Sau trận chiến tại Thập Vạn Đại Sơn, thái độ của các thế lực lớn tại Trung Châu đối với Đạo Nhất tông đã thay đổi hoàn toàn. Tuy mỗi người một ý, nhưng không thể phủ nhận rằng Đạo Nhất tông đã chính thức bước vào tầm ngắm của các ông lớn.
Ngoại trừ Tam đại Thánh địa, các thế lực khác không dám khinh thường Đạo Nhất tông nữa. Dù sao người ta bây giờ cũng có Đại Đế tọa trấn, không phải dạng vừa đâu. Tất nhiên, nhiều người vẫn đang hóng xem Kình Thiên Thánh Địa sẽ phản đòn thế nào sau cú tát mặt đau điếng này.
Mặc kệ thiên hạ bàn tán, người Đạo Nhất tông vẫn cứ bình chân như vại. Rời Thập Vạn Đại Sơn, nhận lời mời của Linh Trù Liên Minh, nhóm Diệp Trường Thanh thẳng tiến đến Thực Thành.
Lấy “Ăn” làm tên, Thực Thành chính là thánh địa của Linh Trù Liên Minh. Để xây dựng tòa thành này, họ đã tốn bao tâm huyết, biến nó thành một trong bốn tòa thành nổi tiếng nhất Trung Châu, ngang hàng với Dược Thành (Đan Sư), Khí Cụ Thành (Luyện Khí Sư) và Triện Thành (Phù Sư).
Lần này Linh Trù Liên Minh mời Diệp Trường Thanh chủ yếu là vì chuyện Dị Hỏa. Diệp Trường Thanh nghe thấy Dị Hỏa thì mắt sáng lên, đương nhiên không từ chối.
Dọc đường đi khá suôn sẻ, Kình Thiên Thánh Địa tạm thời im hơi lặng tiếng, các thế lực khác thì né Đạo Nhất tông như né tà. Chỉ có điều duy nhất khiến người ta đau đầu là Mộc Phi Vũ.
Con mụ điên này khi biết Đạo Nhất tông đánh bại Kình Thiên Thánh Địa, liền thổi phồng hôn ước giữa nàng và Dư Mạt lên tận mây xanh. Hiện tại ở Trung Châu, cứ mười tu sĩ thì có bảy người biết Dư Mạt và Mộc Phi Vũ có “gian tình”.
Dư Mạt tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Con mụ điên này rốt cuộc muốn làm cái gì?”
“Muốn ta nói ấy à, hay là ngươi đi Thiên Vũ Hoàng Triều một chuyến đi? Giờ ngươi là Đại Đế rồi, ai cản được ngươi?” Nguyên Thương cười tủm tỉm châm chọc.
Dư Mạt gạt phắt đi: “Không đi! Đánh chết cũng không đi!”
Dù có là Đại Đế thì hắn cũng không dám dây vào con mụ đó. Mộc Phi Vũ quỷ kế đa đoan, ai biết mụ còn giấu hàng gì không. Xưa nay Dư Mạt chưa bao giờ chiếm được tiện nghi từ tay mụ, nên phương châm tốt nhất là “chuồn là thượng sách”.
“Chư vị, truyền tống trận đã sẵn sàng.”
Các thế lực lớn giờ đối đãi với Đạo Nhất tông cực kỳ khách sáo, chẳng khác gì tiếp đón Thánh địa. Dọc đường đi truyền tống trận đều được phục vụ tận răng. Thấy người Đạo Nhất tông, tu sĩ xung quanh đều tò mò ngó nghiêng.
“Đó là người Đạo Nhất tông à?”
“Chắc thế, nghe nói có trưởng lão của họ gia nhập Linh Trù Liên Minh mà.”
“Thật á? Linh Trù Liên Minh không sợ Kình Thiên Thánh Địa trả thù sao?”
“Biết sao được, tình cảnh Linh Trù Liên Minh cũng khó xử mà.”
Diệp Trường Thanh và mọi người bỏ ngoài tai những lời bàn tán, điệu thấp tiến vào Thực Thành.
Vừa bước ra khỏi truyền tống trận, ba vị Minh chủ cùng một đám chấp sự của Linh Trù Liên Minh đã đứng đợi sẵn. Thấy nhóm Đạo Nhất tông, ba vị Minh chủ chủ động tiến lên hành lễ cung kính:
“Bái kiến tiền bối.”
Dư Mạt giờ là Đại Đế, vị thế khác hẳn xưa, ba vị Minh chủ còn tự xưng là vãn bối. Dư Mạt gật đầu cười đáp lễ, sau đó ba người quay sang chào hỏi Diệp Trường Thanh và Tề Hùng.
“Diệp tiểu hữu, tất cả linh trù thất phẩm trở lên của liên minh, trừ những người có việc bận, đều đã tập hợp đông đủ.”
Họ cực kỳ coi trọng việc Diệp Trường Thanh gia nhập, triệu tập toàn bộ tinh anh đến để thể hiện thành ý.
“Ba vị Minh chủ vất vả rồi.”
“Có gì đâu, Diệp tiểu hữu chịu gia nhập là vinh hạnh của chúng ta. Hôm nay mời mọi người nghỉ ngơi, ngày mai sẽ tiến hành dung hợp Dị Hỏa.”
Dưới sự dẫn đường của ba vị Minh chủ, nhóm Đạo Nhất tông tiến vào trụ sở liên minh. Thực Thành cực kỳ rộng lớn, người xe như nước, tấp nập vô cùng. Ở đây, bạn có thể tìm thấy mọi món ngon trên đời, miễn là Hạo Thổ thế giới có. Khói lửa nhân gian ngập tràn, mùi thức ăn thơm nức mũi.
Đến trụ sở liên minh, một tòa trạch viện khổng lồ chiếm tới một phần ba diện tích thành phố hiện ra. Bên trong trang trí tao nhã, linh quả bày biện khắp nơi. Tuy không giàu nứt đố đổ vách như Đan Sư Liên Minh nhưng cũng rất có gu.
Đang định đưa Diệp Trường Thanh đi gặp mặt các thành viên, thì ngay ngoài sảnh chính, một thanh niên đi tới chặn đường. Hắn trạc tuổi Diệp Trường Thanh nhưng ánh mắt đầy địch ý.
Vừa thấy mặt, hắn đã gằn giọng:
“Ngươi chính là Diệp Trường Thanh?”
“Ngươi là?”
“Ta muốn khiêu chiến ngươi!”
Thanh niên nói thẳng thừng, không kiêng nể gì. Ba vị Minh chủ nghe xong thì ôm đầu ngao ngán.
Chuyện Diệp Trường Thanh gia nhập đã đồn ầm lên, nhưng không phải ai cũng phục. Nhiều người nghi ngờ cái danh “Thánh cấp linh trù” là chém gió. Đặc biệt là thanh niên này, tên Lý Thành Nhạc, con trai độc nhất của một vị Minh chủ.
Hắn là thiên kiêu của liên minh, tuổi trẻ đã là Bát phẩm linh trù, vốn dĩ đang nhắm đến ngọn Xích Dương Thiên Viêm kia. Giờ bị Diệp Trường Thanh nẫng tay trên, hắn cay cú cũng là điều dễ hiểu...