"Bụp..."
Thời điểm Vương Vũ rơi khỏi trường côn, lượng máu chỉ còn khoảng 50%, sau khi rơi xuống phạm vi công kích của U Minh Quỷ Hỏa, Niệm Khí Tráo lập tức bị đốt cho phải xuất hiện.
3, 2, 1!
Vương Vũ lại đếm giây, hai giây sau Niệm Khí Tráo biến mất, hiệu quả sợ hãi cũng biến mất theo. Cùng trong một thời gian, Vương Vũ bật người lên, giống như một cái cầu bằng sắt, toàn thân song song với mặt đất, tránh thoát U Minh Quỷ Hỏa bên dưới.
Camyl cũng chỉ cao bằng một người bình thường, vị trí U Minh Quỷ Hỏa vờn quanh là phần eo của nó, cho nên lần này Vương Vũ mới vừa khéo tránh thoát U Minh Quỷ Hỏa thiêu đốt.
"Cược thắng rồi!"
Nhìn thấy giá trị sinh mệnh ngừng giảm xuống, Vương Vũ âm thầm vui mừng một phen... Đồng thời hắn cũng cảm thấy may mắn. Cũng may đây là trò chơi thực tế ảo mô phỏng toàn diện, chỉ cần không tiếp xúc với pháp thuật, thì sẽ không bị phán định là công kích, nếu không lần này hắn chắc chắn bị thiêu chết rồi.
Ngay sau đó, hai tay Vương Vũ vung lên, tay phải Niệm Khí Ba, tay trái Cầm Vân Thủ. Phản lực của Niệm Khí Ba giúp Vương Vũ lui về sau, đồng thời Cầm Vân Thủ cũng túm chắc lấy Camyl kéo trở lại...
Cạch cạch!
Lại một cái bẫy khác bị kích hoạt, Chấn Động Linh Hồn đầy trời cùng U Minh Quỷ Hỏa đều biến mất, Tiếng Thét Địa Ngục của Camyl vừa mới hồi chiêu xong cũng bị kẹt lại trong cổ họng.
Lạc Vân Chưởng!
Lôi Đình Cước!
...
Nhìn thấy Camyl bị giam cầm, Vương Vũ lại thi triển kỹ năng công kích ma pháp.
Thời gian cấm kỹ năng là 3 phút đã sắp trôi qua, Vương Vũ lại đánh ra một chiêu Cầm Vân Thủ kéo Camyl tới một cái bẫy khác.
Rốt cuộc tại lúc thời gian hoàn thành nhiệm vụ chỉ còn sáu phút, Camyl biến thành một tia khói đen, một lần nữa bị phong ấn trong tế đàn.
Nhặt Hài Cốt Hắc Ám trên mặt đất lên, phụ bản Vùng Đất Chôn Xương ầm ầm sụp đổ, Vương Vũ một lần nữa được truyền tống trở về giáo hội Hắc Ám.
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn hoàn thành nhiệm vụ:"Ý Chí Của Ma Thần", nhiệm vụ cấp A. Độ hoàn thành 100%.]
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã nhận được Hài Cốt Hắc Ám.]
[Hệ thống nhắc nhở: +100 điểm vinh dự trận doanh Hắc Ám, hiện tại đang là Vạn Người Kính Ngưỡng.]
Vương Vũ mang theo Hài Cốt Hắc Ám, thở dài một hơi, cái nhiệm vụ hố cha này con mẹ nó rốt cuộc hoàn thành rồi...
Hai ngày, suốt hai ngày đó, nhiệm vụ khó tới mức muốn chửi thề, còn bị đủ thể loại người đuổi giết, cả thể xác và tinh thần Vương Vũ đều mệt mỏi...
Ngay tại lúc Vương Vũ muốn xoay người rời đi, Sứ Đồ Edwin bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Vương Vũ, lạnh nhạt nói:"Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta, Võ học gia vĩ đại, ngươi thật sự thông qua phụ bản."
"May mắn, may mắn mà thôi!" Vương Vũ đổ mồ hôi nói. Một chiêu cây cầu sắt cuối cùng kia, Vương Vũ thật sự không có một chút chắc chắn nào, thậm chí còn ôm cả quyết tâm thất bại.
"May mắn cũng là một phần của thực lực đúng không?" Edwin khẽ mỉm cười nói:"Võ học gia vĩ đại, giáo hội Hắc Ám thiếu nhất là những nhân tài như ngài. Xin hỏi ngài có vui lòng trở thành con dân phục vụ cho Ma Thần không?"
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn được Edwin khen ngợi, có gia nhập"Trận doanh Hắc Ám" hay không?]
"ba chấm" Vương Vũ ngây ra một lúc hỏi:"Trận doanh.... Cái này không phải chờ tới lúc người chơi cấp 25 mới mở ra sao?"
Edwin cười nói:"Ngươi không giống bọn họ, ta đặc biệt chấp nhận, ngươi có thể gia nhập giáo hội Hắc Ám bất cứ lúc nào!"
"Ừm... Để ta suy nghĩ đã..."
Vương Vũ bắt đầu suy nghĩ. Lúc ở thành Thiên Long, Vương Vũ đã nghe đám Xuân Tường nói về chuyện trận doanh.
Sau khi gia nhập trận doanh sẽ có được buff trận doanh không tồi, hơn nữa còn có cơ hội học tập được kỹ năng trận doanh hiếm có... Kỹ năng trận doanh đều là duy nhất, nói cách khác gia nhập càng sớm, thì cơ hội đạt được càng lớn.
Một điểm hấp dẫn hơn nữa chính là, sau khi gia nhập trận doanh, đánh chết người chơi không cùng trận doanh với mình sẽ nhận được cống hiến trận doanh, cống hiến trận doanh có thể dùng đổi trang bị cực phẩm...
Trang bị cực phẩm đó, tất cả mọi người đều biết, chơi trò chơi quan trọng nhất không phải là sinh mạng mà là trang bị! Ở trong trò chơi, giá trị của trang bị cao hơn tất cả những thứ khác.
Nhưng Vương Vũ không vội vã gia nhập ngay, bởi vì lãnh địa của Toàn Chân Giáo đóng ở thành Dư Huy, thành Dư Huy lại là địa bàn của trận doanh Quang Minh, không biết những người khác có nguyện ý từ bỏ lãnh địa, tới đây với hắn hay không.
"Mấy người các ngươi đều còn sống chứ?" Vương Vũ nhắn tin lên kênh công hội!
Mọi người trả lời:"Nhảm nhí! Ngươi con mẹ nó lại bị đuổi giết nữa sao?"
Dọc đường Vương Vũ làm nhiệm vụ này liên tiếp bị người ta truy đuổi, người trong Toàn Chân Giáo đã nhanh chóng quen thuộc rồi. Cho nên ngay lúc này bọn họ mới nghĩ là Vương Vũ đã chọc ra họa lớn gì ở thành Hắc Ám rồi.
"Này..." Vương Vũ xấu hỏi nói:"Nói cái gì vậy? Chẳng lẽ mọi người nghĩ ta là loại người chuyên đi gây thù chuốc oán hay sao?"
"Chẳng lẽ ngươi không phải?" Vô Kỵ hỏi ngược lại.
"Cái này..." Vương Vũ thật sự không còn lời nào để chối cãi. Tuy rằng Vương Vũ tự cho rằng phẩm chất con người hắn rất tốt, nhưng sự thật đã bán đứng hắn một cách trắng trợn.
"Chuyện là, ta có 200 điểm vinh dự ở thành Hắc Ám, Đại Sứ Đồ Edwin mời ta gia nhập trận doanh Hắc Ám, các ngươi bảo ta có nên đồng ý hay không?" Vương Vũ vội vàng chuyển về chuyện chính.
"Sứ Đồ mời ngươi?" Xuân Tường nghe vậy kinh ngạc hỏi:"Tiểu tử ngươi không nói đùa chứ?"
Cái gọi là muốn có lợi ích thì phải bỏ công sức, Xuân Tường là một người chơi Closed Beta nên đương nhiên biết, muốn gia nhập trận doanh thì không chỉ cấp bậc không thể thấp hơn 25, ngoài ra còn phải làm một đống nhiệm vụ phiền toái.
Lúc ấy, thời gian Closed Beta chỉ có hai tháng, đại đa số người vì thăm dò đánh phụ bản, nên không lãng phí thời gian vào loại nhiệm vụ này.
Nhưng trong thời gian test game đó Xuân Tường vào nam ra bắc, kiến thức sâu rộng, cũng chưa từng nghe nói tới chuyện thủ lĩnh một trận doanh sẽ đích thân mời một người chơi cấp 20 gia nhập.
"Không đâu, ông ta đang đứng ngay cạnh ta này, nếu như có thể gọi video ta sẽ bảo ông ta chào hỏi với các ngươi..."
"Ách..." Mọi người đương nhiên biết tên Vương Vũ này sẽ không lừa dối bọn họ, nhưng nghe thấy Vương Vũ nói vậy, thì vẫn có chút không tiếp nhận nổi. Dù sao thì rất nhiều người vì muốn gia nhập trận doanh, mà hao hết sức lực. Còn tên nhóc này lại được người ta mời gia nhập, chênh lệch này cũng quá lớn rồi.
"Hỏi ông ta xem có chỗ tốt gì!" Minh Đô vô sỉ gợi ý Vương Vũ.
"ba chấm" Vương Vũ có chút ngượng ngùng nói:"Chuyện này không tốt lắm đâu..."
Không phải Vương Vũ không có lịch sử bất lương, nhưng đó đều là do hắn nắm nhược điểm của người khác trong tay, Vương Vũ làm đúng tình hợp lý. Còn lúc này, Edwin người ta mới chỉ đưa ra lời mời thôi, sao hắn có thể không biết xấu hổ mà ăn chặn người ta chứ...
Da mặt của đám gia súc Toàn Chân Giáo thì dày hơn Vương Vũ nhiều lắm, vội vàng khuyên Vương Vũ:"Hừ, dê béo đưa tới cửa, không làm thịt không được!"
"ba chấm" Vương Vũ lộ ra vẻ mặt khó xử.
Edwin vốn là một NPC siêu cấp, có trí thông minh rất cao, nhìn thấy biểu cảm này của Vương Vũ, lập tức cười tủm tỉm nói:"Ngươi yên tâm, là người đầu tiên gia nhập trận doanh Hắc Ám, hơn nữa còn là người chơi được ta đích thân mời vào, thì có thể tùy ý chọn một kỹ năng hiếm có và một bộ trang phục nghề nghiệp!"
"Ông ta nói có thể cho ta chọn kỹ năng và trang bị!" Vương Vũ nhắn điều kiện của Edwin lên kênh công hội.
Minh Đô là tên đầu tiên kêu lên:"Trời đụ, đáp ứng ông ta! Trang bị trận doanh đều là đồ tốt, đều là hàng Ám Kim cao cấp đó!"
"Được rồi!" Vương Vũ trả lời lại, sau đó ngẩng đầu nói với Edwin:"Ta đáp ứng ngươi!"
Edwin thấy Vương Vũ đồng ý, biểu cảm lập tức trở nên nghiêm túc:"Nhưng ngươi nghĩ cho kỹ, một khi ngươi gia nhập trận doanh Hắc Ám, thì tất cả đồng bọn và bạn bè của ngươi trong trận doanh Quang Minh đều sẽ trở thành kẻ địch của ngươi. Một khi ngươi nhìn thấy bọn họ bắt buộc phải không chết không ngừng!"
"A? Đợi chút!" Vương Vũ vội vàng xua tay, hỏi trong kênh công hội:"Về sau các ngươi cũng sẽ gia nhập trận doanh Hắc Ám sao?"
Mọi người suy nghĩ một lát nói:"Chuyện này sao, đừng lo lắng vội. Nhưng mà Vô Kỵ là nhân viên thần chức, chắc chắn không thể gia nhập trận doanh Hắc Ám rồi."
"Ừ, đúng vậy!" Vô Kỵ thản nhiên nói:"Trụ sở còn ở đây nữa, ta cũng không tính gia nhập trận doanh Hắc Ám."
"Ầy! Ta biết nên làm như thế nào rồi!" Vương Vũ đóng lại khung nói chuyện, nói với Edwin:"Này, thôi ta không gia nhập nữa đâu!"
"Thật là đáng tiếc!" Edwin thở dài một tiếng:"Cơ hội chỉ có một lần, nếu ngươi từ chối cơ hội này, thì phải đợi tới cấp 25 mới có thể gia nhập trận doanh, đến lúc đó còn phải làm nhiệm vụ vinh dự. Ngươi phải biết rằng, gia nhập trận doanh càng sớm, thì lợi ích càng nhiều."
"Ha ha ha! Ta đã quyết định rồi, cứ vậy đi, ta phải về rồi. Tạm biệt Sứ Đồ đại nhân!" Nói xong, Vương Vũ xua tay với Edwin, rời khỏi giáo hội Hắc Ám.
Vương Vũ chỉ là có chút gà mờ đối với trò chơi, nhưng không ngốc, mấy chuyện này hắn chỉ cần nghĩ một chút là hiểu. Nhưng đối với Vương Vũ mà nói, mọi việc đều có điểm mấu chốt.
Từ nhỏ tới lớn, Vương Vũ gần như không có bạn bè gì, mãi cho đến khi vào trò chơi gặp được đám người Toàn Chân Giáo kia, hắn mới cảm nhận được không khí trong vòng bạn bè. Đám người kia tuy có chút vô sỉ, nhưng Vương Vũ chơi đùa cùng với bọn họ coi như vui vẻ, ít nhất những người này chưa bao giỡ bẫy bạn bè. Hơn nữa, lúc trước đám người kia từng giúp đỡ Vương Vũ, tuy ngoài miệng Vương Vũ không nói cái gì, nhưng đều nhớ kỹ trong lòng, nếu muốn Vương Vũ vì một chút lợi ích đã vứt bỏ bạn bè, Vương Vũ trăm triệu lần không làm được.
Dù sao kỹ năng và trang bị lúc nào cũng có thể đánh được, còn như bạn bè thì bỏ đi một là ít đi một...
Nghe nói Vương Vũ từ chối lời mời của Sứ Đồ, tất cả mọi người vô cùng bất ngờ, không ai biết vì sao Vương Vũ lại đột nhiên thay đổi ý định. Vương Vũ lại dùng lời lẽ chính nghĩa nói với bọn họ, bởi vì hắn là sứ giả của chính nghĩa, cho nên không thể để bản thân sa đọa. Lý do từ chối của Vương Vũ lập tức bị cả đám khinh bỉ.
Mãi tới sau khi lên cấp 25, tất cả mọi người bắt đầu làm nhiệm vụ trận doanh, lúc gặp phải lựa chọn cuối cùng, bọn họ mới chợt tỉnh ngộ, sau đó lại quay lại khinh bỉ Vương Vũ. Bởi vì sau nhiệm vụ thăng cấp của cấp 20, người chơi sẽ có thêm một lần lựa chọn nhánh nghề nghiệp, Vô Kỵ có thể lựa chọn chuyển chức thành Thuật sĩ hắc ám...
Trở lại thành Dư Huy, tòa thành này vẫn náo nhiệt như trước, thế giới trò chơi tựa như thế giới thật, sẽ không bởi vì một người nào đó rời đi mà thay đổi.
Giao thừa tới, hoạt động giao thừa bảy ngày vẫn còn tiếp tục. Không thể không thừa nhận, một chiêu kia của Vô Kỵ đủ ác độc, hiện giờ thị trường pháo hoa pháo trúc vô cùng sôi động, tất cả người chơi đều không thể nào nghiêm túc luyện cấp nữa, mà bắt đầu đi tìm kiếm Niên Thú khắp núi đồi.
Người chơi có bản lĩnh thì có thể giết Niên Thú kiếm điểm tích lũy, người chơi không có bản lĩnh thì có thể bán pháo trúc đổi tiền... Một đám không ai làm việc đàng hoàng, lãng phí một đống kinh nghiệm nhân ba. Thằng nhãi Vô Kỵ này quả thực là quá bậy rồi.
Vương Vũ đang đi trên đường vào phố trung tâm, rẽ vào cái hẻm nhỏ âm u kia. Theo thường lệ, hắn lấy ra một bình rượu, mở nắp, đặt bên cạnh Ẩn Giả.
Ẩn Giả ngửi thấy mùi rượu, xoay người lại, khi nhìn thấy người tới là Vương Vũ thì có chút không kiên nhẫn nói:"Ta cho ngươi biết nhé, nhiệm vụ lần này không giống như những nhiệm vụ trước. Đây là nhiệm vụ do đích thân Võ Thần đại nhân đưa ra, không thể đi cửa sau!"
"What?????" Vương Vũ nghe vậy thì kinh ngạc nói:"Vậy những nhiệm vụ khác của hắn có thể đi cửa sau sao?" Người giỏi vận động nên đầu óc nảy số cũng rất nhanh, Vương Vũ lập tức nghe ra hàm ý khác trong lời của Ẩn Giả.
"Này..." Ẩn Giả tự biết bản thân lỡ lời, vội vàng nghiêm mặt nói:"Đương nhiên không thể! Nói đi, ngươi tới làm cái gì?"
"Ta tới trả nhiệm vụ!" Vương Vũ thản nhiên nói.