Nghĩ cách... Chuyện như này, nói thì dễ chứ thực hiện thì khá là khó.
Nhà họ Vương là dòng tộc học võ lâu đời, có truyền thống lấy bạo chế ngự bạo, với Vương Vũ mà nói, mấy chuyện như động não suy nghĩ thì thà cho hắn đi một mình chiến BOSS có khi còn dễ hơn.
Cô nàng Dương Na này tuy ngực không lớn lắm, nhưng dung lượng não thì nhiều hơn Vương Vũ không biết bao nhiêu. Vả lại thông minh và trí tuệ là hai thứ khác nhau, nhất là ở loại chuyện này, một vị thần đồng có thể tính nhẩm bình phương của chín con số chưa chắc đã hơn được một tên côn đồ âm hiểm giả dối.
Hoàng Thành Căn là trùm sò ở thành Thánh Quang, Vương Vũ giết lãnh đạo của người ta, cướp trang bị của người ta, tất nhiên là người ta sẽ không chết không thôi với Vương Vũ rồi, chứ còn qua đó bàn bạc bảo người ta rời đi, chắc chắn là không được.
Điệu hổ ly sơn? Thế thì lại càng vớ vẩn. Không biết trong cửa Thánh Đình còn cất giấu bao nhiêu người, Vương Vũ có trâu bò tới mấy cũng không tự tin là có thể một mình quét sạch cả một công hội, nhất là đây lại là công hội đại gia không thiếu tiền.
Hai người đứng ở góc tường, vắt óc suy nghĩ. Đột nhiên Vương Vũ lên tiếng hỏi:"Có biện pháp chưa?"
Dương Na nói:"Chỉ có thể giết sạch bọn họ!"
"Móa, tôi còn tưởng cô cao minh cỡ nào!" Vương Vũ khinh bỉ, hóa ra cô nàng này cũng giống hắn cả thôi.
Vương Vũ thở dài một hơi, đành phải mở khung Bạn Tốt, tìm Vô Kỵ và nói:"Chuyện tới nước này, tôi đành phải tìm sự giúp đỡ từ bên ngoài vậy!"
Vô Kỵ vốn là kẻ âm hiểm giả dối, lúc này nếu hắn ta còn không kiếm được ý tưởng nào, Vương Vũ chỉ có thể lao lên chém giết một hồi vậy.
"Anh còn có đội cố vấn nữa à?" Dương Na có chút kinh ngạc.
"Ặc... Cố vấn? Cứ coi là vậy đi..." Vương Vũ thật sự muốn nói Vô Kỵ là một tên bợm rượu, nhưng nghĩ lại thì lúc này hắn còn cần sự trợ giúp từ Vô Kỵ, chẳng phải là chính hắn còn không bằng một tên bợm rượu, vì thế đành phải dằn sự khinh bỉ trong lòng xuống.
"Vô Kỵ huynh, dạo này có khỏe không? Một giờ không gặp, ta thấy nhớ huynh quá!" Đang có việc nhờ vả người ta nên đương nhiên là Vương Vũ phải nói mấy lời dễ nghe rồi.
"Khỏe cái búa, có gì mau nói! Có phải là gặp chuyện không giải quyết được phải không? Đúng là khó tưởng tượng, lại còn có chuyện mà ngươi không giải quyết được cơ à."
Nói chuyện với người thông minh luôn tiện lợi như vậy, Vương Vũ còn chưa nói gì mà Vô Kỵ đã đoán được rồi.
"Đúng vậy, không phải ta đang làm nhiệm vụ đó sao, sau đó..." Vương Vũ kể chi tiết chuyện xảy ra sau khi hắn tới thành Thánh Quang cho Vô Kỵ nghe.
Vô Kỵ nghe xong, nhanh chóng gửi tin nhắn lại:"Chậc chậc, chuyện đơn giản thế mà ngươi không giải quyết được, thế mà dám nói mình là cao thủ hàng đầu!"
"Ngươi có biện pháp à?" Vương Vũ vui vẻ hỏi.
"Ngươi nói trước xem trong hai ta, ai lợi hại hơn?"
"Ngươi, ngươi lợi hại! Cả nhà ngươi đều lợi hại, được chưa?!" Vương Vũ nghiến răng nghiến lợi, trong lòng thì đang xé xác Vô Kỵ, tên này đúng là quá không biết xấu hổ.
Vô Kỵ đắc chí cười to:"Ha ha, nể ngươi thành thật như vậy, ta sẽ chỉ dạy qua cho ngươi, nghe nói tới câu ruổi hổ nuốt sói bao giờ chưa?"
Vương Vũ cả giận mắng:"Ông đây có đi học đâu, ngươi nói cách làm luôn đi, đừng có lải nhải sang cái khác, bên này ta đang gấp lắm rồi đây!"
"Ha ha, ngươi cảm thấy ai là người mà người chơi của công hội sợ nhất?" Vô Kỵ hỏi.
"Là ta à?" Vương Vũ vô sỉ đáp lại.
"ba chấm" Vô Kỵ cạn lời, một lúc sau mới tiếp tục nói:"Đừng có dát vàng lên mặt như thế, người ta sợ ngươi thì cũng không chặn ngươi, hẳn là bọn họ sợ NPC Thánh Đình nhất!"
"Vậy thì làm sao?" Vương Vũ cảm thấy mờ mịt, hắn có quen biết gì Thánh Đình đâu, lấy đâu ra bản lĩnh khiến con hổ Thánh Đình đi nuốt đám sói Hoàng Thành Căn?
"Ngươi quên rồi à? Dám tạo ra tiếng động ồn ào ở gần Thánh Đình là sẽ bị trừ độ vinh diệu, nếu ném pháo hoa pháo trúc vào Thánh Đình, ngươi cảm thấy sẽ thế nào?"
"Ta cảm thấy ta sẽ chết! Tất nhiên ta mà chết thì sẽ kéo ngươi chôn cùng!" Vương Vũ nghe vậy, mặt đen sì... Thằng nhãi này toàn ý nghĩ xấu, lại khuyến khích mình lao đầu vào chỗ chết.
Vô Kỵ vội vàng nói:"Ta có bảo ngươi đi đâu. Không phải cô nàng bên cạnh ngươi có một chiếc khăn che mặt có thể che giấu thân phận sao? Để cô ta đi đi!"
"Có tin được không?"
"Đương nhiên là tin được rồi, cô ta có đá Thánh Ma trong tay, có lượn lờ dưới mí mắt Thánh Đình thì cũng chẳng ai quan tâm, ném một cái pháo hoa thì có làm sao?"
"Được!"
Vương Vũ tắt khung chat riêng, đột nhiên quay đầu lại.
"Thế nào, có ý tưởng gì không?" Dương Na vội vàng hỏi.
"Có!" Vương Vũ lặp lại lời Vô Kỵ nói cho Dương Na nghe.
Dương Na nhíu mày, nói:"Quả thực tôi che mặt lại thì có thể che giấu thân phận, nhưng hẳn là không lừa được hệ thống chứ..."
"Tên bạn đê tiện của tôi nói rồi, có thể giấu được NPC Thánh Đình là có thể giấu được hệ thống! Yên tâm đi, tay đó tuy phẩm hạnh tồi tệ, nhưng rất giỏi mưu kế!" Vương Vũ thề thốt.
"Lợi hại thế à? Tên của hắn là gì?"
"Tên của hắn ta là Tiện Nhân!" Vương Vũ cắn răng, nghĩ bụng:"Chờ ông về rồi, thể nào cũng phải cho ngươi biết ai lợi hại hơn mới được!"
"ba chấm" Dương Na cạn lời, một lúc sau mới nói được:"Vậy tôi đi ném pháo bây giờ nhé?"
"Chờ đã!" Vương Vũ ngăn Dương Na lại, đưa cho cô ta một đống pháo trúc và pháo hoa, sau đó co cẳng chạy mất, đến khi không thấy bóng dáng đâu, hắn mới gửi tin nhắn cho Dương Na:"Được rồi!"
Thần Hi Vĩnh Tịch dẫn người chơi của Hoàng Thành Căn ngồi ở cửa, đang nghĩ xem nếu thấy Vương Vũ thì nên hành hạ thế nào để hả giận thay cho Kinh Thành Hoa Thiếu, đột nhiên tiếng pháo trúc nổ rầm rầm, kéo hắn ta ra khỏi mớ ảo tưởng của mình.
[Hệ thống nhắc nhở: Công hội của bạn quấy rối sự yên tĩnh của thần, - 10 điểm vinh dự thành Thánh Quang, hiện tại đang là trung lập.]
[Hệ thống nhắc nhở: Công hội của bạn quấy rối sự yên tĩnh của thần, - 10 điểm vinh dự thành Thánh Quang, hiện tại đang là bình thường.]
...
[Hệ thống nhắc nhở: Công hội của bạn quấy rối sự yên tĩnh của thần, - 10 điểm vinh dự thành Thánh Quang, hiện tại đang là chán ghét.]
Hệ thống gửi mười lời nhắc nhở liên tục, trực tiếp trừ điểm vinh dự của Thần Hi Vĩnh Tịch từ trung lập về thành chán ghét, làm cho Thần Hi Vĩnh Tịch ngớ người tại trận...
"Mẹ nó! Có chuyện gì vậy?"
Những người khác bên Hoàng Thành Căn đều ngây người ra, mờ mịt nói:"Không biết, thậm chí đến nói chuyện chúng ta cũng chỉ nói trong kênh công hội... Chẳng lẽ thần còn chạy tới kênh chat nghe lén à?"
"Fuck! Điểm vinh dự của ta, cày mãi mới được..."
Trong kênh chat của công hội Hoàng Thành Căn đầy rẫy những tiếng kêu than vang trời dậy đất... Khi một loạt pháo trúc này bị ném ra, toàn bộ người trong công hội Hoàng Thành Căn, bất kể là có ở cửa Thánh Đình hay không online thì đều bị trừ mất một trăm điểm vinh dự.
Điểm vinh dự ở thành chính là thứ liên quan đến độ hảo cảm của NPC của thành chính đó với người chơi, có nhận được nhiệm vụ ẩn hay không đều nhờ vào nó cả.
Nên biết rằng điểm vinh dự này chỉ cày phụ bản mới có, một lần chạy phụ bản là được từ một đến năm điểm, phải nói là khá khó cày. Mà NPC của thành Thánh Quang lại không giống NPC của các thành thị trung lập khác, nay điểm vinh dự giảm một phát xuống 100 điểm, sợ rằng sau này Hoàng Thành Căn đừng mong tiếp tục sống ở thành Thánh Quang nữa!
Tiếng pháo trúc quá lớn, Vương Vũ ở cách đó một con phố mà vẫn có thể nghe được rõ ràng. Lúc này Vương Vũ gửi tin nhắn cho Dương Na, nhưng Dương Na không trả lời, Vương Vũ lại không dám chạy tới dò la, đành phải hỏi Vô Kỵ:"Vô Kỵ, chiêu này không được!"
Vô Kỵ thản nhiên đáp lại:"Không biết, ta chỉ đoán mà thôi, chứ ta đã làm chuyện như vậy bao giờ đâu..."
"Mẹ! Làm như ngươi là gây chết người đấy có biết không!" Vương Vũ bực tới mức văng tục.
"Sợ gì, có phải là ngươi ném pháo trúc đâu, đạo hữu chết chứ bần đạo đâu có chết, chẳng phải ngươi không bị tổn thất gì thây..."
"Fuck you!" Vương Vũ sụp đổ:"Vô Kỵ, ta muốn nói một câu nghe có vẻ rất vọng động với ngươi, mong ngươi bỏ qua cho!"
"Cứ nói đi, đừng ngại!"
"Con mẹ nó chứ, ngươi đúng là kẻ cặn bã! 凸*!!"
*凸: ký hiệu ngón tay thối!!