Tên cấp dưới kia còn chưa nói xong, một người đàn ông trẻ tuổi đã đẩy cửa đi vào từ phía sau.
Người này có vóc dáng cao gầy, hai hàng lông mày thanh tú với đôi mắt khá đẹp, so với đám con cháu nhà giàu ở thành phố thì người này bớt chút vẻ ăn chơi của đám thiếu gia thành phố, thêm đôi chút chín chắn trưởng thành.
Người này chính là Thần Hi Vĩnh Tịch, kẻ đứng đầu Thánh Quang Tứ Thiếu, cũng hay được người ta gọi là"cậu Thần". Tất nhiên, cậu Thần tự nhận mình là người có đầu óc nhất, có phẩm vị nhất bốn cậu ấm kinh đô, vì triển lộ cá tính của mình, cho nên nick game mà hắn ta đặt không tục tằng như ba người kia.
"Ngươi tới đây làm gì?" Kinh Thành Hoa Thiếu nhìn thấy Thần Hi Vĩnh Tịch thì sắc mặt còn đen sì hơn cả lúc nãy...
Đúng là bốn vị thiếu gia Thánh Quang này có mối quan hệ tốt đẹp, nhưng người càng có quan hệ tốt thì lại càng thích bỏ đá xuống giếng những lúc như thế này.
Quả nhiên, Thần Hi Vĩnh Tịch nghe xong, bèn cười ha ha:"Nghe nói Hoa Thiếu bị người ta chà đạp, ta cố tình tới đây để sung sướng khi ngươi gặp nạn một chút!"
"Mẹ nhà người!" Kinh Thành Hoa Thiếu trợn mắt trừng Thần Hi Vĩnh Tịch một cái, mắng mỏ với vẻ không vui, hắn ta biết ngay tên này tới chắc chắn là có chuyện không tốt mà.
Thần Hi Vĩnh Tịch nhún vai, cười nói với vẻ vô lại:"Mẹ của ta chính là mẹ của ngươi đó, cứ mắng thoải mái..."
Kinh Thành Hoa Thiếu nổi quạu:"Ngươi còn chưa xong nữa hả!"
"Ha ha!" Thần Hi Vĩnh Tịch cười ha ha, sau đó lại nghiêm mặt vào, hỏi:"Rốt cuộc là có chuyện gì? Không phải ngươi đang làm nhiệm vụ à? Sao có một đứa con gái cũng không làm gì được?"
Kinh Thành Hoa Thiếu buồn bực nói:"Vốn đã sắp đắc thủ rồi, ai ngờ một tên chõ mũi vào, còn cướp quyền trượng của ta!"
"Cướp? Có ý gì?" Thần Hi Vĩnh Tịch cảm thấy chữ"cướp" mà Kinh Thành Hoa Thiếu sử dụng này rất là rúng động.
"Đúng là cướp từ trong tay ấy!" Kinh Thành Hoa Thiếu trả lời.
"Mẹ, còn có loại kỹ năng vô lại thế sao? Người đó là ai? Lại dám kiêu ngạo đến thế, ở thành Thánh Quang này mà dám động vào cả ngươi?" Thần Hi Vĩnh Tịch kinh ngạc một lát, bèn hỏi tiếp.
Không nhắc tới còn tốt, nhắc tới chuyện này lại khiến Kinh Thành Hoa Thiếu càng thêm uất ức:"Con mẹ nó chứ làm sao ta biết được. Bọn ta tấn công hắn trước, nên lúc hắn giết chết ta còn chẳng để lộ tên nick!"
"Ngươi đúng là xui tận mạng!" Thần Hi Vĩnh Tịch thở dài cho sự xui xẻo của Kinh Thành Hoa Thiếu.
"Thần huynh, không phải ngươi nói rằng ngươi là người thông minh nhất trong bốn người chúng ta sao? Lần này nhất định ngươi phải giúp ta... Vì góp cống hiến, ta móc hết cả gia tài ra, mẹ nó mới được cái quyền trượng." Kinh Thành Hoa Thiếu tỏ ra đau khổ.
Thần Hi Vĩnh Tịch híp mắt lại:"Điều đó là đương nhiên, hắn không coi ngươi ra gì, chính là không coi Thánh Quang Tứ Thiếu chúng ta ra gì. Nếu không cho hắn biết mặt, Hoàng Thành Căn chúng ta khỏi xông pha giang hồ gì nữa!"
"Vậy Thần huynh, kế tiếp chúng ta nên làm gì?"
"Hẳn là con nhỏ kia nhận nhiệm vụ đối lập với ngươi, chỉ cần tìm được con nhỏ đó, kẻ giết ngươi chắc chắn cũng không chạy xa được!" Thần Hi Vĩnh Tịch nói.
"Nhưng ta cũng không biết con nhỏ đó tên là gì!" Hoa Thiếu than thở.
"Nhiệm vụ của ngươi là gì?"
"Cướp lại viên đá Thánh Ma khác bị trộm nhiều năm trước."
"Còn một viên nữa đâu? Ngươi có biết nó đang ở đâu không?" Thần Hi Vĩnh Tịch lại hỏi tiếp.
"Trong tay chánh án chứ ở đâu nữa!"
"Vậy không phải là được rồi sao? Nhiệm vụ của cô nàng kia chắc chắn là đánh cắp viên đá Thánh Ma khác, cho nên chúng ta chỉ cần ôm cây đợi thỏ ở gần Thánh Đình là được." Thần Hi Vĩnh Tịch nói với vẻ đương nhiên.
Kinh Thành Hoa Thiếu nghe nói là không cần phải đi tìm kiếm khắp thế giới mà vẫn có thể khiến hai người Vương Vũ chui đầu vô lưới, không khỏi giơ ngón tay cái lên khen ngợi:"Sao ta lại không nghĩ ta chứ nhỉ, đúng là Thần huynh vẫn luôn cao minh!"
"Đấy là hiển nhiên!" Thần Hi Vĩnh Tịch cười.
Ở trong bối cảnh của trò chơi Trọng Sinh này, Quang Minh Thánh Đình vốn là tín ngưỡng lớn nhất và duy nhất của loài người. Toàn bộ trận doanh Quang Minh đều được sinh ra nhờ Ngài.
Tất cả những người tôn thờ Thánh Quang đều tin tưởng vững chắc rằng Quang Minh Thánh Đình chính là chúa tể của loài người, khi đại tai biến kéo tới, chỉ có ánh sáng mới có thể xua tan bóng tối, làm cho con người có thể kéo dài chút hơi tàn.
Tông giáo sùng bái cực đoan qua nhiều năm đã khiến cho Quang Minh Thánh Đình bắt đầu kiêu ngạo, không dung thứ sự tồn tại của những lực lượng khác, phàm là những lực lượng không thuộc về ánh sáng đều bị coi là"dị đoan", vì vậy Thánh Đình đã thành lập"Tòa Án Dị Đoan" để tiến hành phán xét tất cả những người mà bọn họ cho là dị đoan.
Tiếc là Tòa Án Dị Đoan còn chưa kịp hành động thì bóng tối đã bao trùm lấy đại lục, bảy vị anh hùng kề vai sát cánh cùng chiến đấu, dẫn dắt loài người đánh lùi đợt xâm nhập đầu tiên của bóng tối.
Cũng chính vì điều đó mà tín ngưỡng của loài người bắt đầu dao động, không còn tôn thờ Thánh Quang nữa, Thánh Đình cũng đánh mất quyền phán xét những lực lượng khác. Nhưng Tòa Án Dị Đoan thì vẫn được bảo tồn, trở thành một đơn vị bạo lực của Thánh Đình, chuyên xử lý những vụ việc chiến đấu, mãi cho tới khi đợt bóng tối thứ hai giáng xuống...
Tòa Án Dị Đoan là thể chế chiến đấu chuyên nghiệp của Thánh Đình, cho nên sức chiến đấu của nó là không thể nghi ngờ. Các kỵ sĩ cấp 30 trong tòa án đều kiêm hai nghề nghiệp là Kỵ sĩ và Mục sư, vừa đánh lại vừa kháng, lại còn có thể buff và phóng chiêu tầm xa. Vả lại trong bối cảnh chuyện xưa này, bọn họ đã bị rót cho tín ngưỡng cực đoan từ khi còn bé, cả thân thể và linh hồn đều thuộc về vị thần của bọn họ. Các kỵ sĩ đều giống hệt cỗ máy chiến tranh, sẽ chiến đấu tới giọt máu cuối cùng, khá là khó chơi.
Chánh án Willie lại là vị đại thần quan phụ trách riêng về mảng chiến đấu, cho nên ở trong thành Thánh Quang này, có người dám nghi ngờ Giáo hoàng, nhưng không kẻ nào dám nghi ngờ chánh án Willie... Một viên đá Thánh Ma nằm ngay trên bội kiếm của Willie.
Trên đường dẫn Vương Vũ tới Thánh Đình, Dương Na kể bối cảnh câu truyện nhiệm vụ của mình cho Vương Vũ nghe một lượt.
"Thật quá thần kỳ! Thầy hướng dẫn của cô còn đáng tin cậy hơn thầy của tôi nhiều!"
Vương Vũ không có hứng thú gì với bối cảnh máu chó này của trò chơi, trái lại hắn khá khó chịu với ông lão Ẩn Giả, chính hắn chu cấp rượu thịt thơm ngon cho ông ta, thế mà ông ta còn chẳng cho chút gợi ý nào về nhiệm vụ. Giờ thì nhìn thầy hướng dẫn của người ta đi, sợ truyền nhân của mình không hoàn thành được nhiệm vụ, còn muốn nhét luôn đối tượng cần tấn công cho học trò.
Dương Na cười nói:"Ngài Kẻ Săn Ma là một trong bảy vị anh hùng, đương nhiên là đáng tin cậy rồi!"
Hai người vừa đi vừa nói, không lâu sau đã tới nơi cách cửa Thánh Đình không xa.
"Không xong, bọn họ có mai phục!" Dương Na đột nhiên kéo tay Vương Vũ lại khi hắn định đi tiếp.
"Ở chỗ nào?" Vương Vũ buồn bực hỏi, ở cửa Thánh Đình chỉ có vài người chơi đang khoanh chân ngồi đấy, làm gì cảm thấy sát khí.
"Chính là đám người chơi kia kìa! Ngồi trước cửa Thánh Đình, không phải là khả nghi lắm sao?"
Vương Vũ nói:"Không thể nào, cửa tòa thị chính của thành Dư Huy bọn tôi ngày nào cũng đông đúc ồn ào như chợ vỡ ấy..."
"Thành thị vùng thôn quê mà sánh được với Thánh Đình? Thánh Đình bá đạo lắm, chỗ của thần là không được phép ồn ào hỗn tạp, một khi độ trị an vượt qua con số nhất định, người chơi sẽ bị trừ điểm vinh dự!" Dương Na giải thích, vì nhiệm vụ của mình, cô ta đã nghiên cứu không ít tư liệu, thậm chí còn biết rõ thời gian thay ca của kỵ sĩ canh gác.
Vương Vũ nghe vậy, lại liếc đám người chơi ở cửa Thánh Đình, quả nhiên giống như Dương Na nói, những người chơi này yên tĩnh một cách lạ thường.
Vương Vũ lập tức nói tiếp:"Nhưng chỉ có mười mấy người mà thôi, chẳng nhẽ hai người chúng ta còn không đánh lại bọn họ?"
Dương Na lắc đầu:"Đám người chơi này gian xảo lắm, bề ngoài thì đúng là chỉ có mười mấy cái, nhưng ẩn núp gần đó thì có không biết bao nhiêu người! Vả lại, nếu đánh nhau ở ngay cửa Thánh Đình, các kỵ sĩ Thánh Điện bên trong nhất định sẽ ra dọn dẹp!"
Ở cửa Thánh Đình này, lớn tiếng đã không được, huống chi là lao vào đánh nhau...
Vương Vũ xắn tay áo lên, nóng lòng muốn thử:"Chết một lần thì cũng chỉ mất có 10% kinh nghiệm chứ mấy, nhỡ có thể trà trộn vào trong thì sao?"
Tên này luôn chẳng quan tâm cái mạng của mình khi chơi game chút nào.
Dương Na quyết đoán bác bỏ ý tưởng của Vương Vũ, hơn nữa cô ta còn cảnh báo hắn một cách nghiêm túc:"Không được, đá Thánh Ma của ta là vật phẩm nhiệm vụ, tỉ lệ rớt 100%, phải nghĩ cách khiến bọn họ đi mới được!"