Không, Đây Là Phúc Lợi!
“Một khối Tiên Tinh? Ngươi chắc chứ?” Vị tu sĩ kia ngoáy ngoáy lỗ tai, vẻ mặt như nhìn thấy heo nái leo cây.
Gã tiểu nhị Tù Tiên Trấn gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, giá niêm yết, già trẻ không gạt. Một khối Tiên Tinh một suất.”
Cả đại sảnh lặng ngắt như tờ. Tất cả thực khách đều ngẩn tò te. Bọn họ đã chuẩn bị tinh thần bị lột sạch gia sản, thậm chí bán thân trả nợ. Ai ngờ cái giá đưa ra lại rẻ mạt đến mức sỉ nhục trí tuệ của bọn họ như vậy.
Một khối Tiên Tinh? Ở cái Tứ Phương Tiên Thành đắt đỏ này, một khối Tiên Tinh chỉ đủ mua cốc nước lọc vỉa hè! Vậy mà ở đây lại được ăn một bữa tiệc vị giác đỉnh cao, lại còn tăng tu vi?
“Đây... Đây là làm từ thiện à?”
“Chẳng lẽ bọn họ đánh chúng ta vào đây là để... phát chẩn?”
Tâm lý đám đông xoay chuyển 180 độ. Từ sợ hãi, căm ghét chuyển sang nghi ngờ, rồi vỡ òa trong sung sướng và biết ơn (một cách kỳ quặc).
“Chủ quán đại nhân đại nghĩa! Ta trách nhầm các ngài rồi!”
“Lần sau muốn mời ta ăn, cứ nói một tiếng, không cần gõ đầu đâu, đau lắm!”
Diệp Trường Thanh đứng trong bếp, nhìn chỉ số Danh Vọng và Điểm Tín Ngưỡng tăng lên vùn vụt mà cười tít mắt. Hắn đâu cần tiền, hắn cần là sự nổi tiếng và sự sùng bái của thực khách để nâng cấp hệ thống.
Tin tức về “Thực Đường” kỳ lạ lan truyền khắp Tứ Phương Tiên Thành với tốc độ ánh sáng.
“Nghe nói chưa? Có cái quán mới mở, đồ ăn ngon như Tiên yến, giá chỉ 1 Tiên Tinh!”
“Thật á? Nhưng nghe bảo nhân viên quán đó hung hãn lắm, hay đánh người?”
“Đánh thì sao? Bị gõ một cái mà được ăn món đó, ta nguyện bị gõ mười cái!”
Thế là, những ngày tiếp theo, trước cửa Thực Đường diễn ra cảnh tượng kỳ lạ. Người ta xếp hàng dài dằng dặc, không phải để mua đồ, mà là để... chờ bị gõ đầu lôi vào quán. Thậm chí có kẻ còn chủ động đưa đầu ra: “Tiểu nhị ca, gõ ta đi! Gõ mạnh vào! Ta muốn ăn cơm!”
Diệp Trường Thanh trở thành “Thực Thần” trong lòng dân chúng Tứ Phương Tiên Thành. Còn đám người Tù Tiên Trấn thì trở thành những “Tiểu nhị hung thần” được yêu mến nhất lịch sử.
Tuy nhiên, sự nổi tiếng này cũng kéo theo rắc rối. Thiên Tề Tông và Địa Minh Tông, sau khi bị Lão Lý Đầu dằn mặt, vẫn chưa nuốt trôi cục tức này. Bọn họ không dám động vào Phủ Thành Chủ, nhưng nhìn thấy cái quán nhỏ của Diệp Trường Thanh làm ăn phát đạt (lại còn chiếm cửa hàng cũ của họ), lòng đố kỵ nổi lên.
Một buổi sáng nọ, một đám đệ tử Thiên Tề Tông hùng hổ kéo đến trước cửa Thực Đường. Dẫn đầu là một tên Chân Truyền Đệ Tử mặt mũi kiêu ngạo.
“Dẹp hết! Dẹp hết cho ta! Quán này hôm nay Thiên Tề Tông bao trọn!” Tên đệ tử quát lớn, định đuổi khách đi.
Khách khứa đang xếp hàng (chờ bị gõ) nhốn nháo. Nhưng chưa ai kịp phản ứng thì từ trong quán, một bóng người lao ra.
Đó là Lý Thiết Ngưu, tay cầm cái muôi múc canh to tướng. Hắn trừng mắt nhìn đám Thiên Tề Tông: “Bao trọn? Các ngươi có đủ đầu để gõ không mà đòi bao?”
Tên đệ tử Thiên Tề Tông cười khẩy: “Đám dân đen các ngươi chán sống rồi à? Biết ta là ai không?”
Chưa dứt lời, Lý Thiết Ngưu đã vung cái muôi lên.
Bốp!
Tên đệ tử bay vèo ra giữa đường, mặt in nguyên hình cái muôi, răng rụng lả tả.
“Ta đếch cần biết ngươi là ai! Cản trở Cơm Tổ làm ăn là chết!” Lý Thiết Ngưu gầm lên.
Đám đệ tử còn lại kinh hãi. Tên kia là Chân Truyền Đệ Tử, tu vi Tiên Vương Cảnh đấy! Sao lại bị một gã đầu bếp quèn đánh bay như con ruồi thế kia?
Lúc này, từ trong quán, hàng ngàn “tiểu nhị” Tù Tiên Trấn ùa ra, tay lăm lăm dao phay, chày cán bột, ghế đẩu... Sát khí ngút trời.
“Đứa nào? Đứa nào dám phá quán?”
“Đánh bỏ mẹ nó đi!”
Đám Thiên Tề Tông mặt cắt không còn giọt máu. Bọn họ nhận ra mình đã chọc phải ổ kiến lửa. Đây đâu phải quán ăn, đây là một quân đoàn trá hình!
Diệp Trường Thanh từ trong bếp bước ra, lau tay vào tạp dề, nhìn đám người đang run rẩy, mỉm cười hiền hậu: “Các vị đến ăn cơm hay đến gây sự? Ăn cơm thì xếp hàng, gây sự thì... làm nguyên liệu.”
Hai chữ “nguyên liệu” thốt ra nhẹ nhàng nhưng khiến đám Thiên Tề Tông lạnh toát sống lưng. Bọn họ cảm giác như mình đang bị một con hung thú thượng cổ nhìn chằm chằm.
“Hiểu lầm! Là hiểu lầm thôi!” Đám đệ tử vội vàng dìu tên huynh đệ gãy răng dậy, co giò chạy mất dép.
Khách khứa vỗ tay rầm rầm. Thực Đường lại tiếp tục công việc kinh doanh “bạo lực nhưng đầy tình thương” của mình.
Trong một góc khuất, ba gã săn Thiên Ma đang ngồi húp sùm sụp bát canh, nhìn cảnh tượng đó mà cảm thán: “Đi theo Diệp tiểu tử đúng là quyết định sáng suốt nhất đời ta. Vừa được ăn ngon, vừa được xem kịch hay. Cuộc đời còn gì sướng hơn?”
Và thế là, huyền thoại về “Thực Đường Gõ Đầu” tại Tứ Phương Tiên Thành chính thức bắt đầu, mở ra một chương mới đầy sóng gió và tiếng cười trên con đường chinh phục thực đạo của Diệp Trường Thanh.