Thuyết phục được Hoàng Lão vì đại cục mà tạm thời từ bỏ việc cứu ngay Diệp Trường Thanh là một chuyện không dễ dàng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù Cực Nhạc Cung có động thủ, Diệp Trường Thanh cũng chưa chắc đã xảy ra chuyện gì. Hắn dù sao cũng là yêu nghiệt chi tử, mạng lớn lắm.
Trên đường trở về chiếc Tiên thuyền lớn nhất của Thiên gia, khi vào đến khoang thuyền chỉ còn lại ba người, Thiên gia lão tổ mới dám mở miệng nói: “Hoàng huynh, việc này không thể kéo dài. Cực Nhạc Cung chưa trừ diệt, ngày sau tất thành họa lớn, đến lúc đó chính là đại họa của toàn bộ Tiên giới, chúng ta...”
Lời còn chưa dứt, ánh mắt tử thần của Hoàng Lão đã phóng tới, lạnh băng và đầy mùi cảnh cáo. Thiên gia lão tổ khựng lại một chút, nhưng vẫn kiên trì nói tiếp, bởi những lời này đã đến lúc không thể không nói: “Hơn nữa Diệp tiểu tử bản thân thực lực không yếu, lại có chúng ta cho đủ loại pháp bảo, bây giờ càng là có Tiên khí hộ thân. Coi như Cực Nhạc Cung muốn ngọc đá cùng vỡ, đồng quy vu tận, tiểu tử kia cũng chưa chắc đã chết được.”
“Ngươi rất có lòng tin với hắn nhỉ?” Hoàng Lão hừ lạnh.
Thiên gia lão tổ chột dạ nhìn Hoàng Lão, chờ đợi phản ứng. Hắn nói vậy tất nhiên là có tư tâm. Giết chết lão tổ và người thừa kế của người ta, thù này đã kết sâu như biển, còn giữ lại làm gì?
Chỉ là, trầm mặc hồi lâu, Hoàng Lão mở miệng phun ra một câu khiến Thiên gia lão tổ mặt đen như đít nồi: “Nói thì nhẹ nhàng lắm. Ngày khác ngươi để Thiên Lâm tới đổi chỗ cho Trường Thanh, để Thiên Lâm nhà ngươi chui vào làm con tin thử xem? Đến lúc đó ai không dám xuất thủ, kẻ đó là cháu trai!”
“Ngươi...” Thiên gia lão tổ cứng họng. Lời này quả thực là nói đùa, hắn làm sao nỡ để thiếu chủ Thiên gia chui vào cái Vạn Hồn Phiên quỷ quái đó. Tuyệt đối không có khả năng!
Thấy bộ dạng này của Thiên gia lão tổ, Hoàng Lão trực tiếp lờ đi. Hóa ra cũng chỉ vì đó không phải con cháu nhà ngươi. Thử đổi lại là Thiên Lâm xem, ngươi còn dám mạnh miệng đòi động thủ không? Cái gì mà “chưa chắc sẽ chết”, lừa trẻ con lên ba à?
Thấy hai ông già sắp cãi nhau to, Miêu Thúy Hoa ở bên cạnh đành phải làm người hòa giải: “Được rồi, sao lại tự mình cãi nhau thế này. Đừng nóng vội, đây không phải vẫn chưa có chuyện gì sao? Trước mắt cứ khống chế Cực Nhạc Cung, thời gian còn dài, từ từ nghĩ cách.”
Nghe Miêu Thúy Hoa nói vậy, Hoàng Lão và Thiên gia lão tổ mới thôi tranh cãi. Tình huống lúc này bắt buộc bọn họ phải nhất trí đối ngoại, nội bộ lục đục thì chỉ có hỏng việc.
Đến ngày thứ ba, bộ ba Hoàng Lão lại kéo đến Cực Nhạc Cung. Bốn phía Cực Nhạc Cung vẫn bị người của Thiên gia và Vu Thần Cung vây chặt như nêm cối, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Vô số ánh mắt đang đổ dồn về đây, chờ xem kịch hay. Dù sao đây cũng là đại sự có thể thay đổi cục diện Tiên giới.
Nhất là những thế lực phụ thuộc vào Cực Nhạc Cung, tim gan phèo phổi cứ gọi là nhảy loạn xạ. Một khi Cực Nhạc Cung sụp đổ, số phận bọn họ sẽ ra sao? Không ai biết trước được.
Tại đại điện Cực Nhạc Cung, Thiên gia lão tổ đang lấy đám thế lực phụ thuộc ra để gây sức ép: “Cực Nhạc Cung các ngươi chẳng lẽ mặc kệ sống chết của những tông môn bên dưới? Hay là muốn chúng ta ra tay diệt sạch bọn chúng?”
Cực Nhạc Cung cung chủ vẫn ngậm miệng như hến. Thiên gia lão tổ tiếp tục uy hiếp. Nhưng đối với việc này, Cung chủ Cực Nhạc Cung không hề do dự, trả lời một cách quyết tuyệt: “Tùy tiện tiền bối. Cực Nhạc Cung ta bây giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, thân mình còn lo chưa xong, sao còn dư lực mà bận tâm kẻ khác. Tiền bối muốn đồ sát thì cứ việc, chỉ hy vọng không làm ô uế cái thanh danh vạn năm của Thiên gia là được.”
Nghe vậy, Thiên gia lão tổ sầm mặt lại. Tên này thật sự quá khó chơi! Nói thật, nếu không phải có Hoàng Lão ngồi cạnh, hắn đã tát chết tên này tại chỗ rồi. Nhưng vì Hoàng Lão, hắn đành nhịn.
Đã giết chết Hà Ứng Khâm rồi mà vẫn còn biệt khuất thế này. Bị một tên tiểu bối nắm thóp, mà mình lại chẳng làm gì được. Chỉ có thể giằng co.
Hơn nữa, đàm phán thì đàm phán, ngươi cắm cái cờ rách kia ở đó làm gì?
Chỉ thấy bên trái Cực Nhạc Cung cung chủ, Vạn Hồn Phiên đang cắm sừng sững, trong tầm tay với. Thân là Tiên khí, hoàn toàn có thể thu vào người, nhưng hắn cứ cố tình cắm ở đó. Không nghi ngờ gì nữa, đây là để dằn mặt và cảnh cáo: “Đừng có manh động, Diệp Trường Thanh còn đang nằm trong tay ta. Các ngươi dám làm bậy, ta cho hắn đi bán muối ngay!”
Hành động này khiến Thiên gia lão tổ phẫn nộ tột cùng. Một cái tát là đập chết được, thế mà giờ phải ngồi nhìn nó làm càn.
Hắn hung tợn trừng mắt nhìn cái cờ rách kia. Nhưng nhìn mãi, nhìn mãi, Thiên gia lão tổ đột nhiên sững sờ, như thể nhìn thấy chuyện gì đó không thể tin nổi. Mắt hắn trợn tròn lên.
Vừa rồi... hắn hình như thấy cái Vạn Hồn Phiên rung nhẹ một cái, sau đó một làn hắc khí lờ mờ bay ra rồi tan biến vào hư vô. Nhưng giờ nhìn lại, nó vẫn bình thường. Chẳng lẽ nhìn nhầm? Không thể nào, tu vi cỡ hắn sao mà nhìn gà hóa cuốc được?
Hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, gắt gao nhìn chằm chằm Vạn Hồn Phiên. Lúc này, giọng nói u ám của Cực Nhạc Cung cung chủ vang lên: “Tiền bối, chuyện cướp cờ thì đừng nghĩ tới nữa. Thiên gia các ngươi cũng có Tiên khí, hẳn phải biết rõ, cho dù tiền bối xuất thủ, ta cũng có thể trước lúc đó giết chết tất cả mọi người bên trong. Tiên khí thế nhưng là có khí linh, khí linh thế nhưng là...”
Cực Nhạc Cung cung chủ còn tưởng Thiên gia lão tổ định cướp cờ. Ý nghĩ đó quá ngây thơ. Tiên khí có khí linh, chỉ cần hắn ra lệnh...
“Hả?”
Đang cười đắc ý, đột nhiên nụ cười trên mặt Cực Nhạc Cung cung chủ cứng đờ.
Không đúng! Vạn Hồn Phiên của ta đâu? Sao mất liên lạc rồi?
Phải biết, Vạn Hồn Phiên là cọng rơm cứu mạng duy nhất của Cực Nhạc Cung hiện tại. Nhưng ngay vừa rồi, hắn đột nhiên phát hiện mối liên kết giữa mình và Vạn Hồn Phiên... đứt bóng! Mất hút con mẹ hàng lươn!
Điều này không thể nào! Tiên khí sao lại bị “mất sóng” kiểu này?
Hắn quay phắt đầu lại, ngơ ngác nhìn cái Vạn Hồn Phiên bên cạnh. Vẫn hình dáng đó, không thay đổi chút nào, nhưng giờ phút này trong mắt Cực Nhạc Cung cung chủ, cái cờ rách này sao mà xa lạ thế.
Ta và khí linh đâu? Sao lại không thấy?
Toang rồi...
Trong lòng hắn không tự chủ được hiện lên hai chữ đó. Mà Thiên gia lão tổ và hai người kia tự nhiên cũng nhận ra sự khác thường của Cực Nhạc Cung cung chủ. Trong nháy mắt, Thiên gia lão tổ dường như nghĩ ra điều gì, trong mắt lóe lên một tia kinh hỷ...