Ngô Vũ Đình nói: “Không dám nhận không dám nhận. Chúng ta chính là đồng minh, tình nghĩa sâu nặng, để tránh cho các vị huynh trưởng sau này khi gặp được thiên tài của tộc khác, muốn tiêu diệt nhưng không thể đánh lại... Loại đau khổ và phẫn uất đó; tiểu muội cũng chỉ đành không ngại vất vả, cố gắng mà làm thôi.”
“...”
Tuyết Đạo Nhân bực mình thở dài: “Em dâu, ta đảm bảo, từ này về sau không bao giờ... xảy ra loại chuyện này nữa! Ai còn dám làm chuyện như thế này, ta sẽ liều mạng với hắn!”
Nói xong, Tuyết Đạo Nhân, Vũ Đạo Nhân, Sương Đạo Nhân hung ác liếc mắt nhìn hai Đạo Nhân Phong, Vân một cái.
Tất cả là do hai người các ngươi muốn làm cái chuyện phá hoại này... liên lụy lão tử bị đánh mà không thể đi...
Hai người Phong, Vân cúi đầu.
Cmn... chuyện này chúng ta cũng có muốn đâu, ai ngờ người đàn bà này lại hung tàn như vậy...
Trận luận bàn này, từng người đơn độc đấu một, nhất là hai người Phong Đạo Nhân và Vân Đạo Nhân, bị đánh tàn nhẫn nhất.
Là kiểu tàn nhẫn mà từ đầu đến chân, mỗi đoạn xương đều bị đánh nát mấy lần.
Ngô Vũ Đình ra tay không hề nể nàng, mỗi lần đánh xong liền thúc giục nhanh chóng khôi phục, sau khi khôi phục lại thuận tiện đánh thêm một vòng nữa.
Vân Đạo Nhân cố ý chơi xấu, buông thõng một chân, sống chết cũng không chữa trị, bị Ngô Vũ Đình đánh tới tấp, với cái chân bị đánh gãy không chịu chữa trị, đương nhiên hắn chỉ có bị đánh thảm hại hơn.
Lúc này, hai vợ chồng Tả Trường Lộ sau khi giải quyết xong những chuyện vụn vặt ở Thượng Kinh, ho đến thẳng đại điện Tam Thanh của Đạo Minh... thăm hỏi.
Với cái danh mĩ miều là: nhiều năm không gặp, đi lê la tán dóc, xúc tiến tình cảm một chút.
Sau đó Lôi Đạo Nhân và Điện Đạo Nhân thực sự đi xúc tiến tình cảm - Tả Trường Lộ kéo hai người bọn họ đi luận đạo.
Mà năm người còn lại, do Lôi Đạo Nhân sắp xếp: “Năm người các ngươi, luận bàn với em dâu, thuận tiện trải nghiệm khí tức đại đạo mà em dâu đạt được khi bế quan, cũng thuận tiện giúp em dâu ổn định cảnh giới trước mắt. Giúp người giúp mình, lợi người lợi mình.
Sau đó hắn đi theo Tả Trường Lộ.
Lúc mới bắt đầu, cả năm người đều tràn đầy tự tin, ngươi chỉ là một người phụ nữ thì cho dù có là con gái của Ma Tổ, là thê tử của Ngự Tọa thì không phải vẫn là tiểu bối sinh sau sao?
Mấy lão đại ca chúng ta phải cho ngươi lĩnh hội một chút, rằng vì sao gọi tiền bối là cao nhân!
Làm sao họ có thể ngờ được, vừa giao thủ đã phát hiện tu vi của Ngô Vũ Đình rõ ràng là đã hoàn toàn áp đảo đám người mình.
Từng người từng người một bị đánh đến thê thảm, cái gọi là phong phạm cao nhân gì đó, đều đã mất sạch sành sanh!
Cũng đã tới nông nỗi này, mấy người này mới biết được... năm người bọn họ đã bị lão Đại nhà mình vứt bỏ...
Lão Đại và lão Nhị đi vào nhận được chỗ có lợi, để lại năm người bọn hắn ở đây để cho vợ nhà người ta trút giận...
Một loạt trận luận bàn liên tiếp, Ngô Vũ Đình giống như là không biết mệt mỏi, bắt được một người là đánh gần chết!
Từng quyền nện vào thịt, tay chân đứt gãy, ngũ lao thất thương, mình đầy thương tích, vết sẹo khắp nơi, hoàn toàn không nói chuyện, lại còn như vòng tuần hoàn không ngừng lặp đi lặp lại!
Trận này nối tiếp trận kia...
m thanh bụp bụp quả thực là một cơn ác mộng đối với năm vị Đạo Nhân nào đó.
Chỉ có thể từng người từng người đi lên chịu đòn.
Hơn nữa còn không thể vây công!
Bởi vì đây là luận bàn, là luận đạo, đây là chuyến thăm hữu nghị...
Năm người trong lòng nghẹn đến sắp nổ tung.
Nhất là sau đó, Ngô Vũ Đình vốn đã trải qua một chuỗi các trận ác chiến liên tiếp nhưng lại thực sự tinh tiến, thi triển tuyệt kỹ thành danh, Kiếm Hàn Sơn Hà, Sương Vũ Lưu Tinh, cấp bậc uy năng đã tinh tiến hơn so với trước kia không chỉ một bậc.
Ánh kiếm của người khác bay múa, cơ bản giống như từng luồng từng luồng bắn nhanh ra. Mà ánh kiếm của Ngô Vũ Đình lại giống như một giọt mưa lóe sáng trong bóng tối, giống như những ngôi sao băng điên cuồng lướt nhanh bốn phương tám hướng...
Càng về sau, chiêu kiếm càng điên cuồng, dần dần từ biến lượng đạt tới biến chất: Biến giọt mưa thành mưa đá!
Bên trên mỗi giọt mưa đá, ít nhiều đều ẩn giấu sức mạnh hủy diệt.
Mặc dù trong quá trình kiếm khí liên tục thúc giục, Ngô Vũ Đình đã dần dần thu bớt lực lượng uy năng, thế nhưng cái này mất thì cái kia sinh, vết kiếm rơi xuống trên người năm Đạo Nhân lại chỉ thêm đau, ngay cả thần hồn cũng đau theo... Cứ như thế, qua ba ngày luận bàn liên tục, năm vị Đạo Nhân cảm giác đã trôi qua nghìn năm!
Thậm chí buổi tối bọn họ cũng không được nghỉ ngơi, sau đó, hai Đạo Nhân Phong, Vân trực tiếp đối mặt, liên tiếp nhận lỗi. Thế nhưng bất kể có chịu tội như thế nào, Ngô Vũ Đình cũng đều mặc kệ, ngoảnh mặt làm ngơ.
“Các vị đại ca nghĩ nhiều quá rồi, ta không phải tới để trút giận cho con trai, lại càng không tới để báo thù cho con gái!”
“Ta đến chỉ để luận bàn thôi. Ta quả thực rất vừa lòng với thành quả luận bàn lần này!”
“Chính vì lần này có thu hoạch lớn như vậy, cũng phải cảm tạ mấy vị sư huynh nhiều lắm, không phải sao?”
“Lần này chúng ta đã lâu không gặp, ta phải chăm sóc các ngươi thật kỹ!”
Mấy cái lý do tùy ý này...
Không cái nào trùng lặp với cái nào.
Ba ngày liên tục bị đánh tơi bời như thế, năm vị Đạo Nhân bị loại ám ảnh sống không bằng chết, không thể thoát khỏi này xâm nhập.
Mấu chốt nhất chính là, mấy người họ căn bản không thể trở mặt, không dám trở mặt: chồng người ta còn đang ở bên trong, thì thầm luận đạo rất rất lâu!
Đây chính là tình cảm lớn bền chắc!
Chẳng lẽ ngươi vừa hưởng thụ ân tình của người ta, vừa đọ sức sống chết với vợ người ta sao?
Đây là chuyện do con người làm ra sao?
Người mà làm ra loại chuyện này thì không phải là người nữa rồi!
Cuối cùng, sáng sớm hôm nay...
Tả Trường Lộ, Lôi Đạo Nhân và Điện Đạo Nhân đã luận đạo xong, sóng vai đi ra. Ngay khoảnh khắc ba người xuất hiện ở sàn đài tập luyện võ thuật, năm người Phong, Vân,... gần như cảm động phát khóc.
Lão đại à, ngài đã xuất hiện rồi!
Chúng ta sắp bị đánh chết rồi đây này...
“Lần luận đạo này, đạt được rất nhiều lợi ích so với đạo cũ! Đa tạ ân đức của Ngự Tọa, ân tình này, Lôi mỗ cả đời sẽ không quên.”
CHƯƠNG 2097: MỞ TÀNG BẢO KHỐ, MẶC SỨC LẤY! (2)
Lôi Đạo Nhân vô cùng xúc động, thậm chí đã dùng tới hai chữ “ân tình”. Mặc dù ở trong đó đã bị Tả Trường Lộ đánh rất nhiều lần, nhưng hắn quả thật đã lĩnh ngộ được không ít!
Vẻ mặt đám người Phong, Vân cũng đồng loạt tối sầm lại.
Không cần nói gì cả, chỉ cần vừa nghe thấy hai chữ ân tình này là biết trận đánh trong mấy ngày nay coi như vô ích, không những những không được nhắc tới, mà nếu nhắc tới thì ngược lại, là nhắc đến Lôi lão đại mắc nợ ân tình người ta!
“Khách sáo.” Tả Trường Lộ nho nhã nói: “Cho dù không có Tả mỗ, chút lĩnh hội cảm ngộ này đối với Lôi Huynh cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.”
Lôi Đạo Nhân lắc đầu, cười khổ một tiếng.
Điều mà Tả Trường Lộ nói, có lẽ là có thể, nhưng Lôi Đạo Nhân cũng không dám nói mình thực sự có thể lĩnh ngộ.
Chuyện lĩnh hội cảm ngộ này xưa nay chú trọng cơ duyên, không quan trọng vận may, quả thực là không dễ dàng đạt được.
“Lão đại, Tả huynh, ta đi bế quan trước.”
Điện Đạo Nhân hiển nhiên cũng lĩnh ngộ được không ít, hiện tại đã hơi gấp gáp. Nhất là khi nhìn thấy bộ dạng bị đánh gần như thành đầu heo của năm người kia, Điện Đạo Nhân lại càng không dám ở lại.
Hắn bỏ lại một câu, sau đó vội vàng chạy, nắm chắc thời gian để hóa lĩnh ngộ thành của mình.
“Đạo Minh và Tinh Hồn, vĩnh viễn là đồng minh!” Lôi Đạo Nhân nói từng chữ một.
“Đó là chuyện đương nhiên.”
Tả Trường Lộ mỉm cười: “Lôi huynh, khu vực Cấm Không của Đạo Minh, vẫn nên tăng tốc hành động. Gần đây ta chợt có linh cảm tiên tiếp, mơ hồ có cảm giác sóng triều đang ồ ạt lấn tới, dường như thời gian đã không còn lạc quan như chúng ta nghĩ nữa.”
“Bần đạo hiểu.”
Lôi Đạo Nhân trầm giọng nói: “Từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ đích thân ra ngoài quan sát và giám sát việc xây dựng khu vực Cấm Không.”
Tả Trường Lộ cười đầy ẩn ý: “Tiện thể, ngươi cũng có thể đi xem khu vực Cấm Không của Tinh Hồn, còn cả khu vực Cấm Không của Vu Minh. Hai bên đó cơ bản đã sắp hoàn thành xong rồi.”
“Được.”
Lôi Đạo Nhân quay đầu nhìn Ngô Vũ Đình: “Mấy ngày nay em dâu vất vả rồi.”
Ngô Vũ Đình vừa thu kiếm lại, xoa xoa hai tay, cười nói: “Lôi đại ca khách sáo rồi. Mọi người chính là đồng minh, hỗ trợ nhau một chút hẳn là việc nên làm. ’
Mấy vị Đạo Nhân Phong, Vân: “...”
Mấy lời này, quả thực là cmn nói rất có trình độ, còn cả Lôi lão đại, ngươi đang cảm ơn nàng vì đã đánh chúng ta quá mạnh sao?
“Nếu như không có chuyện gì...” Lôi Đạo Nhân còn chưa nói xong đã bị Ngô Vũ Đình cắt ngang.
“Lôi lão đại, sao lại có thể không có chuyện gì? Hiện tại chính sự đã xong xuôi, nên nói đến chuyện riêng rồi. Người Đạo Minh trước sau đã hai lần vi phạm ràng buộc của Nhân Tình Lệnh, ra tay với con trai ta, có phải việc này cũng nên cho chúng ta một lời giải thích chứ?” Ngô Vũ Đình trầm giọng nói.
Cái gọi là lật mặt nhanh hơn lật sách, đại khái cũng không hơn thế này đúng không?
“...”
Toàn thể Lục Kiếm của Đạo Minh mờ mịt.
Bao gồm cả Lôi Đạo Nhân.
Chúng ta vào trong luận đạo, để ngươi ở bên ngoài không phải là muốn ngươi xử lý chuyện này sao?
Sao lại?
Ngươi đánh mọi người đến chết đi sống lại mấy chục lần, thế mà còn nói với ta... vẫn chưa xong?
Lại còn muốn làm rõ phải trái?
Hơn nữa, sau khi hai chuyện đó xảy ra, không phải là đã giải thích với các ngươi rồi sao?
Các ngươi phái Vân Trung Hổ năm lần bảy lượt đến vơ vét tài sản, còn muốn như thế nào nữa?
Sao bây giờ còn đến đòi làm rõ phải trái nữa vậy?
Nhưng mà...
Lão đại nhà mình vừa mới nhận được lợi ích rất lớn từ chỗ Tả Trường Lộ người ta, hiện tại vợ người ta nói muốn làm rõ chuyện...
Ngươi nói xem, chuyện này nên làm thế nào chứ!
Cũng học cách trở mặt giống như Ngô Vũ Đình sao?
Vậy thì... sau này Đạo Minh đừng mong ngóc đầu lên được nữa.
“Không biết em dâu muốn lời giải thích như thế nào? Em dâu là một người thẳng thắn, đừng ngại nói thẳng.” Lôi Đạo Nhân cười ha ha nói.
Hiện tại, vươn đầu ra cũng là chịu một đao, rút đầu lại cũng là một đao, một đao này, chắc chắn là phải chịu!
“Mọi người liên minh nhiều năm, quen biết nhiều năm như vậy, Lôi đại ca vẫn nên tự mình lên tiếng, ta đương nhiên không tiện quá đáng.”
Ngô Vũ Đình nói: “Ta chỉ cần kho báu của hai người Phong, Vân là được rồi.”
“Không thể nào!” Hai người Phong, Vân giận tím mặt: “Em dâu... Tả huynh, ngươi... ngươi quản vợ ngươi đi! Làm sao có thể mở miệng là sư tử ngoạm như thế chứ?”
Tả Trường Lộ mỉm cười: “Hai vị huynh trưởng... Khụ khụ, đã đánh giá ta cao quá rồi. Nếu ta quản được Thái Tọa đại nhân nhà ta, vậy cũng chẳng cần ngươi nói. Nhưng vấn đề mấu chốt không phải là tiểu đệ đây... khá là sợ vợ mà...”
Tả Trường Lộ cười càng thêm ngượng ngùng xấu hổ: “Không sợ các vị huynh trưởng chê cười, nếu sợ vợ là một loại bệnh, thì sợ rừng ta... bệnh hết đường cứu chữa rồi...
“... ’
Lục đạo Đạo Minh nghe xong những lời này, bao gồm cả Lôi Đạo Nhân, sau người đồng loạt té ngửa.
Những lời này thật sự là rất...
Rất cmn khiến chúng ta không còn gì để nói.
Cái lý do này thực sự là... quá đủ luôn!
Ta sợ bợ ta đó, ta còn thừa nhận ngay trước mặt, ngươi có cách gì không?
Ngươi có thể làm thế nào?
Đây thực sự là chả có cách nào cả...
Lôi Đạo Nhân cười ha ha, nói: “Chuyện trước kia quả thực là Đạo Minh ta đuối lý, quả thực là Đạo Minh cũng nên cho em dâu một lời giải thích hợp lý.”
Hắn trầm ngâm một chút, rồi quả quyết nói: “Thế này, mở hết tất cả kho báu của bảy người chúng ta, bao gồm cả kho tổng của Đạo Minh, cho em dâu ở trong đó đi dạo một canh giờ!”
Vẻ mặt Lôi Đạo Nhân tràn đầy ý cười, giọng nói như chuông đồng.
“...”
Năm vị Đạo Nhân còn lại theo bản năng mở to hai mắt nhìn, giống như bị sét đánh.
Ánh mắt Tả Trường Lộ bỗng nhiên ngưng lại, lập tức cười khổ lắc đầu không thôi.
Chiêu này của Lôi Đạo Nhân thật là rộng rãi.
Mở toàn bộ ra, dùng thái độ thẳng thắn thành khẩn nhất, cho ngươi đi vào, tùy ngươi mặc sức lấy!
Có thể lấy bao nhiêu thì lấy.
Nhưng mà... ngươi có thể mặt dày mà lấy sao?
Nếu thực sự không biết xấu hổ mà dọn sạch kho báu của Đạo Minh, vậy sẽ biến thành Ngô Vũ Đình có ý định phá hỏng quan hệ liên minh giữa Nhân tộc Tinh Hồn và Đạo Minh rồi!
CHƯƠNG 2098: LÀM THẾ NÀO?
Không thể không nói, chiêu thức lấy thủ làm công này của Lôi Đạo Nhân vô cùng sáng suốt!
Ngô Vũ Đình nói: “Được!”
Thực sự đồng ý luôn rồi.
Sau đó kho báu lập tức được mở ra. Ngô Vũ Đình đưa điện thoại di động cho Tả Trường Lộ, một mình đi vào.
Vẻ mặt Lôi Đạo Nhân vẫn tươi cười, làm như không hề không vui, còn Tả Trường Lộ thì thở dài, trong lòng vô cùng thông cảm cho Lôi Đạo Nhân.
Cách làm này của Lôi Đạo Nhân có thể nói là hành động của đại trượng phu quang minh lỗi lạc, cũng chính là lựa chọn tốt nhất đối với tình hình trước mắt.
Trong tình huống này, người ứng đối cần phải suy tính rất nhiều, cho dù là Tả Trường Lộ, người từng được xưng là đại nhân vật đỉnh thiên lập địa, sau khi đi vào cũng không thể mặt dày mà lấy nhiều thứ đi được.
Dù sao người ta đã có phong thái như thế rồi, bản thân mình dù thế nào cũng không thể quá đáng được.
Nhưng mà, chỉ có một người là ngoại lệ. Mà người ngoại lệ này, lại chính là Ngô Vũ Đình!
Nguyên nhân thứ nhất, Ngô Vũ Đình là mọt người phụ nữ, từ xưa đến nay nàng làm việc chưa bao giờ quan tâm đến mấy thứ như đại trượng phu, thể diện gì đó. Nàng muốn lấy bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, lấy rồi thì ngươi có thể nói gì? Chính bản thân ngươi để nàng đi vào lấy, bây giờ ta lấy ngơi lại chê ta lấy nhiều sao?
Đương nhiên còn có nguyên nhân thứ hai. Nếu chỉ có nguyên nhân thứ nhất, Ngô Vũ Đình cũng cần cân nhắc rất nhiều, sẽ không mặt dày mà lấy nhiều, nhưng nếu có thêm nguyên nhân thứ hai, thì lại trở thành một chuyện hoàn toàn khác.
Nguyên nhân thứ hai đó là: Ngô Vũ Đình không chỉ là một người phụ nữ, nàng còn là một người mẹ.
Hơn nữa lúc này, mục đích chính đó là... con trai con gái bị bắt nạt, ta đến đây để gây rối đấy, ta đến để đòi bồi thường đấy!
Nếu không thì ta đến làm gì? Thực sự là vì để tăng tiến tu vi cho các ngươi sao? Ta đâu có mất não?
Hơn nữa trong lòng Ngô Vũ Đình căn bản không có khái niệm ít hay nhiều, càng không có suy nghĩ có chừng có mực...
Cho dù là động đến một đầu ngón tay của con ta, lão nương cũng muốn ngươi dùng cả Đạo Minh để bồi thường!
Huống chi, suýt chút nữa các ngươi đã đánh chết con ta rồi!
Lúc ấy ta còn đang bế quan... Thừa dịp ta không xuất hiện, các ngươi lại bắt nạt con ta?
n oán ngập trời bực này, Đạo Minh các ngươi mà không chảy máu thì bất kể thế nào cũng không bỏ qua được.
Mà tất cả những thứ ta lấy đi, đều dùng dùng để bồi thường cho con trai con gái ta.
Điều này có liên quan đến con đường tu hành, tài nguyên tu hành của các con ta...
Cho nên có nhiều hơn nữa thì Ngô Vũ Đình cũng không ngại!
Nếu như có thể, Ngô Vũ Đình căn bản không thèm để ý mà mang đi tất cả tài nguyên trong này có thể khiến các con mình một đường đột phá lên thẳng cấp bậc Thánh Nhân, thậm chí là trên Thánh Nhân!
Chỉ tiếc là Đạo Minh không có nhiều như vậy...
So với hạnh phúc và tương lai của con trai và con gái, mặt mũi đâu có là gì?
Ngô Vũ Đình tiến vào kho báu.
Tả Trường Lộ và Lôi Đạo Nhân ở bên ngoài câu có câu không nói chuyện phiếm đứng chờ.
Mà đúng lúc này, khoảnh khắc vi diệu này...
Điện thoại Ngô Vũ Đình đưa cho Tả Trường Lộ vang lên.
Tả Trường Lộ nhấc lên nhìn một cái, chỉ thấy bên trên có hai chữ “ông cụ” đang lập lòe, lóe lên liên tiếp.
F* ck!
Hóa ra là tên khốn này!
Trong lòng Tả Trường Lộ không muốn nhận cuộc điện thoại này, nhưng suy nghĩ hồi lâu, hắn vẫn bắt máy: “Chuyện gì?”
Rồi hắn thuận tay bố trí kết giới cách âm.
“...” Lôi Đạo Nhân cạn lời. Điện thoại của ai mà phải lén lút như vậy? Tiểu tam à?
“Vũ Điểm Nhi à... a a... lão đại!”
Giọng nói của Lệ Trường Thiên...
Tràn đầy bất ngờ, đột nhiên thay đổi trở nên nịnh nọt: “Lão đại... hì hì, không ngờ ngươi lại tự mình nghe điện thoại...”
Tả Trường Lộ nghiêm mặt nói: “Ta không chỉ tự nghe điện thoại, ta còn tự mình đi vệ sinh nữa đấy!”
“Hì hì... lão đại anh minh thần võ, làm cái gì yêu cái đó!”
Lệ Trường Thiên cười hì hì: “Vũ Điểm Nhi không có đó sao?”
“Không, đang bận việc. Ngươi tìm nàng? Thế thì chờ hai canh giờ nữa đi.”
Tả Trường Lộ uy nghiêm nói: “Hay là ngươi đợi?”
“Khụ khụ, chuyện này nói với ngươi cũng được... Dù sao sớm muộn gì ngươi cũng phải biết...”
Lệ Trường Thiên ho khan một tiếng, vô cùng cẩn thận nói: “Chuyện đó, hiện tại ta đang ở Thượng Kinh. Ta, Tiểu Niệm Nhi và Tiểu Đa Dư đang ở cạnh nhau...”
“Gì?”
Tả Trường Lộ nghe vậy thì sửng sốt, chợt cau mày, trong lòng không vui nói: “Ngươi ở đó làm gì?”
Giọng điệu hắn khi nói những lời này mang theo sự nghiêm khắc, và có chút trịch thượng.
“Ta... khụ khụ khụ, ta thì không có việc gì, chỉ đi lung tung... khụ khụ, đúng vậy, đúng vậy, ta đến thăm cháu ngoại... hì hì...”
Nghe được ngữ khí lâu ngày không thấy của Tả Trường Lộ, Lệ Trường Thiên cảm thấy hoảng hốt không hiểu được, vội vàng giải thích, trong lòng không hiểu sao bắt đầu bồn chồn, nói chuyện cũng hơi lắp bắp.
Đầu óc ong một tiếng, lập tức như điên rồi.
Ta không sợ, ta không thể sợ hắn, đây là con rể ta...
Lệ Trường Thiên thầm tự nhủ trong lòng, nhưng càng nhắc lại càng sợ hãi... càng sợ hãi lại càng run, càng run thì... nói chuyện lại càng run rẩy hơn.
“Nói thẳng, ngươi gọi điện là có chuyện đúng không?”
Tả Trường Lộ bình tĩnh hỏi: “Cụ thể là chuyện gì? Có liên quan gì đến bọn nhỏ? Ngươi đã làm gì rồi?”
Bốn câu hỏi liên tiếp khiến Lệ Trường Thiên hoảng loạn: “Lão đại, ta chưa có làm cái gì hết, thực sự cái gì ta cũng không dám, ta... thực ra ta, ta chỉ... ta chỉ không cẩn thận làm bại lộ thân phận, sau đó không cẩn thận, đánh chết hai Hợp Đạo của Vương gia trước mặt Tiểu Đa Dư, rồi sau đó Tiểu Đa Dư làm sâu gạo rồi, muốn sống cuộc sống sâu gạo... Chuyện này, chuyện này... chuyện này không thể trách ta được...”
“...”
Vẻ mặt Tả Trường Lộ tối sầm, hít một hơi thật sâu.
Bên kia điện thoại, Lệ Trường Thiên thực sự đã quá quen vơi lão đại nhà mình, hắn theo bản năng che kín lỗ tai...
“Ngươi nói thằng nhãi ngươi còn có thể làm được chuyện gì hả!”
Một tiếng rống to giống như sét đánh, suýt nữa đã xuyên thủng màng nhĩ của Ma Tổ.
Lệ Trường Thiên run run, lập tức đánh rơi điện thoại xuống giường, đột nhiên nhớ ra là có thể dứt khoát không nghe mà, cái đồ chơi như điện thoại di động này kéo gần khoảng cách giữa người với người, nhưng cũng có thể kéo xa mà. Nhưng nghĩ lại, đúng là mình vẫn không dám, hắn lấy hết can đảm duỗi một ngón tay ra, nhanh như tia chớp nhấn nút loa ngoài...
Chỉ nghe được giọng nói tức giận ngút trời của Tả Trường Lộ bắn tới: “... Hơn hai mươi năm chưa từng bại lộ, ngươi vừa mới xuất hiện một giây đã lộ rồi? Rốt cuộc ngươi làm cái gì thế hả? Ta cho ngươi đi găp bọn trẻ, ngươi lại trả lại ta kết quả như thế à? Ngươi đúng là một tên thành sự không có, bại sự có thừa!”