Trong lúc dùng bữa, Ngô Tuấn hỏi thăm về tình hình gần núi Thiên Trụ, Trí Duyên đại sư bèn biết gì nói nấy.
“Dãy núi Thiên Trụ kéo dài mấy vạn dặm, trong núi có vô số rắn độc mãnh thú, nghe nói còn ẩn giấu cả hậu duệ của thượng cổ hung thú, vô cùng hung hiểm.”
“Truyền thuyết kể rằng, ngọn núi này do Phật Tổ hóa thành khi trấn áp tà ma Thượng Cổ. Năm ngọn núi sừng sững nối liền trời đất kia chính là năm ngón tay hóa thành từ Pháp Tướng hàng ma của Phật Tổ, trấn áp tà ma dưới núi, khiến chúng vĩnh viễn không được siêu sinh.”
“Nếu muốn an toàn lên núi, cần phải vượt qua Lạch Trời, sau đó đi xuyên qua Phật quốc Đại Trí Tuệ, mới có thể leo lên năm đỉnh Thiên Trụ.”
Trí Duyên đại sư nói đến đây thì ngừng lại, vẻ mặt sầu lo nói tiếp: “Phật quốc Đại Trí Tuệ là quốc gia do Trí Tuệ Tông chống lưng, họ tôn sùng Đại Trí Tuệ Phật, đối với người ngoại đạo vô cùng nghiêm khắc. Ta để hòa thượng Bàn Trang đi cùng các ngươi, có lẽ sẽ giúp được ít nhiều. Nhưng Lạch Trời lại là tổng đàn của Thiên Mệnh Giáo, e là rất khó cho các ngươi đi qua...”
“Hơn nữa, cách đây không lâu, Thiên Mệnh Giáo vừa xảy ra biến cố, Hộ pháp Tư Mã Nguyên đột nhiên tạo phản, ám sát Giáo chủ Cố Thuận Thiên. Cuối cùng, Cố Thuận Thiên bị đánh trọng thương, còn Tư Mã Nguyên thì nắm quyền và dựng nên một Giáo chủ mới, dẫn một bộ phận giáo chúng ly khai.”
“Vào thời khắc giương cung bạt kiếm như thế này, hai phe nhất định đang thần hồn nát thần tính, muốn đi qua Lạch Trời, e là khó như lên trời vậy...”
Nguyên Mẫn nghe vậy, không khỏi hít một hơi khí lạnh: “Thiên Mệnh Giáo là một nhánh của Nho gia, trong giáo lễ giáo nghiêm ngặt, tôn ti trật tự. Giáo chủ tượng trưng cho thiên mệnh, một lời có thể định đoạt sinh tử của thuộc hạ, vì vậy mấy ngàn năm qua chưa từng xảy ra biến động gì. Vị Giáo chủ mới kia rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể phá vỡ thiết luật đã được truyền thừa mấy ngàn năm nay?”
Trí Duyên đại sư vẻ mặt lo lắng lắc đầu: “Tạm thời vẫn chưa rõ. Vị Giáo chủ mà Tư Mã Nguyên dựng nên vô cùng thần bí, chưa từng lộ diện trước mặt người khác, đến nay ngay cả tên họ cũng chưa ai biết.”
Ngô Tuấn cau mày nói: “Có thể thuyết phục được Tư Mã Nguyên tạo phản, vị Giáo chủ mới kia chắc chắn là kẻ tâm cơ sâu sắc, thủ đoạn tàn nhẫn! Xem ra chúng ta muốn qua Lạch Trời, đúng là phải tốn không ít công sức...”
Đang lúc sầu não nghĩ cách đối phó với vị Giáo chủ mới, hắn đột nhiên để ý thấy Nguyên Mẫn đang rầu rĩ nhìn bát cơm nấm bên cạnh, trong đầu linh quang chợt lóe, bèn nói: “Thật ra chúng ta đâu cần quan tâm đến gã Giáo chủ mới đó, chúng ta hoàn toàn có thể đi đầu quân cho Thiên Mệnh Giáo mà! Chúng ta có Tam hoàng tử đây, lấy thân phận Tam hoàng tử Đại Hạ để gia nhập Thiên Mệnh Giáo, chắc chắn sẽ khiến thanh danh của họ vang dội! Đối với Cố Thuận Thiên vừa mới trải qua phản loạn mà nói, việc này chẳng khác nào đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!”
Nguyên Mẫn cạn lời nhìn Ngô Tuấn: “Ta đường đường là Tam hoàng tử Đại Hạ, nhất cử nhất động đều đại diện cho thể diện hoàng gia, sao có thể gia nhập cái loại tà ma ngoại đạo như Thiên Mệnh Giáo được? Nếu ta thật sự làm vậy, đợi khi về đến Kinh thành, phụ hoàng chắc chắn sẽ đánh chết ta...”
Ngô Tuấn vỗ vai hắn, an ủi: “Ngươi bi quan quá rồi, thật ra nên nghĩ thoáng lên một chút. Bây giờ ngươi vì cứu mạng phụ hoàng, bất đắc dĩ mới gia nhập Thiên Mệnh Giáo, ngài ấy biết được chân tướng sao nỡ đánh chết ngươi chứ, có lẽ ngài ấy... có lẽ ngài ấy chỉ đánh gãy chân ngươi thôi thì sao?”
Nguyên Mẫn: “...”
Cái đệt, đây mà là an ủi à!
...
Sáng sớm hôm sau, nhóm bốn người của Ngô Tuấn thu dọn hành lý, lên đường hướng về Lạch Trời.
Trên đường đi, bốn người mỗi người một vẻ, hòa thượng Bàn Trang thì mỉm cười, ra vẻ ung dung tự tại như mây trôi nước chảy.
Tần Nguyệt Nhi thì tập trung cảnh giác, phòng bị những cuộc tấn công bất ngờ, còn Nguyên Mẫn thì miệng lẩm bẩm những câu khó hiểu như “Hoàng tử gia nhập không tính là đầu hàng”.
Trong khi đó, Ngô Tuấn vừa nhìn ngó xung quanh tìm kiếm thảo dược mình cần, vừa nói: “Nguyên Mẫn, ngươi thuộc lời thoại chưa đấy, lát nữa lúc đầu hàng đừng có căng thẳng, tuyệt đối đừng quên lời đấy nhé.”
Nguyên Mẫn lập tức trừng mắt, tức tối nói: “Ngươi coi thường ai đấy? Lát nữa ta nhất định sẽ đầu hàng cho thật ngầu, để các ngươi phải lau mắt mà nhìn!”
Cái khí thế quả quyết đó của hắn, thoáng chốc khiến Ngô Tuấn nảy sinh ảo giác rằng y là một hoàng tử Pháp.
Ngô Tuấn đang định trêu ghẹo vài câu, đột nhiên một tiếng xé gió vù vù vang lên, một trận mưa tên rợp trời ập về phía bốn người.
“Vạn tên cùng bắn!”
Ngay khi tiếng hét vang lên, bảo kiếm trong tay Tần Nguyệt Nhi đã tuốt khỏi vỏ, nàng vung một kiếm chém tan màn tên trước mặt, ép chúng dạt sang hai bên!
Trong tiếng phập phập trầm đục, những mũi tên cắm rải rác xuống mặt đất hai bên, để lại chi chít những cái hố rồi biến mất không tăm tích chỉ trong nháy mắt.
Ngay sau đó, một thư sinh mày rậm mắt to từ trong rừng rậm phía trước xuất hiện, lớn tiếng quát: “Người tới là ai, mau xưng tên!”
Nguyên Mẫn nhìn người trước mặt, chắp tay nói: “Ta là Tam hoàng tử Đại Hạ quốc Nguyên Mẫn, đặc biệt đến đây để bái kiến Hồng giáo chủ của quý giáo!”
Thư sinh hơi sững người, nhìn Nguyên Mẫn với vẻ mặt hoài nghi: “Ngươi là Tam hoàng tử Đại Hạ? Ngươi không ở Đại Hạ làm Hoàng tử, không quản ngại vạn dặm chạy tới đây tìm Giáo chủ của chúng ta làm gì?”
Nguyên Mẫn đáp: “Ta đặc biệt đến đây để kết minh cùng Hồng giáo chủ, xin các hạ đi thông báo một tiếng!”
Thư sinh nhíu mày, nói: “Xin hãy chờ ở đây một lát, tại hạ đi bẩm báo Giáo chủ ngay đây.” Nói xong, hắn quay người đi vào trong rừng.
Không lâu sau, gã thư sinh quay lại, dẫn nhóm Nguyên Mẫn đi lên núi.
Đi vào trong lòng núi, rất nhiều nhà cửa sân vườn hiện ra trước mắt mấy người, kiến trúc không khác gì ở Trung Nguyên. Cảm giác của Ngô Tuấn lúc này giống như đang đi vào một thị trấn bình thường của Đại Hạ, ngay cả cửa hàng và những người bán hàng rong trên đường cũng vô cùng đầy đủ.
Không bao lâu, mấy người đi theo gã thư sinh đến một thư viện.
Cảnh vật trong sân vô cùng trang nhã, trong góc trồng một khóm trúc xanh tươi, trước cửa có hai cây mai đang nở trái mùa, những đóa mai hồng chen chúc nhau trông vô cùng kỳ dị.
Một nam tử mặc áo xanh đang đứng quay lưng về phía mọi người ở cửa đại sảnh, nghe thấy tiếng bước chân bèn xoay người lại, mỉm cười nhìn lướt qua nhóm Ngô Tuấn rồi chắp tay nói: “Đã gặp qua Tam hoàng tử điện hạ, trong giáo sự vụ bận rộn, xin thứ tội cho tại hạ đã không ra đón từ xa!”
Nguyên Mẫn quan sát người thanh niên trông có vẻ bình thường trước mặt, liền biết được thân phận của y, bèn đáp lễ: “Tại hạ là Tam hoàng tử Đại Hạ Nguyên Mẫn, đặc biệt đến đây mời tiên sinh xuất sơn, giúp ta quét sạch vũ trụ, tái tạo càn khôn!”
Cố Thuận Thiên nhìn Nguyên Mẫn với vẻ mặt đầy hứng thú, nói: “Ngươi muốn ta giúp ngươi lên ngôi hoàng đế à? Tại sao ta phải giúp ngươi?”
Nguyên Mẫn nhớ lại lời thoại mà Ngô Tuấn đã dạy, vẻ mặt trở nên trang nghiêm, nói: “Tiên sinh sai rồi, tại hạ không muốn làm Hoàng đế. Điều Nguyên Mẫn muốn làm, là lật đổ giang sơn Đại Hạ này!”
Cố Thuận Thiên như gặp ma giữa ban ngày, biểu cảm có chút đờ đẫn nhìn Nguyên Mẫn, nói: “Cái này... cái này... Điện hạ, người cớ gì tạo phản?”