Cơn Lốc Đoạt Cơm Của Đạo Nhất Tông
Trong mắt gã thanh niên rực cháy chiến ý hừng hực. Thế nhưng, còn chưa đợi Diệp Trường Thanh kịp mở miệng, một vị Minh chủ đứng cạnh đã tức giận quát lớn:
"Nghịch tử! Ai cho phép ngươi tới đây? Cút ngay về cho lão tử!"
Gã thanh niên này tên là Lý Thành Nhạc, chính là con trai độc nhất của vị Minh chủ kia. Thấy thằng con ngốc nghếch nhà mình lại dám vuốt râu hùm, đi khiêu khích Diệp Trường Thanh, vị Minh chủ tức đến bốc khói đầu. Khổ nỗi, Lý Thành Nhạc lại thuộc dạng tính tình bướng bỉnh, gân cổ lên cãi chém đinh chặt sắt:
"Ta không về! Ta cứ muốn tỷ thí với hắn đấy!"
"Ngươi..."
Thấy thằng con trời đánh lại bắt đầu lên cơn dở hơi, vị Minh chủ trong tình thế cấp bách cũng chẳng màng đến hình tượng nữa, trực tiếp tung cước đá bay.
"Cút!"
Vút—
Lý Thành Nhạc hóa thành một đường parabol hoàn mỹ, bay thẳng tắp về phía hậu viện. Giải quyết xong cục nợ, vị Minh chủ mới quay đầu, nở nụ cười gượng gạo nhìn Diệp Trường Thanh:
"Diệp tiểu hữu, thằng ranh nhà ta không biết trời cao đất rộng, mong ngươi đừng chấp nhặt với nó."
"Rất thú vị." Diệp Trường Thanh khẽ cười nhạt. Hắn đương nhiên chẳng rảnh rỗi mà để bụng mấy chuyện cỏn con này.
Thấy thái độ của Cơm Tổ hòa nhã, ba vị Minh chủ mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức dẫn Diệp Trường Thanh đi gặp gỡ các thành viên cốt cán của Linh Trù Liên Minh. Toàn bộ Linh Trù Liên Minh, số lượng Tiên trù sư từ thất phẩm trở lên có đăng ký trong danh sách, tính đi tính lại cũng chỉ vỏn vẹn chừng ba trăm người. Con số này quả thực ít đến đáng thương, nếu đem so với Đan Sư Liên Minh thì đúng là một trời một vực.
Dù sao ở cái thời đại này, kẻ nguyện ý xách chảo cầm dao học làm Tiên trù sư chẳng có mấy ai. Kẻ nào có chút thiên phú thì đã sớm chạy đi nghiên cứu luyện đan, luyện khí cho oai phong lẫm liệt rồi. Thế nên, số lượng Tiên trù sư so với Đan sư, Luyện khí sư hay Phù triện sư đúng là ít đến thảm thương. Đây cũng là nỗi khổ tâm lớn nhất của Linh Trù Liên Minh, nhân tài cạn kiệt a! Cứ cái đà này, chẳng bao lâu nữa nghề Tiên trù sư khéo lại đi vào dĩ vãng.
Đó cũng chính là lý do vì sao ba vị Minh chủ lại coi trọng Diệp Trường Thanh như bắt được vàng. Trong mắt bọn họ, hắn chính là đấng cứu thế duy nhất có khả năng xoay chuyển cục diện bết bát hiện tại.
Có lẽ đã được dặn dò từ trước, nên đám Tiên trù sư có mặt tại đó chẳng ai dại dột chủ động đi khiêu khích Diệp Trường Thanh. Tuy nhiên, qua vài câu giao tiếp, hắn vẫn nhạy bén nhận ra sự hồ nghi giấu giếm trong ánh mắt bọn họ. Hiển nhiên, đám người này vẫn chưa hoàn toàn tin phục. Nhưng chuyện này cũng dễ hiểu thôi, Diệp Trường Thanh vừa mới chân ướt chân ráo gia nhập, nếu bọn họ lập tức tin tưởng sùng bái thì mới là chuyện lạ có thật. Dù sao ngày tháng còn dài, cứ từ từ mà nấu, chẳng việc gì phải vội.
Bầu không khí diễn ra khá suôn sẻ, không ai cố tình làm khó dễ, đôi bên trò chuyện xem như vui vẻ, ít nhất là trên mặt nổi không có xích mích gì. Sau màn chào hỏi, ba vị Minh chủ đích thân sắp xếp chỗ ở cho người của Đạo Nhất Tiên Tông. Trụ sở của Linh Trù Liên Minh rộng thênh thang, việc nhét thêm một đám người Đạo Nhất Tiên Tông vào quả thực dễ như trở bàn tay. Thậm chí, để lấy lòng Cơm Tổ, bọn họ còn chu đáo chuẩn bị sẵn một căn bếp cực kỳ hoành tráng.
"Trường Thanh sư đệ, sắp đến giờ cơm rồi a!"
Nhìn sắc trời dần chuyển, đám người Từ Kiệt, Triệu Chính Bình đã bắt đầu nuốt nước bọt ừng ực, nhịn không được mà xoa bụng thúc giục.
"Được rồi, đệ làm ngay đây." Diệp Trường Thanh cười đáp, thuần thục xắn tay áo bước vào bếp.
Trong lúc Diệp Trường Thanh đang bận rộn xử lý đống nguyên liệu, thì ở một góc khuất khác, Lý Thành Nhạc - kẻ vừa bị cha ruột tung cước sút bay - đang chụm đầu cùng một nam một nữ khác, lầm rầm to nhỏ mưu đồ bí mật.
"Ta nhất định phải khiêu chiến hắn!" Lý Thành Nhạc nghiến răng.
"Nhưng cha ngươi vừa mới bảo, ngươi xách dép cho người ta cũng không xứng cơ mà?" Tên thanh niên đi cùng bĩu môi.
"Hừ! Không so tài một ván thì làm sao biết được ai hơn ai?"
"Thế giờ ngươi định làm gì?"
"Hắn không chịu so, ta sẽ ép hắn phải so! Dù thế nào ta cũng phải đấu với hắn một trận ra trò!"
Ngoài Lý Thành Nhạc, hai kẻ còn lại cũng chính là con cưng của hai vị Minh chủ kia. Ba người này gộp lại có thể coi là "Thái tử đảng" của Linh Trù Liên Minh, đồng thời cũng là những nhân tài kiệt xuất nhất trong thế hệ Tiên trù sư trẻ tuổi. Tuổi đời còn trẻ mà đã đạt đến cảnh giới Bát phẩm Tiên trù sư, trình độ thậm chí còn vượt mặt khối kẻ lão làng.
Lý Thành Nhạc một lòng một dạ muốn so tài cao thấp với Diệp Trường Thanh. Cho dù có thua sấp mặt hắn cũng cam tâm, nhưng nếu không được đấu, hắn thề sẽ ôm hận cả đời. Dưới sự xúi giục nhiệt tình của hắn, hai người kia cuối cùng cũng gật đầu cái rụp. Bọn họ tuy không bướng bỉnh như Lý Thành Nhạc, nhưng trong lòng cũng ngứa ngáy muốn tận mắt chứng kiến xem cái tên Diệp Trường Thanh này rốt cuộc có tà môn như lời đồn hay không, mà lại khiến cha mình cam tâm tình nguyện dâng bằng hai tay ngọn lửa Xích Dương Thiên Viêm quý giá.
Hạ quyết tâm xong xuôi, bộ ba "Thái tử đảng" lén lút mò thẳng đến khu nhà ở của Đạo Nhất Tiên Tông. Bọn họ đã tính toán kỹ, dù có phải dùng biện pháp mạnh cũng phải ép Diệp Trường Thanh ra tay.
Diệp Trường Thanh đương nhiên chẳng rảnh mà biết cái tên Lý Thành Nhạc kia vẫn chưa chịu từ bỏ ý định. Hắn đang bận rộn múa chảo xào rau làm bữa tối. Theo từng nhát xẻng lật đảo, từng món ăn nóng hổi, bóng nhẫy mỡ màng lần lượt ra lò. Một mùi hương ngào ngạt, quyến rũ đến chết người bắt đầu lan tỏa khắp tiểu viện.
Đây tuyệt đối là khoảnh khắc trần ai và đầy tính tra tấn nhất mỗi ngày đối với người của Đạo Nhất Tiên Tông. Hít hà thứ mùi thơm nức mũi đang lơ lửng trong không khí, từ trên xuống dưới Đạo Nhất Tiên Tông, ai nấy đều ứa nước miếng ròng ròng, hai mắt đỏ ngầu như sói đói.
"Vẫn chưa xong sao?"
"Ngươi đợi một lát đi, gấp gáp cái quái gì? Không biết câu cơm ngon không sợ muộn à?"
"Mẹ kiếp! Ngươi nói câu đó thì làm ơn lau sạch vũng nước dãi trên mép đi rồi hẵng nói!"
Đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt bu đen bu đỏ ngoài cửa bếp, rướn dài cổ, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào bên trong. Thời gian chờ cơm luôn là thứ tra tấn tàn khốc nhất, mỗi một phút mỗi một giây trôi qua lúc này đều dài đằng đẵng như cả thế kỷ.
Dưới ánh mắt mong mỏi như hạn hán chờ mưa rào của toàn thể tông môn, cuối cùng, từ trong bếp cũng vang lên tiếng rống kinh thiên động địa của Sơn Hổ - con hàng giờ đây đã chính thức thăng cấp thành phụ bếp chuyên nghiệp:
"ĂN CƠM!"
Chỉ với hai chữ "Ăn cơm", ánh mắt của toàn bộ đệ tử Đạo Nhất Tiên Tông trong nháy mắt biến đổi hoàn toàn. Sát khí bùng nổ! Tuy nói hiện tại nhân số không đông, không cần phải diễn ra cảnh "đoạt cơm" đẫm máu như ở tông môn, nhưng có những thứ đã ăn sâu vào trong máu thịt, khắc sâu vào tận xương tủy thì làm sao mà bỏ được? Lại nói, đến sớm múc được miếng thịt to, đến muộn thì chỉ có nước húp cặn, đạo lý hiển nhiên như vậy ai mà chẳng hiểu!
Tốc độ nhanh nhất, xé gió lao đi đầu tiên không ai khác chính là đám lão tổ Dư Mạt. Bám sát gót là Tề Hùng, Hồng Tôn. Tiếp ngay sau đó là đám phong chủ Mặc Vân, Cầm Long - những kẻ vẫn chưa đột phá Đại Thánh. Và chốt sổ cuối cùng mới là đám đệ tử như Triệu Chính Bình, Từ Kiệt. Một đoàn người rầm rập lao đi như châu chấu tràn qua đồng.
Cùng lúc đó, nhóm ba người Lý Thành Nhạc cũng vừa vặn lén lút mò tới trước cửa khu nhà của Đạo Nhất Tiên Tông. Thấy cổng lớn mở toang, chẳng có lấy một bóng người canh gác, cả ba nhíu mày nghi hoặc.
"Tùy tiện thế sao? Ngay cả một người gác cổng cũng không có?"
"Mặc kệ đi, chúng ta cứ vào thẳng!"
Lý Thành Nhạc chẳng thèm quan tâm mấy chuyện vặt vãnh này. Trong đầu hắn lúc này chỉ có duy nhất một ý niệm: Tỷ thí với Diệp Trường Thanh! Cho dù có thua, cũng phải thua một cách oanh liệt, rõ ràng!
Thế nhưng, chân vừa mới bước qua bậu cửa tiểu viện, một luồng hương thơm nồng đậm, ngào ngạt đã xộc thẳng vào khoang mũi ba người.
"Thơm quá đi mất!"
"Ta cũng ngửi thấy rồi!"
"Đây... đây là mùi đồ ăn của Đạo Nhất Tiên Tông sao?"
"Các ngươi nói xem, có phải do chính tay tên Diệp Trường Thanh kia nấu không? Nếu đúng là hắn, thì tên này quả thực có chút bản lĩnh đấy!"
Thân là "Trù nhị đại" ngậm thìa vàng từ trong trứng, từ nhỏ đến lớn sơn hào hải vị gì mà ba người bọn họ chưa từng nếm qua? Những món ăn mỹ thực thông thường từ lâu đã chẳng còn chút sức hấp dẫn nào đối với họ. Thế nhưng ngay lúc này, chỉ mới ngửi thấy mùi hương thôi, cả ba đã có cảm giác thèm thuồng đến mức nước bọt ứa ra đầy miệng. Ngay cả kẻ cứng đầu như Lý Thành Nhạc cũng không nhịn được mà hít lấy hít để một hơi thật sâu, dù ngoài miệng vẫn cố đấm ăn xôi:
"Mặc kệ có phải hắn nấu hay không, cứ phải so tài mới biết được!"
Nghe vậy, hai người kia chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Cái tính khí trâu bò của tên này đúng là hết thuốc chữa, chưa đâm đầu vào tường thì chưa chịu quay lại, mà có khi đâm vào tường rồi, hắn còn đòi đồng quy vu tận với bức tường luôn ấy chứ!
Ngay khi ba người vừa dứt lời, từ phía sau lưng bọn họ đột nhiên truyền đến một tràng tiếng bước chân rầm rập. Âm thanh hỗn loạn, dồn dập, mang theo khí thế dời non lấp biển. Cả ba nghi hoặc quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy từ đằng xa, bụi mù cuồn cuộn nổi lên mịt mù che kín cả bầu trời. Dường như có một bầy dã thú hồng hoang nào đó đang điên cuồng lao thẳng về phía bọn họ. Lẫn trong đám bụi mù mịt ấy, còn loáng thoáng vang lên những tiếng gầm rú đầy phẫn nộ:
"Thằng chó nào chơi bẩn dùng Khổn Yêu Thằng thế hả? Phạm quy! Mẹ nó, phạm quy rồi!"
"Có còn nói võ đức nữa không hả? Đừng có cướp! Phần của lão tử đâu?!"
Nhìn đám bụi mù mang theo sát khí ngút trời đang ầm ầm lao tới với tốc độ bàn thờ, ba người Lý Thành Nhạc đứng chết trân tại chỗ, mặt mày tái mét, não bộ hoàn toàn đình công.
"Thứ... thứ đồ quỷ quái gì đang lao tới thế này?!"