Bạch Vân Đóa thực sự nóng nảy.

Nếu không nàng sẽ không nói chuyện không khách khí như vậy.

Vị Ma Tổ đại nhân này thật đúng là... được việc không có mà hỏng việc thì có thừa.

Nhìn hiện tại mà xem, biến hành trình báo thù khẩn trương bi phẫn thành du xuân đạp thanh, còn trắng trợn vơ vét của cải...

Vậy mà suy nghĩ của Tả Tiểu Đa hoàn toàn đúng như vậy: có biện pháp tiết kiệm được thời gian và thể lực, tại sao phải làm điều thừa, chuyện bé xé ra to? Tại sao phải tốn nhiều công sức?

Thế chẳng phải là làm việc vô nghĩa à?

Dù sao mục đích chính của ta là báo thù, ta xin người đến hỗ trợ so với ta tự mình báo thù, kết quả giống nhau, không phải đều là báo thù sao?

Chẳng lẽ là đám người Lý Thành Long, Long Vũ Sinh đồng loạt ra tay cùng ta, thì không phải là hỗ trợ sao?

Nếu nói chúng ta không có ông ngoại, vậy nếu ta có duyên gặp được chú Nam, mời chú Nam giúp đỡ đối phó kẻ địch, chẳng lẽ cũng không phải là báo thù sao?

Dùng sức mạnh là báo thù, dùng mưu kế tính toán là báo thù, hợp mưu hợp sức trao đổi lợi ích cũng là báo thù, thế thì dùng tình thân ràng buộc, đạt được mục đích báo thù thì không phải là báo thù sao?

Buồn cười!

Nếu ông ngoại ở ngay trước mặt, ta cần gì phải bỏ gần tìm xa? Ta cần gì phải khổ tâm một mình, phí công phí sức, mạo hiểm liều mình nửa sống nửa chết thương tích đầy mình, phí công vào việc không đâu mà đi báo thù chứ?

Logic này có vấn đề chỗ nào?

“Ta...” Lệ Trường Thiên ôm đầu, nhất thời không có cách nào.

Bỗng nhiên, chỉ thấy Ma Tổ đại nhân nằm ra sô pha, nhíu mày rên rỉ một tiếng: “Sao đầu ta đột nhiên đau quá... Hình như vết thương cũ tái phát rồi... Ta nằm nghỉ một lát đã... Có phòng ngủ không?”

Tốt hơn là nên tìm một nơi thanh tịnh để bàn bạc với Bạch Vân Đóa một chút...

Hiện tại đầu óc ta rối như tơ vò, nghĩ sao cũng cảm thấy có gì đó không đúng!

Tả Tiểu Niệm vội vàng quan tâm hỏi: “Ông ngoại không thoải mái ở đâu? Ta có không ít thảo dược tốt này.”

“Không việc gì... Ta yên tĩnh một lát là được rồi, vết thương cũ hơn mười ngàn năm rồi, dược vật bình thường cũng vô dụng...” Lệ Trường Thiên vội vàng từ chối.

Hắn đi vào phòng cho khách dưới ánh mắt lo lắng của Tả Tiểu Niệm.

Phịch một tiếng đóng chặt cửa lại.

Bên ngoài, Tả Tiểu Đa nằm trên sô pha, rung chân, hát một điệu dân gian: “Vô địch... cô đơn lạnh lẽo đến mức nào... Vô địch... trống rỗng đến mức nào... An phận chờ chết... hạnh phúc biết bao nhiêu... Nằm không cũng thắng... sung sướng biết bao nhiêu oh oh oh...”

Hiển nhiên, lúc này Tả Tiểu Đa quả thực rất sung sướng.

Tả Tiểu Niệm ở một bên, nhìn Tả Tiểu Đa, có chút lo lắng, có chút do dự, cuối cùng bĩu môi nói: “Cẩu Đát, ngươi... ngươi thực sự muốn làm sâu gạo đấy à? Ngươi... ngươi còn chưa có Phi Thiên đâu...”

CHƯƠNG 2095: ĐẠO MINH LUẬN ĐẠO

Tả Tiểu Đa cười hì hì, nháy mắt rồi thở dài: “Ta chỉ sợ thầy Tần và lão hiệu trưởng chờ quá lâu thôi. Nếu chẳng may họ không chờ kịp mà chuyển thế, thì không thể nhìn thấy việc ta báo thù cho bọn họ...”

...

Lệ Trường Thiên rúc ở trong phòng, một mạch bố trí mấy tầng kết giới cách âm, trên mặt là vẻ phức tạp chưa từng có.

Hắn cảm thấy hình như mình đã phạm sai lầm, và nó đã làm hỏng một số kế hoạch nào đó...

Vậy thì phải làm sao bây giờ?

Mà Bạch Vân Đóa ẩn thân trên không trung thì hoàn toàn nóng nảy.

Vị Ma Tổ đại nhân này, quả thực là... quả thực là một tay thành sự không có mà bại sự có thừa, một tay chuyên làm hỏng chuyện đẳng cấp.

Tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát, đã bị hắn làm đến tình trạng này, tiếp theo phải làm thế nào?

Làm sao tiếp tục được đây?

“Chính bởi lo lắng về sự thay đổi này, nên sư phụ và sư mẫu từ đầu đến cuối vẫn không có tiết lộ bối cảnh thân phận, không tiết lộ thực lực tu vi, triệt để hòa nhập với người bình thường... Ngài lại hay rồi, vừa mới lộ diện đã làm lộ hết...”

“Nếu có thể trực tiếp ra tay can dự, còn đến lượt ngài ư?”

“Chỉ một cái Vương gia, ta và Tiểu Hổ dù ai ra mặt cũng không phải đều dẹp yên trong nháy mắt sao?”

“Ngươi nhìn bây giờ xem, ta biết giải thích với sư phụ và sư mẫu thế nào...”

Bạch Vân Đóa ở giữa không trung sốt ruột đến mức giơ chân, phong thái cũng mất sạch sành sanh.

Nếu như cái tính sâu gạo của tiểu sư đệ bị Lệ Trường Thiên kích thích xuất hiện...

Bạch Vân Đóa đảm bảo sư phụ và sư mẫu sẽ nổi bão, là loại bão tố vô cùng cực đoan!

Mà đến lúc đó, vị Ma Tổ đại nhân này hơn phân nửa sẽ bị đánh thành Ma heo, toàn thân sưng phù, thành cái đầu heo, một con Ma heo nhập hình nhập tướng...

“Còn không phải là ta quan tâm đến bọn nhỏ sao...”

Lệ Trường Thiên yếu ớt biện bạch: “Đứa nhỏ ở bên ngoài bị người lớn bắt nạt... chẳng lẽ chúng ta chỉ có thờ ơ ngoảnh mặt làm thinh... Bọn họ không chiều bọn nhỏ, người thân cách một thế hệ như ta...”

“Người thân cách một thế hệ ngài đây lúc người ta trưởng thành đến hai mươi tuổi mới xuất hiện đúng không?” Bạch Vân Đóa nói không chút nể nang.

“Láo xược!”

Lệ Trường Thiên quê quá hóa khùng: “Tiểu bối ngươi nói chuyện thế nào vậy hả? Cho dù là sư nương ngươi cũng không dám nói chuyện như thế với ta đâu!”

“...”

Bạch Vân Đóa lập tức nghẹn họng, một lúc lâu sau mới gật gật đầu: “Được rồi, vậy ta sẽ nhờ sư mẫu nói với ngươi, ta cũng rất muốn biết sư mẫu sẽ nói chuyện với ngươi thế nào.”

“Đừng mà...”

Nhưng Bạch Vân Đóa đã tức giận chạy mất rồi.

Bản thân mình làm sai còn không cho người ta nói, bây giờ còn lấy bối phận để chèn ép người ta...

Ta mặc kệ, mặc kệ hết, để xem một mình ngươi làm gì bây giờ!

Lệ Trường Thiên thở ngắn than dài, lấy điện thoại di động ra, gọi cho con gái, lẩm bẩm nói: “Nói thì nói, ta tự nói, hai vợ chồng này mặc kệ bọn trẻ, chẳng lẽ còn có lý sao...”

“Sinh con ra mà không quan tâm, còn chẳng bằng không sinh...”

Ngón tay do dự trên nút khởi động một lúc lâu, cuối cùng tàn nhẫn nghiến răng, nhắm mắt lại, ấn xuống.

...

Đại lục Đạo Minh.

Núi Tam Thanh Thần.

Vân Đạo Nhân mặt xám mày tro đứng dậy khỏi đống đổ nát, vẻ mặt nín nhịn nói: “Em dâu, ngươi đã mài giũa liên tục mấy ngày rồi... Bộ xương già cỗi của ta tính ra cũng đã bị ngươi tháo xuống mười bốn mười lăm lần rồi... Cũng ổn rồi đúng không?”

Ngô Vũ Đình giơ trường kiếm, mỉm cười nói: “Vân đại ca, ngài nói gì vậy? Lần bế quan này, tiểu muội đã ý thức được rất nhiều ích lợi, lĩnh ngộ được rất nhiều đạo lý đúng đắn về võ học, đã hiểu ra rất nhiều, nhưng vẫn cần tôi luyện qua chiến trận để kích phát thì mới có thể thực sự lĩnh ngộ, dung nhập vào bản thân... Nhưng mà loại lĩnh ngộ này chỉ có thể hiểu chứ không thể diễn đạt bằng lời nói. Tất cả mọi người đều là người tu hành, sao không hiểu rõ chút đạo lý dễ hiểu như vậy chứ?”

“Lại nói, chúng ta thông qua chiến đấu, cũng có thể có gợi ý cho chư vị đại ca nữa.”

“Đây không phải là vì ta lo lắng mấy lão đại ca nhất thời không lĩnh ngộ được sao? Thế cho nên mới đánh thêm mấy trận. Các lão đại ca thỉnh thoảng lơ đễnh bị ta đánh một chút, nhưng cũng chỉ nhẹ nhàng, chung quy lại vẫn thoải mái hơn rất nhiều so với việc tranh đấu cùng Yêu tộc trong tương lai đúng không? Ta quả thực là có lòng tốt, thật lòng thật dạ, có tấm lòng vàng cùng với trái tim thành khẩn đó!”

Năm vị đạo nhân ở đây vẻ mặt tràn đầy sự nín nhịn.

Thoải mái?

Cho dù Yêu tộc quả thực đến đây, hơn phân nửa cũng không có người ra tay tàn nhẫn như vậy...

Vân Đạo Nhân với Phong Đạo Nhân thì thôi miễn đi, nhưng mà Vũ Đạo Nhân, Sương Đạo Nhân, còn cả Tuyết Đạo Nhân, trong lòng đều tràn đầy uất nghẹn và vô tội.

Nhân quả thù oán giữa các ngươi thì liên quan gì đến chúng ta?

Quả thực là không liên quan gì đến chúng ta hết!

Người đàn bà này cười mỉm là hạ độc thủ, lão đạo sắp không chịu nổi rồi...

“Em dâu, cái tên Tiểu Đa Dư lúc trước nhằm vào ngươi kia hoàn toàn không có chút quan hệ nào với ba chúng ta mà... Thậm chí còn chẳng có quan hệ với ba nhà chúng ta...”

Tuyết Đạo Nhân méo miệng, xoay người duỗi thẳng đùi, túm chuẩn chỗ gãy xương, sau đó nhanh chóng rót vào một luồng thiên địa nguyên khí để khôi phục vết thương. Tuy rằng vết thương khôi phục bằng tốc độ có thể dùng mắt thường thấy được, thế nhưng sự đau đớn trong quá trình đó, cũng phải nhe răng trợn mắt không ít lần.

Ngô Vũ Đình mỉm cười nói: “Tuyết đại ca nói gì thế? Lần luận bàn này của chúng ta không hề liên quan đến chuyện của con trai con gái ta. Chỉ là muốn năm vị huynh trưởng trải nghiệm ý nghĩa sâu xa mà chúng ta bế quan lĩnh hội ra, chuẩn bị tốt cho tương lai, hiểu ra thực lực tự thân chỉ hơi mạnh hơn một chút, đến lúc đó cũng có thể khiến ngươi không đến nỗi không đủ sức mạnh. Chỉ một chút chênh lệch đó thôi có lẽ cũng chính là ranh giới sinh tử âm u tăm tối...”

“Tất cả mọi người đều là người tu hành là có vài phần đạo hạnh, cách làm của tiểu muội là vì tốt cho các vị lão đại ca thôi.”

Vũ Đạo Nhân cười khổ: “Đa tạ em dâu đã suy nghĩ cho chúng ta như vậy. Em dâu quả thực hao tâm suy nghĩ rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!