Muốn đả thông không gian thông đạo, điều kiện tiên quyết là phải đạt tới Đế Tôn cảnh. Đây cũng là lý do vì sao từ trước đến nay, Hạo Thổ thế giới chưa từng có ai tiếp xúc với chư thiên vạn giới, thậm chí một dòng ghi chép cũng không có.
Lúc này, Vân Tiên Đài và Đông Phương Hồng đồng loạt xuất thủ. Hai vị Đế Tôn cảnh dùng sức mạnh dời non lấp biển, cưỡng ép xé rách không gian. Đồng thời, họ vận dụng pháp tắc chi lực và linh lực khổng lồ để ổn định một con đường nối thẳng ra chư thiên vạn giới.
Khi không gian thông đạo vừa thành hình, hai người lập tức lùi về tinh không chiến hạm. Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, chiếc chiến hạm khổng lồ lao vút đi, chớp mắt đã bị bóng tối của không gian thông đạo nuốt chửng.
Nhìn theo bóng dáng chiến hạm khuất dần, đám người Tề Hùng mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, trong lòng thầm cầu nguyện chuyến này có thể bình an mang Trường Thanh tiểu tử trở về.
Không có Trường Thanh tiểu tử, toàn bộ Hạo Thổ thế giới như bị rút cạn sinh khí, biến thành một mớ âm u đầy tử khí. Nhất là Đạo Nhất Thánh Địa, đâu còn cái vẻ tinh thần phấn chấn, hừng hực khí thế như xưa? Đám đệ tử ngày ngày thở vắn than dài, mặt mày ủ rũ như đưa đám. Lúc rảnh rỗi, bọn chúng lại lượn lờ qua Thực Đường nhìn ngó một chút, rồi lại ôm nhau khóc rống lên vì bi thương.
Trong khi nhóm Vân Tiên Đài đang tiến ra chư thiên vạn giới, thì tại Ma Giới, một trận hoang mang tột độ đang diễn ra.
Năm khu Ma Quật đồng loạt bị hủy diệt! Hơn nữa lại diễn ra quá bất ngờ, khiến Ma tộc không kịp trở tay. Phải biết rằng, trước kia mỗi lần Ma tộc muốn phá hủy Ma Quật, Hạo Thổ thế giới đều liều mạng bảo vệ, dốc toàn lực ổn định không gian mới khiến bọn chúng thất bại. Rõ ràng là Hạo Thổ thế giới sống chết không muốn mất đi Ma Quật, nên Ma tộc cũng đâm ra chủ quan, chẳng thèm phòng bị.
Nhưng lần này, Hạo Thổ thế giới "quay xe" quá gắt! Lúc trơ mắt nhìn Ma Quật sụp đổ, toàn bộ Ma tộc đều ngớ người. Tình huống gì đây? Nói hủy là hủy? Đến một tiếng chào hỏi cũng không thèm nói?
Đợi đến khi Ma tộc điều động Tế ti đến nơi thì Ma Quật đã tan thành mây khói.
Lúc này, trong đại điện, ba đầu Ma Đế đang chụm đầu bàn tán, trong lòng tràn ngập nghi hoặc.
“Cái Hạo Thổ thế giới này rốt cuộc đang giở trò quỷ gì?”
“Trước đó không phải còn sống chết bảo vệ Ma Quật sao? Giờ lại tự tay bóp nát là thế nào?”
“Chắc chắn là bên đó xảy ra chuyện khẩn cấp, không rảnh bận tâm đến chúng ta, nhưng lại sợ chúng ta đánh lén nên mới hủy Ma Quật, cắt đứt liên hệ giữa hai giới.”
Không thể không nói, suy luận của ba đầu Ma Đế rất chính xác. Dù sao ngoài lý do đó ra thì chẳng còn khả năng nào khác.
Nghe vậy, mắt một đầu Ma Đế sáng rực lên: “Nói vậy chẳng phải đây là cơ hội trời cho sao? Chúng ta mau chóng đả thông lại Ma Quật, một mẻ hốt gọn Hạo Thổ thế giới!”
Nhắc đến Hạo Thổ thế giới, ba đầu Ma Đế đều hận đến nghiến răng nghiến lợi. Mẹ kiếp, cái đám người vô sỉ, tâm bẩn, đánh nhau toàn dùng mưu hèn kế bẩn thì chớ, lại còn dám âm thầm ra tay cắn trộm Thiên Đạo của Ma Giới! Quả thực là đáng hận thấu xương!
Đề nghị này nghe qua rất bùi tai. Thừa dịp kẻ địch đang bệnh mà lấy mạng, đây rõ ràng là cách nhàn hạ nhất. Nhưng sau một hồi vắt óc suy nghĩ, ba đầu Ma Đế lại quyết định bác bỏ.
“Hiện tại Ma Giới chỉ còn ba chúng ta tọa trấn. Bốn tên kia đi đâu đến giờ vẫn chưa thấy vác mặt về.”
“Cộng thêm việc liên tiếp thảm bại trước đó, Thiên Đạo lại bị tổn thương nặng nề. Lúc này mà dốc sức đả thông lại Ma Quật thì e là được không bù mất.”
“Đúng vậy! Ai mà biết được đây có phải là cái bẫy của đám người Hạo Thổ thế giới hay không? Tuyệt đối không thể khinh suất!”
Theo lẽ thường, Hạo Thổ thế giới đang gặp biến cố, đây chính là thời cơ vàng để tiến công. Nhưng khổ nỗi, Hạo Thổ thế giới có bao giờ hành xử theo lẽ thường đâu? Cái đám "lão lục" đó toàn thích giở mấy trò loè loẹt, gài bẫy khiến người ta không kịp trở tay. Ba đầu Ma Đế thực sự đã bị đánh cho sợ đến mức chim sợ cành cong rồi.
Hơn nữa, Ma Giới hiện tại cũng đang trong thời buổi rối ren. Bốn đầu Ma Đế chưa về, tổn thất trước đó quá lớn, lại thêm chuyện của Ma Tổ đang cháy đến lông mày. Đủ loại rắc rối bủa vây khiến ba đầu Ma Đế dù thấy mỡ treo miệng mèo cũng không dám há miệng đớp.
“Tạm thời cứ mặc kệ Hạo Thổ thế giới đi. Ma Quật không còn, chúng ta cũng bớt được một mối lo.”
“Đúng thế, không cần phải ngày đêm đề phòng bọn chúng nữa. Đợi bốn tên kia về rồi bàn bạc kỹ hơn.”
“Đến lúc đó, bảy đầu Ma Đế chúng ta cùng xuất thủ, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai quét ngang Hạo Thổ thế giới!”
Hạo Thổ thế giới quỷ kế đa đoan thì sao? Bọn chúng không tin Hạo Thổ thế giới có thể cản được một, hai đầu Ma Đế, thì lấy gì cản được ba, bốn, thậm chí là bảy đầu Ma Đế cùng lúc giáng lâm?
Ba đầu Ma Đế nhanh chóng chốt phương án. Chỉ tiếc, bọn chúng không hề biết rằng, chính quyết định hèn nhát này đã khiến Ma tộc vuột mất cơ hội ngàn năm có một.
Nếu lúc này ba đầu Ma Đế lập tức cấu trúc lại Ma Quật, đánh sang Hạo Thổ thế giới trước khi Thạch Thanh Phong và Ngô Tú Lan xuất quan, thì đừng nói là ba đầu, chỉ cần một đầu Ma Đế thôi cũng đủ để làm cỏ toàn bộ Hạo Thổ thế giới. Hiện tại Hạo Thổ thế giới làm gì còn Đế Tôn cảnh nào trấn giữ? Một đầu Ma Đế bước sang đó tuyệt đối sẽ là một màn tàn sát đẫm máu.
Chỉ tiếc, ba đầu Ma Đế đã tự mình dâng cơ hội cho chó gặm. Đúng là ý trời!
Trong khi Hạo Thổ thế giới may mắn thoát được một kiếp nạn, thì tại chư thiên vạn giới, Diệp Trường Thanh đang dần dần được đám tinh phỉ tiếp nhận.
Ngay cả hai tên người hầu dưới trướng, lúc này cũng đã ngoan ngoãn phục tùng, Diệp Trường Thanh bảo đi đông tuyệt đối không dám đi tây. Dĩ nhiên, hắn vẫn chưa thể tin tưởng bọn chúng một trăm phần trăm. Ai biết được sau lưng bọn chúng có còn lén lút cấu kết với Khuê Xà hay không?
Vì vậy, thời gian này Diệp Trường Thanh diễn vai một kẻ an phận thủ thường, cố gắng hòa nhập và làm quen với lối sống của tinh phỉ. Thỉnh thoảng hắn lại bày mồi nhậu, chén chú chén anh với đám đầu lĩnh, hoặc bồi Khuê Xà uống vài ly.
Một ngày nọ, sau bữa tối, Khuê Xà lại như thường lệ ngồi chễm chệ trong nhà bếp, vừa nhai đồ ăn nhóp nhép vừa nốc rượu ừng ực. Từ ngày nếm thử tay nghề của Diệp Trường Thanh, Khuê Xà phát hiện mình đã nghiện đến mức không thể cai được. Ngày ngày được ăn ngon uống say, đây mới đích thực là nhân sinh khoái lạc! Cái hương vị tuyệt hảo này, cho dù có ăn cả đời lão cũng không thấy ngán. Càng ăn càng thèm, càng ăn càng ghiền.
Ngay lúc Khuê Xà đang sảng khoái nốc một ngụm rượu, Diệp Trường Thanh bỗng lên tiếng: “Lão đại, có chuyện này ta phải báo với ngài một tiếng.”
“Tiểu tử ngươi có rắm thì phóng nhanh! Hay là muốn tìm nữ nhân rồi?”
“Chuyện đó thì không. Cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là... nguyên liệu nấu ăn sắp hết rồi. Chỗ còn lại chỉ đủ dùng cho ngày mai, ngày kia e là phải đoạn lương.”
“Tưởng chuyện gì to tát, tự ngươi quyết định đi... Khoan, ngươi vừa nói cái gì?!”
Ban đầu nghe Diệp Trường Thanh bảo không phải chuyện lớn, Khuê Xà còn phẩy tay định cho qua. Nhưng một giây sau, khi não bộ kịp load xong thông tin, hai mắt lão trợn ngược lên như ốc nhồi.
Nguyên liệu nấu ăn hết rồi?! Mẹ kiếp, thế này mà bảo không phải chuyện to tát?! Đây là chuyện kinh thiên động địa, là nguy cơ diệt vong đấy!
Khuê Xà vốn là kẻ thô lỗ, trước nay làm gì có khái niệm dự trữ lương thực. Mỗi ngày lão chỉ biết vác xác đến ăn, ăn no uống say rồi chùi mép đi thẳng, nào có thèm quan tâm xem trong kho còn bao nhiêu củ su hào, bao nhiêu cân thịt?
Cái này mà không phải chuyện lớn? Cái này là trời sập rồi!
Nghĩ đến cảnh không có cơm ăn, tim Khuê Xà đập thình thịch, mồ hôi lạnh toát ra. Tục ngữ có câu "Từ nghèo lên giàu thì dễ, từ giàu xuống nghèo mới khó". Ngày nào cũng được ăn sơn hào hải vị quen rồi, giờ bắt lão nhịn đói, làm sao lão chịu nổi?
“Chỉ... chỉ đủ cho một ngày nữa thôi sao?” Giọng Khuê Xà run rẩy.
“Ừm.”
“Được! Việc này để ta lo!”
Khuê Xà vội vàng và lùa nốt mấy miếng đồ ăn còn sót lại trên đĩa, nốc cạn bầu rượu rồi ba chân bốn cẳng lao ra khỏi nhà bếp, dáng vẻ hốt hoảng như bị chó dại đuổi.
Vừa về đến phòng, lão lập tức triệu tập toàn bộ đám đầu lĩnh đến họp khẩn.
“Lão đại, có chuyện gì thế?”
“Sao sắc mặt ngài khó coi vậy?”
Đám đầu lĩnh vừa bước vào cửa đã thấy Khuê Xà ngồi trên ghế chủ tọa, mặt mày đen như đít nồi. Trong lòng ai nấy đều hồ nghi. Dạo này có biến cố gì đâu nhỉ? Ngày nào lão đại cũng được ăn tiểu táo, uống rượu ngon, bọn chúng thèm nhỏ dãi mà chẳng được ké miếng nào, thế thì có cái quái gì mà phải phiền não?
Đối mặt với ánh mắt ngơ ngác của đám đàn em, Khuê Xà gằn từng chữ: “Nguyên liệu nấu ăn hết rồi! Chỉ đủ cầm cự hết ngày mai. Ngày kia... chúng ta sẽ bị đoạn lương!”
Hả?
Lời vừa dứt, sắc mặt đám đầu lĩnh đồng loạt biến đổi. Hết nguyên liệu? Ngọa tào! Sao không nói sớm?!