Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 120: Chương 119: Thượng đế cũng phải điên cuồng

Chính như những gì Vô Kỵ đoán, khăn che mặt của Dương Na quả nhiên có tác dụng ẩn giấu thân phận của cô ta, cho nên khiến hệ thống coi như không nhìn thấy cô ta.

Cô gái này ném một đống pháo trúc qua cửa sổ vào trong Thánh Đình, chuyện đại nghịch bất đạo như thế này đều bị tính lên hết Hoàng Thành Căn đang ở gần nơi này nhất.

Thấy bản thân không bị hệ thống thông báo trừ điểm vinh dự, trái lại đám người chơi bên Hoàng Thành Căn ở ngoài cửa đang hoảng loạn hết cả, Dương Na mừng thầm trong lòng. Sau khi ném pháo trúc xong, cô ta đổi vị trí, đập vỡ cửa sổ rôi ném pháo hoa còn lại trong tay vào nốt.

Pháo hoa tạo ra tiếng nổ to hơn pháo trúc rất nhiều. Pháo hoa và pháo trúc mà so sánh với nhau thì chẳng khác nào đại pháo và viên đạn...

Người của Hoàng Thành Căn vừa tỉnh táo lại, bắt đầu tìm kiếm kẻ giở trò, kết quả là tất cả lại nhận được một tin tức.

[Hệ thống nhắc nhở: Công hội của bạn khiêu khích sự tôn nghiêm của thần! Trừ 100 điểm vinh dự, hiện tại giá trị vinh dự là thù hận. Thánh Đình đưa kỵ sĩ Thánh Điện ra bảo vệ sự vinh quang của thần.]

[Thông báo thành chính: Người chơi của Hoàng Thành Căn quấy rối Thánh Đình, khiêu khích thần uy, trở thành kẻ địch của toàn thành, trong vòng 24 giờ, giết chết người chơi của Hoàng Thành Căn sẽ nhận được điểm vinh dự.]

"ba chấm" Người chơi bên Hoàng Thành Căn nhận được thông cáo này, suýt thì hộc máu, chỉ ngồi ở cửa Thánh Đình một lúc mà thôi, mẹ nó chứ bọn ta có chọc ai đâu?

"Cậu Thần, chúng ta làm gì bây giờ?" Người chơi bên Hoàng Thành Căn đều đưa mắt về phía Thần Hi Vĩnh Tịch.

Đồng thời bọn họ cũng khinh bỉ hành động liều mạng của Thần Hi Vĩnh Tịch trong lòng:"Mẹ nó, tại ngươi cả, cứ phải ôm cây đợi thỏ, đã không bắt được thỏ thì thôi, bản thân lại ăn đủ."

"Kẻ khôn nghĩ ngàn việc, ắt có một việc sai!" Thần Hi Vĩnh Tịch nghiêm túc biện giải cho mình một câu, sau đó cúi đầu nghĩ cách xem nên giải quyết chuyện này như thế nào.

Hệ thống thì lại không cho Thần Hi Vĩnh Tịch đứng đó giả thâm trầm cao siêu, ngay tại lúc đó, một đội NPC ào ra từ đại sảnh của Thánh Điện.

Những NPC này đều mặc áo choàng màu trắng, khôi giáp màu trắng nặng nề bao quanh người bọn họ, thanh kiếm thập tự trong tay thì lóng lánh ánh vàng.

Kỵ Sĩ Thánh Điện (Cấp 35) (Tinh Anh)

HP: 150.000

MP: 150.000

Kỹ năng: Ánh Sáng Thẩm Phán, Vinh Quang Thập Tự Trảm, Thánh Dũ Thuật, Xung Phong, Chiến Trận Vinh Quang.

Nhìn thấy đội NPC này, Dương Na cách đó không xa thấy toát mồ hôi hột thay cho mình. Đám Kỵ Sĩ Thánh Điện này không chỉ có kỹ năng ghê tởm, mà lượng máu với mana hơn hẳn BOSS bình thường. Đáng tởm hơn nữa là nó lại vừa công kích vật lý lại vừa ma pháp, đây không phải là chế độ đãi ngộ dành cho nhân vật chính sao?

"Mẹ nó! Kỵ Sĩ Thánh Điện!"

Người chơi của Hoàng Thành Căn đều là dân bản địa, đương nhiên biết rõ đám sài lang hổ báo này, trong thánh thành này, ngoài thân vệ dưới trướng Giáo hoàng và vệ binh thủ thành ra, NPC đáng sợ nhất chính là lũ kỵ sĩ này.

"Vinh quang của Thần không được phép bị khinh nhờn!"

Tên Kỵ Sĩ Thánh Điện cầm đầu rút xoạt thanh kiếm thập tự ra khỏi vỏ, chỉ lên bầu trời, hét vang một câu. Trên người cả đội Kỵ Sĩ Thánh Điện lóe lên ánh sáng trắng, khí thế lại càng hừng hực khiến người ta phải sợ hãi.

"Thanh tẩy những tên dị đoan dám giẫm đạp thần uy này!"

Đám Kỵ Sĩ Thánh Điện nhận được mệnh lệnh, lập tức xếp thành hàng, cúi đầu lao tới.

"Bảo vệ ta! Chết sẽ có trợ cấp!" Thần Hi Vĩnh Tịch thấy thế, vội vã chạy ra phía sau đội ngũ.

Người bên Hoàng Thành Căn đều là người chơi nghề nghiệp, được bỏ tiền thuê, Thần Hi Vĩnh Tịch là ông chủ, ông chủ đã bảo thì đương nhiên phải đi bán mạng, dù sao mạng ở trong trò chơi chẳng đáng đồng nào, nhưng trợ cấp thì là tiền thật.

Mấy trăm người chơi của Hoàng Thành Căn rầm rập lao tới từ bốn phương tám hướng, chặn đám Kỵ Sĩ Thánh Điện lại.

Kỵ Sĩ Thánh Điện chỉ có mười hai người, nhưng NPC này đều là đả thủ vừa vật công vừa ma công, còn có cả kỹ năng chiến trận.

Đám kỵ sĩ sử dụng kỹ năng Xung Phong lao lên, như một thanh đao sắc đâm thẳng vào đội ngũ của Hoàng Thành Căn. Người chơi bên Hoàng Thành Căn còn chưa kịp phản kích thì đám Kỵ Sĩ Thánh Điện đã mở Thập Tự Trảm, mười mấy người chơi lập tức bị chém thành ánh sáng trắng ngay tại chỗ.

Người bên Hoàng Thành Căn không hề yếu ớt, bọn họ nhanh chóng tập kết thành đội hình, hàng đầu thì chống đỡ Kỵ Sĩ Thánh Điện, hàng sau thì tung công kích...

Đòn tấn công này vừa đánh xong, đám người chơi suýt thì suy sụp tập thể.

[Hệ thống nhắc nhở: Người chơi Hoàng Thành Căn sử dụng vũ lực chống đối Thánh Đình, điểm vinh dự thành chính bị trừ 100, hiện tại là...]

Bây giờ Thánh Đình có thái độ gì với người chơi của Hoàng Thành Căn, bọn họ đã không thèm quan tâm nữa... Dù sao cũng là không đội chung trời, không chết không thôi.

Hệ thống đúng là quá vô liêm sỉ, phái binh đánh người ta, thậm chí còn không cho người ta quyền đánh trả...

Đây thật ra cũng là chuyện đúng tình đúng lý. Cho dù là ngoài đời thật, người của Hoàng Thành Căn chính là một đám xã hội đen, bọn họ tới tòa thị chính của thành phố ngồi thì chẳng ai nói gì, nhưng lại ném pháo trúc vào tòa thị chính thì cũng sẽ bị bắt, đã bị bắt rồi lại còn cầm dao bầu xung đột vũ trang với cảnh sát... Mẹ nó, đây rõ ràng là không muốn sống nữa mà...

Kỵ Sĩ Thánh Điện không phải những kẻ dễ bắt nạt, đợt tấn công của Hoàng Thành Căn làm cho đám kỵ sĩ hơi sững sờ, rồi tiện tay tung một đốm sáng màu trắng lên trên đỉnh đầu mình, lượng máu bị tụt lập tức tăng trở lại.

"Hỡi lũ dị đoan bẩn thỉu, hãy nhận lấy sự phẫn nộ của thần..."

Đám Kỵ Sĩ Thánh Điện cứ hai người một nhóm, song kiếm cài vào nhau, từng cột sáng thật lớn giáng xuống từ trên bầu trời, đánh vào hàng sau của người chơi bên Hoàng Thành Căn.

Thật ra theo lý mà nói, mấy trăm người chơi bao vây mười mấy con quái Tinh Anh cấp 35 thì rõ ràng là vẫn có phần thắng. Nhưng đám Kỵ Sĩ Thánh Điện này có khí thế kinh người, mà điểm vinh dự của người chơi thì bị giảm xuống hẳn ba trăm, lại bị hệ thống đe dọa, giờ làm gì còn tâm tư chiến đấu nữa... Thế là nhất thời bọn họ bị đám Kỵ Sĩ Thánh Điện áp chế.

Mấy trăm người chơi lại bị mười mấy Kỵ Sĩ Thánh Điện đánh cho phải liên tục lùi ra sau...

Nhìn Kỵ Sĩ Thánh Điện hùng mạnh như thế, Thần Hi Vĩnh Tịch vô cùng tuyệt vọng. Hắn ta quay đầu bỏ chạy, nhưng chưa được vài bước thì đã đâm vào một người đàn ông cao lớn.

"Tránh ra! Đừng có cản đường ta!" Thần Hi Vĩnh Tịch vênh váo ở thành Thánh Quang này đã quen, thấy bị người ta cản đường, không hề nghĩ ngợi mà lập tức rút thanh trường kiếm ra đe dọa người kia.

Người đó mỉm cười, thản nhiên nói:"Nghe nói giết các ngươi sẽ nhận được điểm vinh dự?"

Thần Hi Vĩnh Tịch nghe vậy, giật mình kinh hãi...

Thần Hi Vĩnh Tịch là kẻ thông minh nhất trong Thánh Quang Tứ Thiếu, không giống ba tên ngu ngốc kia, Thần Hi Vĩnh Tịch khá là khôn ngoan.

Hắn ta biết tuy không ai ở thành Thánh Quang này dám chọc Thánh Quang Tứ Thiếu, đa số là vì chọc bọn họ thì chẳng được ích lợi gì. Còn bây giờ Hoàng Thành Căn đã trở thành kẻ địch chung của dân chúng toàn thành, bọn họ chính là mấy trăm quái nhỏ mang giá trị vinh dự, nên trong thế giới chẳng có luật pháp hay kỷ luật gì như thế này, chuyện đâm sau lưng là quá bình thường.

Thần Hi Vĩnh Tịch nghĩ tới đây, giơ kiếm chắn trước ngực, lạnh lùng nói:"Ngươi dám giết ta? Ta chính là..."

Thần Hi Vĩnh Tịch còn chưa kịp nói xong, người kia đột nhiên giơ tay túm lấy cổ Thần Hi Vĩnh Tịch, sau đó quật hắn ta xuống đất, rồi giẫm một cái khiến hắn ta hóa thành vệt sáng trắng...

Làm xong hết thảy, người kia vỗ tay, còn tùy ý nói:"Có gì mà không dám? Được có mỗi hai điểm vinh dự... Có vẻ ít."

Thần Hi Vĩnh Tịch trở lại khu hồi sinh, vẫn còn chưa hiểu ra sao, hắn ta là một Chiến sĩ mặc trang bị cực phẩm toàn thân, sao lại bị giết trong nháy mắt như vậy...

Hắn ta mở nhật ký chiến đấu ra, trong đó ghi: Bạn bị người chơi"Thiết Ngưu" vinh dự đánh chết, - 2 điểm tội ác. Điểm tội ác hiện tại là 198.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!