Virtus's Reader
Ta Không Nghĩ Bắt Yêu A

Chương 73: CHƯƠNG 73: CỬU CHUYỂN ĐOẠN HỒN ĐAN

Hoàng cung, điện Thái Cực.

Trinh Nguyên Đế sắc mặt âm trầm ngồi trong thư phòng, tin tức không ngừng được truyền đến.

"Báo! Một nhóm thích khách tấn công Hoàng lăng, con đường dẫn đến Hoàng lăng đã bị nổ nát, Công bộ đã phái người đến sửa chữa."

"Báo! Xương Bình công chúa bị kẻ xấu tập kích, hung thủ đã bị mấy vị cung phụng đại nhân bắt giữ."

"Báo! Chủ bộ Thái Tử Phủ là Mã Hiến mưu phản, hiện đã đền tội. Thái Tử điện hạ… Thái Tử điện hạ bị trọng thương, hôn mê bất tỉnh, Thái y thự đang toàn lực cứu chữa!"

Nghe những tin dữ dồn dập truyền đến, Trinh Nguyên Đế mặt đằng đằng sát khí nhìn về phía Liễu Tùy Vân đang đứng một bên: "Vì ngươi mà trong quân tướng sĩ thương vong cả trăm người, nhà cửa bị thiêu rụi vô số, không biết bao nhiêu dân chúng bị liên lụy, con trai của trẫm cũng bị thương nặng, không biết có qua khỏi không!"

"Trẫm hận không thể lăng trì ngươi!"

Trên mặt Liễu Tùy Vân hiện lên vài phần khoái ý, xen lẫn một tia coi thường, hắn liếc mắt nói: "Ta có ra lệnh cho người ta phóng hỏa đâu, chẳng lẽ bệ hạ lại muốn giở trò cũ, đổ hết tội lỗi lên đầu người khác sao?"

Trinh Nguyên Đế tức giận đến mức vớ lấy chén trà định ném về phía Liễu Tùy Vân, nhưng động tác đến nửa chừng lại gắng gượng kìm lại, gương mặt giật giật hai cái rồi đặt mạnh chén trà xuống bàn.

"Lửa là do Yêu tộc phóng! Vì giết trẫm, ngươi lại dám cấu kết với Yêu tộc! Những tướng sĩ và bá tánh vô tội kia, tất cả đều chết vì sự ngu xuẩn của ngươi!"

Môi Liễu Tùy Vân run lên hai lần nhưng không mở miệng giải thích, bởi vì dù nói thế nào đi nữa, đám Yêu tộc này đúng là do hắn tìm đến giúp đỡ.

Trinh Nguyên Đế dùng ánh mắt hận sắt không thành thép nhìn Liễu Tùy Vân, nói: "Ngươi là Trương Minh Nhân, nghĩa đệ của Trương khanh đúng không? Năm đó sau khi Trương khanh qua đời, trẫm đã phái người đi tìm ngươi nhưng không thu được kết quả gì, ngươi cứ như bốc hơi khỏi nhân gian vậy. Không ngờ ngươi lại thay hình đổi dạng gia nhập Nho môn, bao nhiêu năm qua vẫn luôn ẩn mình bên cạnh trẫm."

Liễu Tùy Vân dùng đôi mắt tràn đầy thù hận nhìn Trinh Nguyên Đế, nói: "Trương Minh Nhân đã chết rồi, chết vào cái ngày đại ca bị ngũ mã phanh thây. Hiện tại đứng trước mặt ngươi là Liễu Tùy Vân, Các chủ Tàng Phong các, đến đây để báo thù cho họ!"

Trinh Nguyên Đế nén lại lửa giận trong lòng, đôi mắt sắc như điện nhìn về phía Liễu Tùy Vân: "Ngươi có biết vì sự ngu xuẩn của ngươi mà suýt chút nữa đã hủy hoại kế hoạch trăm năm của Trương khanh không! Nếu Trương khanh trên trời có linh, chắc chắn sẽ bị ngươi làm cho tức chết thêm lần nữa!"

Liễu Tùy Vân khinh miệt cười nói: "Hừ, mở miệng ra là Trương khanh, người đã bị ngươi giết rồi mà còn ở đây giả nhân giả nghĩa làm gì? Muốn chém muốn giết, cứ tự nhiên!"

Trinh Nguyên Đế thở dài một hơi: "Không thể đưa ngươi đi vào con đường đúng đắn, trẫm có lỗi với Trương khanh quá..."

Nhìn vẻ mặt khinh miệt của Liễu Tùy Vân, Trinh Nguyên Đế dừng một lát rồi mở miệng: "Có một chuyện có lẽ ngươi không biết, sớm nhất là từ mười lăm năm trước, khi hoàn thành tân thuế pháp, Trương khanh đã tấn thăng Lập Mệnh cảnh. Hơn nữa, thiên mệnh mà hắn lĩnh ngộ chính là ‘Vì vạn dân Lập Mệnh’, một thiên mệnh mà dù nhìn khắp lịch sử Nho gia cũng có thể xếp vào top năm!"

"Nghĩ lại năm đó, Trương khanh chỉ là một kẻ áo trắng mà đã có thể lật đổ cả một vị tể tướng quyền thế ngập trời. Sau khi đạt đến Lập Mệnh, nếu hắn không muốn chết, thiên hạ này ai có thể giết được hắn!"

Vẻ mặt Liễu Tùy Vân hơi sững lại, hắn lẩm bẩm: "Đại ca... huynh ấy là Lập Mệnh cảnh..."

Trinh Nguyên Đế liếc nhìn Liễu Tùy Vân đang thất thần, mở một ngăn ẩn trên bàn rồi lấy ra một bức thư: "Trương khanh bẩm sinh tim không khỏe, từ nhỏ đã mắc bệnh nan y, cho dù sau khi đạt đến Lập Mệnh cũng không thể chữa trị.

Sau khi tân thuế pháp được ban hành rộng rãi, hắn đã cảm nhận được ngày chết của mình đang đến gần...

Lúc ấy, tứ đại thế gia oán hận triều đình sâu sắc, cần gấp một lối thoát để xả giận, nếu không để oán hận tích tụ, không chỉ tân thuế pháp khó mà thi hành triệt để, e rằng còn gây nên sự phản kháng của các thế gia.

Trương khanh biết tứ đại gia tộc hận hắn đến tận xương tủy, muốn cái chết của mình có ý nghĩa một chút, thế là liền đề nghị với trẫm, liệt kê ra trăm tội danh của hắn, sau đó đem hắn ra ngũ mã phanh thây để tiêu trừ phẫn uất của các danh gia vọng tộc.

Trẫm... trẫm đã đồng ý với đề nghị của hắn, là trẫm có lỗi với Trương khanh."

Liễu Tùy Vân nghe ông ta kể lại, vẻ mặt lộ ra một tia kinh ngạc và khó tin, nhưng nhiều hơn cả vẫn là bi thương. Nhìn bức thư Trinh Nguyên Đế đưa ra, hắn bước nhanh tới, giật lấy.

【 Tiểu đệ, thấy chữ như thấy người.

Lúc đệ nhìn thấy bức thư này, đại ca ta đã ngỏm củ tỏi rồi. Ha, đừng buồn, cũng không cần nhặt xác cho ta, bệ hạ sẽ lo hậu sự chu toàn.

Sau này không có đại ca bên cạnh, bản thân phải chăm chỉ đọc sách, đừng lười biếng nữa.

À mà, tiền vàng của đại ca giấu trong hang chuột dưới gầm giường, khoảng hơn một trăm lượng, chắc đủ cho đệ tiêu vài năm. Ừm, nếu như đệ không đem đi ăn chơi trác táng...

Nói đến khoản ăn chơi, đại ca đây chưa ngán ai bao giờ!

Chờ đệ có cơ hội đến Kim Hoa, thay đại ca đến Túy Hương lâu thăm Điệp Hương cô nương, năm đó nếu không phải do tên Tần Đại Hải phá đám, nàng đã là chị dâu của đệ rồi!

Tên Tần Đại Hải đáng bị băm vằm ngàn nhát, đúng là một gã võ phu thô kệch!

Cơ mà gã nhà quê này cũng nghĩa khí lắm, lúc đánh nhau có thể gọi hắn theo, trâu bò lắm...

Đời này đại ca đã uống loại rượu mạnh nhất, ngủ với người đẹp nhất, chịu trận đòn đau nhất, ờ, câu này gạch đi, chết cũng chết có giá trị như vậy, coi như không uổng một kiếp đến thế gian này.

Tiếc nuối duy nhất, có lẽ là không thể kéo theo lũ khốn nạn của tứ đại thế gia chôn cùng, có hơi không cam tâm a!

Đại ca tuyệt bút 】

Liễu Tùy Vân nhìn bức thư tay của đại ca để lại, một giọt nước mắt rơi xuống trang giấy ố vàng, từ từ làm nhòe đi một nét mực...

Một lát sau, hắn nhắm nghiền mắt, hai đầu gối quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy: "Bệ hạ, thần có tội, thần hổ thẹn với lời dạy của đại ca..."

Trinh Nguyên Đế im lặng một lúc, khẽ thở dài, nhìn về phía Hiệp Khôi và những người khác đang dự thính trong đại điện, hỏi: "Chư vị khanh gia thấy trẫm nên xử trí hắn thế nào?"

Ngô Tuấn liếc Liễu Tùy Vân một cái, quay sang hỏi Tần Nguyệt Nhi: "Theo luật thì phải xử thế nào?"

Tần Nguyệt Nhi đáp: "Trưa mai, lôi ra Thái Thị Khẩu lăng trì xử tử."

Ngô Tuấn gật đầu: "Hợp lý."

Hiệp Khôi vẻ mặt kỳ quái nhìn Ngô Tuấn một cái, rồi hướng Trinh Nguyên Đế chắp tay nói: "Xin chờ bệ hạ định đoạt."

Ứng tiên sinh bước ra khỏi hàng, chắp tay nói: "Bệ hạ, Liễu Tùy Vân là trọng thần trong triều, phạm phải tội lớn ngập trời như vậy, theo lý nên giam vào thiên lao, giao cho Tam Pháp ti hội thẩm, cuối cùng do bệ hạ tự mình định tội! Hơn nữa, hắn đã gây dựng thế lực trong triều nhiều năm, rốt cuộc có bao nhiêu đồng đảng, còn phạm phải những trọng án nào, những chuyện này đều cần phải thẩm vấn rõ ràng từng cái một!"

Trinh Nguyên Đế gật đầu với Ứng tiên sinh, nói: "Cứ theo lời Ứng tiên sinh, trước hết tống hắn vào thiên lao, giao cho Tam Pháp ti cùng hội thẩm! Người đâu, áp giải Liễu Tùy Vân vào thiên lao, chờ xử lý!"

Nhìn đám thị vệ áp giải Liễu Tùy Vân đang thất hồn lạc phách ra khỏi điện, Ngô Tuấn nhìn ra Trinh Nguyên Đế sẽ không giết hắn, không khỏi thở dài thườn thượt: "Haiz, đây chính là hoàng quyền..."

Trinh Nguyên Đế coi như không nghe thấy, sắc mặt trở nên nghiêm nghị, trịnh trọng nhìn về phía Hiệp Khôi và những người khác, cúi người nói: "Trẫm đã dùng Cửu Chuyển Tục Mệnh Đan, tuổi thọ chỉ còn lại chín chín tám mươi mốt ngày, không thể tiếp tục bảo vệ bá tánh Đại Hạ được nữa. Sau này, an nguy của xã tắc xin phó thác cho chư vị."

Trên mặt Ứng tiên sinh và Hiệp Khôi thoáng nét bi thương, nhưng ngay lập tức bị sự lo lắng đậm đặc thay thế.

Hiện giờ Thái Tử trọng thương hôn mê, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử đều không phải bậc minh chủ, đem gánh nặng xã tắc giao vào tay họ, làm sao có thể khiến người ta yên tâm?

Đang lúc lòng đầy lo âu, Ngô Tuấn đột nhiên lên tiếng: "Bệ hạ, viên đan dược ngài uống, tên thật của nó là Cửu Chuyển Đoạn Hồn Đan. Uống thuốc này vào, có thể khiến mọi vết thương trên người dùng hồi phục hoàn toàn trong thời gian ngắn, nhưng cũng sẽ khiến người đó chỉ còn lại chín chín tám mươi mốt ngày tuổi thọ.

Có điều, loại độc này không phải là không có thuốc chữa, vi thần có một phương thuốc gia truyền, có thể giải được độc này!"

Ánh mắt Ứng tiên sinh sáng lên nhìn Ngô Tuấn, rồi chắp tay với Trinh Nguyên Đế: "Bệ hạ, về thuật dùng độc giải độc, thiên hạ không ai có thể hơn được Ngô Tuấn, thần cho rằng có thể thử một lần!"

Trinh Nguyên Đế gật đầu, nhìn về phía Ngô Tuấn nói: "Dù sao trẫm cũng không sống được bao lâu nữa, cứ để ngươi thử một lần đi."

Trong mắt Ngô Tuấn bỗng lóe lên một tia sáng rực, hắn nói: "Bệ hạ, trong cung có Ngưng Hồn Thảo và Tam Sinh Hoa không? Hai vị thuốc này chính là mấu chốt để giải độc, thiếu một thứ cũng không được."

Trinh Nguyên Đế có chút không hiểu, nhìn về phía Ứng tiên sinh. Ứng tiên sinh khẽ lắc đầu, thở dài: "Chưa từng nghe qua bao giờ..."

Trên mặt Ngô Tuấn lộ ra một tia thất vọng, nói: "Hai vị thuốc này mọc ở núi Thiên Trụ tận cùng phía tây, lúc hái cực kỳ cẩn trọng, chỉ cần sai một ly, cả cây thảo dược sẽ mất hết hiệu lực. Nếu trong cung không có, e rằng chỉ có thể để ta đi hái."

Ứng tiên sinh nghe vậy, sắc mặt dần trở nên ngưng trọng: "Núi Thiên Trụ thuộc Tây Vực, là thánh địa của Phật môn. Sau khi Phật Tổ viên tịch, các phái Phật môn công kích lẫn nhau, thế lực các nước ở đó rắc rối phức tạp, lại còn là tổng đàn của Thiên Mệnh giáo. Nếu muốn đến nơi đó, cần phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!