Từng lời nói của Dư Mạt đều chất chứa sự thổn thức của một kẻ đang bước những bước cuối cùng đến điểm tận cùng sinh mệnh. Nghe lão lẩm bẩm như tự nói với chính mình, trong lòng Diệp Trường Thanh cũng dâng lên một cỗ chua xót.
Đạo Nhất Tông vì sao lại cường đại? Vì sao người đời đều phải nhìn đệ tử Đạo Nhất Tông bằng con mắt kiêng dè? Vì sao chỉ cần khoác lên mình bộ y phục của Đạo Nhất Tông, đi lại trên giang hồ liền nhận được vô số tiện lợi, thậm chí độ an toàn cũng được bảo chứng thêm vài phần? Chẳng phải là nhờ có những bậc tiền bối như Dư Mạt luôn âm thầm che chở cho bọn họ sao? Sự cường đại của Đạo Nhất Tông chính là do những thế hệ đi trước như Dư Mạt dùng cả mạng sống để chống đỡ.
“Lão tổ cần đệ tử làm gì cho ngài?” Diệp Trường Thanh nghiêm túc hỏi. Tuy mới tiếp xúc lần đầu, nhưng ba người Dư Mạt thực sự khiến hắn kính nể. Chỉ vì ba người họ luôn toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho tông môn, cho hậu bối.
Nghe Diệp Trường Thanh hỏi vậy, trong mắt Dư Mạt lóe lên một tia ý cười, nhưng ngoài mặt vẫn tỉnh bơ đáp: “Lão phu đời này đã sớm không còn sở cầu gì nữa. Mọi thứ trên thế gian, cái gì đáng thấy lão phu đều đã thấy, cái gì đáng nắm giữ lão phu cũng đã từng nắm giữ qua. Quyền thế, địa vị... những thứ đó trong mắt lão phu giờ chỉ như mây khói phù du. Đứng trước ngưỡng cửa tử thần, lão phu chỉ muốn sống theo ý mình một chút. Tiểu tử ngươi tay nghề nấu nướng không tồi, lão phu sẽ dùng chút thời gian cuối cùng này để bảo vệ ngươi trưởng thành. Ngoại trừ những kẻ cùng thế hệ với ngươi, bất kỳ lão quái vật nào dám động đến ngươi, ngươi đều không cần phải lo lắng. Đổi lại, tiểu tử ngươi chỉ cần bao ăn lão phu là được.”
Nói toẹt ra thì chính là muốn ăn chực cơm a!
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh không chút do dự gật đầu cái rụp. Một mặt là vì trong lòng kính nể, mặt khác thì... dùng vài bữa cơm đổi lấy một tên Hộ đạo giả cấp bậc Đại Thánh, cái kèo này tính kiểu gì cũng thấy hời to!
Thấy Diệp Trường Thanh gật đầu, Dư Mạt tiếp tục chốt hạ: “Vậy là thỏa thuận xong rồi nhé.”
“Quyết định vậy đi.”
“Tốt! Lão phu hiện tại đúng là có chút đói bụng, tiểu tử ngươi mau đi làm vài món mang lên đây.”
Hả?
Sao cứ thấy sai sai ở đâu ấy nhỉ? Vừa mới chốt kèo xong đã kêu đói bụng là sao? Bất quá Diệp Trường Thanh cũng không nói thêm gì, gật đầu đứng dậy đi thẳng vào bếp.
Đợi hắn đi khuất, Bách Hoa Tiên Tử mới dùng ánh mắt oán trách nhìn Dư Mạt: “Sư thúc, sao ngài có thể lừa gạt phu quân của ta như vậy chứ?”
Diệp Trường Thanh chưa quen biết Dư Mạt nên không nhìn thấu, chứ Bách Hoa Tiên Tử thì thừa biết, cái lão già này "tâm bẩn" đến mức nào. Hồng Tôn đã đủ vô sỉ rồi, nhưng nếu đem so với Dư Mạt thì đúng là tiểu vu kiến đại vu, muỗi đốt inox.
Nhớ năm xưa khi bọn họ còn trẻ, Bách Hoa Tiên Tử từng tận mắt chứng kiến cường giả Trung Châu rầm rộ kéo đến Đạo Nhất Tông, mục đích chính là để đòi mạng Dư Mạt. Nguyên nhân ư? Là do Dư Mạt vì muốn đoạt một món bảo vật mà dám lừa gạt cả Nữ Đế của một phương Thần triều tại Trung Châu. Đỉnh điểm là, lão không chỉ lừa tình lừa tiền, mà trước khi chuồn êm còn tiện tay khuân sạch hơn phân nửa quốc khố của người ta. Vụ đó khiến đông đảo cường giả của Thần triều tức đến nghiến răng nghiến lợi, thề phải băm vằn Dư Mạt ra làm trăm mảnh. Nhưng kết cục thì sao? Vị Nữ Đế bị lừa thê thảm nhất kia thế mà lại tha thứ cho sư thúc, thậm chí còn tuyên bố nguyện ý chờ Dư Mạt hồi tâm chuyển ý.
Sự kiện năm đó quả thực đã làm chấn động toàn bộ Đông Châu. Dư Mạt cũng bị sư tôn của Bách Hoa Tiên Tử lôi ra đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Nhưng cái tên này chẳng những không biết thu liễm, vài năm sau lại mò sang Trung Châu một chuyến nữa. Lần này còn kinh khủng hơn, không biết lão dùng thủ đoạn gì mà trộm về được một quả trứng rồng. Đây không phải trứng Giao Long tạp nham đâu, mà là trứng của Chân Long hàng thật giá thật a!
Giây phút nhìn thấy quả trứng rồng, sư tôn của Bách Hoa Tiên Tử sợ đến mức tê dại cả da đầu. Đạo Nhất Tông mạnh thì có mạnh, nhưng đó là ở Đông Châu. Nếu đem so với Long tộc thì khoảng cách không phải chỉ là một chút. Số lượng Yêu Vương của Long tộc bày ra ngoài sáng nghe đồn đã vượt quá hai con số, ngươi ôm trứng của người ta về đây khác nào tự đào mồ chôn mình? Cuối cùng, không biết sư tôn đã dùng cách gì để trả lại quả trứng, lúc đó mới hóa giải được một hồi nguy cơ diệt môn.
Cho nên mới nói, đứng trước mặt Dư Mạt, độ vô sỉ của Hồng Tôn thực sự chẳng đáng xách dép.
Nói thêm một chút, Dư Mạt kỳ thực chính là Phong chủ đời trước của Thần Kiếm Phong. Lý do lão truyền vị lại cho Hồng Tôn chủ yếu có hai nguyên nhân. Thứ nhất là vì Dư Mạt cả đời không con cái, cũng chẳng thu nhận đệ tử. Thứ hai, chính miệng Dư Mạt từng nói: "Hồng Tôn rất giống ta". Thế là Hồng Tôn danh chính ngôn thuận kế thừa vị trí Phong chủ Thần Kiếm Phong.
Bởi vậy, Bách Hoa Tiên Tử dám khẳng định chắc nịch, những lời bi tráng vừa rồi của lão ma men này 100% là để lừa gạt phu quân của nàng.
Tuy nhiên, đối mặt với sự bất mãn của Bách Hoa Tiên Tử, Dư Mạt lại trợn trừng mắt, vuốt râu mắng: “Cái con nha đầu này, còn chưa xuất giá mà đã ‘khuỷu tay bẻ ra ngoài’ bênh vực người ngoài rồi à? Ta lừa hắn chỗ nào? Ta nói làm Hộ đạo giả cho hắn, trong lúc đó ăn vài miếng cơm thì có vấn đề gì sao? Lại nói, lão già ta cũng chẳng còn sống được mấy ngày, muốn ăn chút đồ ngon thì có lỗi à?”
Dư Mạt thực sự không có ý định tiếp tục ngủ say. Theo lão thấy, ngủ say tuy có thể bảo tồn thọ nguyên ở mức tối đa, nhưng không có nghĩa là nó không bị xói mòn. Chết già trong giấc ngủ thì quá mất mặt. Bây giờ phát hiện ra đồ ăn ngon như vậy, tội gì không hưởng thụ một chút?
Thế nhưng, những lời này của Dư Mạt lại vừa vặn lọt vào tai Hồng Tôn đang đi ngang qua. Trong nháy mắt, Hồng Tôn xù lông nhím: “Sư thúc, không được a! Ngài làm thế này thì sống được bao lâu nữa!”
“Lão phu tình nguyện!”
“Không được, tuyệt đối không được! Sư thúc vẫn là mau chóng quay về tông môn đi. Hay để ta đích thân hộ tống ngài về?”
Lần này Hồng Tôn thực sự hoảng loạn. Nếu không ngủ say, thọ nguyên của Dư Mạt tối đa cũng chỉ trụ được hai, ba năm nữa. Chuyện này sao có thể chấp nhận được!
“Muốn về thì ngươi tự về đi. Lão phu hiện tại là Hộ đạo giả của Trường Thanh tiểu tử rồi.”
“Hộ đạo giả?”
“Không sai. Lão phu thấy căn cốt của Trường Thanh tiểu tử không tồi, ngày sau tất thành đại khí. Lão phu bảo vệ hắn trưởng thành, có vấn đề gì sao?”
“Sư thúc, không được, thật sự không được a! Trường Thanh tiểu tử ta tự có cách bảo vệ, không cần sư thúc phải bận tâm. Ngài vẫn là…”
“Ngươi? Ngươi đối phó được với ba lão bất tử của Viên Sơn sao?”
“Ta…”
“Ngươi dám đảm bảo Trường Thanh tiểu tử sẽ không sứt mẻ cọng tóc nào không?”
“Ta…”
“Ngươi xem, ngươi cái gì cũng không làm được thì còn nói nhảm cái gì nữa? Cút sang một bên, đừng làm chậm trễ thời gian ăn cơm của ta.”
Dư Mạt đã quyết tâm muốn làm cái chức Hộ đạo giả này, vì thế dù có sống ngắn đi vài năm lão cũng chẳng bận tâm, chỉ cần mỗi bữa có đồ ăn ngon là mãn nguyện.
Mắt thấy không khuyên nổi Dư Mạt, Hồng Tôn toát mồ hôi hột. Nếu để sư thúc cứ thế mà "ợ ra rắm", tuyệt đối sẽ xảy ra chuyện tày đình a! Đừng nói là bản thân Hồng Tôn không muốn, đến lúc đó đại sư huynh Tề Hùng đoán chừng sẽ xách đao tới liều mạng với lão mất. Lần này đánh thức ba người Dư Mạt, Tề Hùng đã phải cắn răng đưa ra quyết định cực kỳ khó khăn. Nếu không phải cơ hội ngàn năm có một, Tề Hùng tuyệt đối sẽ không làm vậy. Nhưng bây giờ, sư thúc tỉnh thì tỉnh rồi, mà lại không chịu về thì phải làm sao? Người ta ngủ ngoan thì còn sống thêm được mấy trăm năm, bây giờ quậy tung lên thế này thì chỉ chơi được hai ba năm nữa là tèo à? Đây là thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn le lói suốt trăm năm sao?
Hồng Tôn tê dại cả da đầu, hiện tại phải xử lý thế nào đây?
Về phần Dư Mạt, lão hoàn toàn chẳng để tâm đến sự lo lắng của Hồng Tôn. Lão vắt chéo chân, nhàn nhã chờ đợi bữa cơm của mình, mà lại còn là "tiểu táo" (suất ăn riêng) nữa chứ!
Ở một diễn biến khác, tại Phong Diệp Bình Nguyên.
Hổ tộc đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán với Lạc Hà Tông bỗng nhận được hung tin: Viên tộc đã thảm bại.
Bá Hổ, Trí Hổ, Văn Hổ cùng một đám Yêu Vương Hổ tộc, lúc này sắc mặt ai nấy đều khó coi đến cực điểm. Bá Hổ tức giận gầm thét: “Bại? Vì sao lại bại? Mẹ kiếp, tên Viên Trí kia không phải đã nói đám Hồng Tôn chỉ là xương khô trong mả, cá nằm trên thớt rồi sao? Vì cái gì kết cục lại là Viên Sơn thảm bại hả?!”