Vị khách xui xẻo kia chỉ đơn thuần là đứng xem náo nhiệt, ai ngờ họa từ trên trời rơi xuống, bị một gậy gõ ngất xỉu, rồi được “khiêng” vào quán như thượng khách.
Cái này gọi là “Khách quý một vị” sao? Định nghĩa về lòng hiếu khách của cái quán này có vẻ hơi lệch lạc thì phải?
Mấy người đi cùng vị khách kia đứng hình mất năm giây. Bọn họ chưa kịp hoàn hồn thì đám người Tù Tiên Trấn đã quay sang, ánh mắt rực lửa như nhìn thấy con mồi béo bở.
“Chư vị là đi cùng nhau đúng không?” Một gã tiểu nhị cười hì hì hỏi.
Hả?
Tim mấy người kia thắt lại, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Bọn họ lắc đầu quầy quậy, chối bay chối biến: “Không... Không phải! Chúng ta không quen hắn! Chúng ta chỉ đi ngang qua thôi! Đi ngay đây!”
Nói xong định co giò bỏ chạy. Nhưng tốc độ của dân Tù Tiên Trấn còn nhanh hơn. Mấy bóng người đã lao tới chặn đầu, nụ cười trên môi vẫn không tắt: “Không đi cùng à? Thế thì... Khách quý có mấy vị đây?”
“Ta... Chúng ta không ăn...”
“Khách quý năm vị! Mời nhiệt tình vào!”
Người thì đông, thế thì mạnh. Mấy vị khách tội nghiệp kia còn đang cố giải thích rằng mình không đói, rằng mình sợ cái quán hắc điếm này lắm rồi. Nhưng lời giải thích của bọn họ trở nên vô nghĩa trước những cây “ám côn” đang vung lên.
Bốp! Bốp! Bốp!
Tiếng pháp khí va chạm vào hộp sọ vang lên giòn giã. Mắt tối sầm lại, ý thức bay màu. Năm vị khách tiếp theo được “mời” vào quán trong trạng thái bất tỉnh nhân sự.
Đây là Tứ Phương Tiên Thành đấy! Là nơi có pháp luật đàng hoàng! Sao lại có cái quán ngang nhiên bắt cóc người giữa ban ngày ban mặt thế này? Chẳng lẽ Phủ Thành Chủ mắt mù hết rồi sao?
À quên, cái quán này là do Phủ Thành Chủ bảo kê mà. Thế thì đúng là “thông đồng làm bậy” rồi!
Trên đường phố, đám đông bắt đầu hoảng loạn.
“Chạy mau! Đây là hắc điếm giết người cướp của!”
“Bọn điên này bắt người công khai kìa!”
Mọi người nháo nhào bỏ chạy. Nhưng muộn rồi! Bốn phía đường phố đột nhiên dâng lên một màn sáng trận pháp. Một cái Khốn Trận to đùng được kích hoạt, nhốt tất cả mọi người lại trong phạm vi trước cửa quán.
Dưới sự bảo kê của trận pháp, đám người Tù Tiên Trấn bắt đầu “đại tiệc săn khách”.
Những tu sĩ bị vây khốn nhìn đám “tiểu nhị” tay lăm lăm pháp khí tiến lại gần mà tuyệt vọng. Có người thông minh, nhìn thấy vết xe đổ của những kẻ trước, vội vàng giơ tay đầu hàng:
“Khoan đã! Ta ăn! Ta tự nguyện ăn! Đừng gõ!”
“Tốt lắm! Mời khách quan vào trong!”
Bọn họ hiểu ra rồi. Đám người này bị bệnh. Nếu không ăn thì sẽ bị đánh ngất rồi lôi vào ăn. Đằng nào cũng phải ăn, thà tự đi vào còn hơn là bị u đầu mẻ trán.
Thậm chí có một vị Tiên Hoàng Cảnh, cậy mình tu vi cao định phản kháng. Kết quả chưa kịp niệm chú đã bị ba bốn gã Tù Tiên Trấn (cũng toàn hàng khủng) lao vào hội đồng, một gậy gõ ngất tại chỗ, không kịp trăn trối câu nào.
“Ta chính là...”
Bốp!
“Khách quý một vị! Khiêng vào!”
Chứng kiến cảnh tượng Tiên Hoàng Cảnh cũng bị “one-hit” đo ván, đám tu sĩ còn lại triệt để tắt đài. Ngoan ngoãn xếp hàng đi vào quán như những chú cừu non.
Trong bếp, Diệp Trường Thanh đang bận rộn xào nấu, nghe tiếng hô hào bên ngoài thì gật gù hài lòng: “Lý Thành Sơn làm việc được đấy chứ! Mới đó mà khách đã vào nườm nượp rồi. Chắc là do tài ăn nói khéo léo của ông ta đây mà.”
Hắn hoàn toàn không biết rằng, cái “tài ăn nói” đó thực chất là ngôn ngữ của bạo lực.
Tiền sảnh lúc này chật kín khách. Những người bị đánh ngất lần lượt tỉnh dậy, ôm đầu rên rỉ. Nhìn xung quanh, thấy ai cũng mặt mày đưa đám, bọn họ hiểu rằng mình đã rơi vào hang cọp.
Trong mắt họ giờ đây tràn ngập sự sợ hãi, giận dữ và kiêng kị. Quán này đen quá! Đen từ nghĩa đen đến nghĩa bóng!
“Chư vị, đồ ăn lên rồi! Mời dùng bữa!”
Đám tiểu nhị Tù Tiên Trấn bưng ra những bát cơm thơm phức, đặt trước mặt từng người.
Các tu sĩ ngơ ngác. Đánh người xong rồi... mời ăn cơm? Quy trình gì lạ vậy? Chẳng lẽ đây là “bữa cơm đoạn đầu đài”? Hay là ăn xong sẽ bị chém đẹp với cái giá cắt cổ?
Chắc chắn là giá trên trời rồi! Nhưng giờ dao kề cổ, không ăn không được. Có người run rẩy cầm đũa, thầm nghĩ: “Thôi thì làm ma no còn hơn ma đói.”
Hắn xúc một miếng cơm đưa vào miệng.
Vị giác bùng nổ!
Cả người hắn cứng đờ, đôi mắt trợn tròn. Mọi lo lắng, sợ hãi, oán hận trong nháy mắt bị hương vị tuyệt mỹ kia cuốn phăng đi.
Ngon! Ngon quá xá! Ngon đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi!
Trong đại sảnh, tiếng rên rỉ đau đớn biến mất, thay vào đó là tiếng nhai nuốt rào rào, tiếng húp canh sùn sụt.
Một bát cơm loáng cái đã hết sạch. Các tu sĩ liếm sạch cả đáy bát, vẻ mặt vẫn còn thèm thuồng. Không chỉ ngon, mà linh lực trong món ăn còn tinh thuần đến mức kinh ngạc, giúp tu vi bọn họ nhích lên một chút.
Oán khí tan biến. Thậm chí có người còn nghĩ: “Bọn cướp này... cũng có tâm đấy chứ? Đánh mình một cái nhưng cho mình ăn đồ ngon thế này, tính ra cũng... hời?”
Ăn xong, đến tiết mục thanh toán. Một tu sĩ thấp thỏm hỏi: “Bao... Bao nhiêu tiền?”
Gã tiểu nhị Tù Tiên Trấn cười tươi, giơ lên một ngón tay.
Tu sĩ kia mặt tái mét: “Cái gì? 1 ức Tiên Tinh? Các ngươi giết người à?”
Tiểu nhị lắc đầu.
“1000 vạn?”
Lắc đầu.
“100 vạn? Ta nói cho các ngươi biết, dù ngon nhưng nguyên liệu chỉ là thịt yêu thú bình thường, 100 vạn là quá đáng lắm rồi đấy! Ta chỉ có 7 vạn 8 thôi, muốn chém muốn giết tùy các ngươi!”
Tiểu nhị thở dài: “Là một khối Tiên Tinh.”
“Cái gì? Ta không có... Hả? Ngươi nói bao nhiêu?”
Tu sĩ kia há hốc mồm, tưởng mình nghe nhầm. Một khối Tiên Tinh? Cho bát cơm thần thánh này? Ngươi đùa ta à?