"Trả nhiệm vụ?" Nghe thấy lời Vương Vũ nói, Ẩn Giả hơi khó tin.
Nhiệm vụ thăng cấp chuyển chức của người chơi bình thường cũng đã vô cùng rườm rà, nhiệm vụ chuyển chức của nghề nghiệp ẩn lại càng cực kỳ khó khăn, nghề nghiệp Võ học gia này vô cùng đặc biệt, so với những nghề nghiệp ẩn khác còn khó hơn rất nhiều, Vương Vũ mới hai ngày đã hoàn thành xong nhiệm vụ, mặc dù Ẩn Giả này là NPC cao cấp, cũng cảm thấy hơi bất ngờ.
"Ừ!" Vương Vũ lấy ra năm đồ vật nhiệm vụ, đưa từng cái từng cái ra trước mặt Ẩn Giả.
Ẩn Giả nhìn chằm chằm năm đồ vật nhiệm vụ, nói lầm bầm:"Ồ? Chưa hề mở niêm phong, ta cho ngươi đạo cụ nhiệm vụ, ngươi không dùng đến sao?"
"Đạo vụ nhiệm vụ?"
"Con mắt Tát Lạp!" Ẩn Giả nói.
"Cái đó sao?" Vương Vũ lấy thứ gì đó có hình dạng con mắt từ trong túi ra:"Cũng không ai nói cho ta biết phải sử dụng như thế nào cả."
"Không sai!" Ẩn Giả nói:"Chính là cái này, đầu tiên ngươi phải đến giáo hội Hắc Ám mở Vùng Đất Chôn Xương trước đã..." Ẩn Giả liên miên lải nhải nói về cách làm nhiệm vụ với Vương Vũ.
Đầu tiên phải đến giáo hội Hắc Ám vượt qua Vùng Đất Chôn Xương, lấy được danh vọng của trận doanh Quang Minh, sau đó đến thành Tội Ác tìm quan chỉ huy, vận chuyển Linh Hồn Sát Thủ đến doanh trại Quang Minh Thập Tự quân, Alex sẽ giao Linh Hồn Sát Thủ đã giải phong ấn cho Vương Vũ, sau này danh vọng của Vương Vũ trong trận doanh Quang Minh đạt đến 200, là có thể đạt được tán thưởng của chánh án Willie, giải phong ấn Hài Cốt Hắc Ám cũng giúp Vương Vũ đến thành Titan khiêu chiến Arceus, cuối cùng lại đến thành Thiên Long khiêu chiến Long Huyết Thần Súng.
Mấy cái nhiệm vụ này nhìn như vô cùng khó khăn, thật ra chỉ cần tìm đúng điểm vào, vòng này móc nối với vòng kia, vẫn còn nằm trong năng lực của đám người chơi.
"Ngươi không dùng đến nó, làm được nhiệm vụ như thế nào?" Ẩn Giả lại hỏi.
Vương Vũ nói:"Ta đến Thánh thành giết Thiên Thần Phán Quyết trước!"
"Phụt!" Ẩn Giả nghe vậy phun một ngụm rượu ra ngoài, chỉ vào Vương Vũ sợ hãi nói:"Ngươi cũng thật dám làm bừa! Thảo nào ta cảm nhận được khí tức hắc ám trên người ngươi!"
Đồng thời trong lòng Ẩn Giả cũng dấy lên sóng to gió lớn, nhiệm vụ này cũng không phải là không thể làm như thế, nhưng mà làm như vậy, độ khó khăn lại tăng lên rất nhiều... Vì vậy nhiệm vụ vốn là khởi hành từ thành Hắc Ám, tích lũy danh vọng của trận doanh Quang Minh, kẻ hung hãn Vương Vũ này vậy mà một đường mạnh mẽ chém giết... Cuối cùng lại vẫn thành công...
Ẩn Giả chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày, mình bị một kẻ mới vào nghề cấp 20 khiến cho sợ hãi đến mức độ này.
Vương Vũ nghe thấy nhiệm vụ vậy mà có thể giải quyết đơn giản như vậy, cũng khá là khó chịu nói:"Ngươi con mẹ nó có nói với ta đâu!"
Ẩn Giả không biết xấu hổ nói:"Miễn là ngươi có lòng, ta đều có thể cho ngươi đi cửa sau mà!"
"Mẹ nhà ngươi ấy..." Vương Vũ hung hăng trợn mắt trừng Ẩn Giả một cái nói:"Vậy làm sao bây giờ?"
Năm đồ vật nhiệm vụ còn chưa mở ra, thì hẳn là không thể hoàn thành nhiệm vụ.
"Dễ làm thôi!" Ẩn Giả nói:"Cho ta năm vàng!"
"ba chấm" Vương Vũ ngầm phun một ngụm máu, lấy năm vàng đưa ra.
Ẩn Giả cười nham hiểm nhận lấy vàng bỏ vào túi áo trông có vẻ bẩn thỉu, sau đó lẩm bẩm trong miệng, ngay sau đó hiện lên hai luồng ánh sáng một đen một trắng bay vào trong Con Mắt Tát Lạp, Con Mắt Tát Lạp biến thành năm vệt sáng, chia ra rót vào năm đồ vật nhiệm vụ.
Hiệu ứng đặc biệt của hệ thống hiện lên, năm đồ vật nhiệm vụ tỏa ra ánh sáng mờ ảo, Ẩn Giả thuận tay ôm đồ vật vào lòng, tay kia vung lên, Vương Vũ nhận được nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành.
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã hoàn thành vòng thứ tư của nhiệm vụ Trái Tim Dũng Sĩ: Dấu ấn của Võ Thần! Cấp độ S! Thành công tiến vào nghề nghiệp ẩn Cao thủ võ học!]
Nghề nghiệp ẩn Cao thủ võ học: Võ học gia trải qua rèn luyện, thực lực đột nhiên tăng mạnh, kết hợp với nhiều trường phái khác nhau, trở thành cao thủ một đời.
Kỳ Tài Ngút Trời: Mỗi lần thăng một cấp được thêm tám điểm thuộc tính tự do.
Nội Ngoại Thông Hiểu: Có thể sử dụng tất cả kỹ năng và thiên phú của nghề nghiệp Võ sư.
Lô Hỏa Thuần Thanh: Có 20% tỷ lệ biên tập kỹ xảo liên kích thành kỹ năng.
Bậc Thầy Vũ Khí: Thông thạo tất cả các loại vũ khí, sau khi trang bị vũ khí, lực tấn công tăng lên 15%.
Thuộc tính của trước và sau khi nghề nghiệp thăng cấp quả thật khác hẳn nhau, ngoại trừ thuộc tính phụ trợ của kỹ năng bị động càng mạnh hơn ra, còn có thể tự do lựa chọn thiên phú.
Trước khi người chơi cấp 20 thăng cấp, thiên phú đều là hệ thống tự chọn cho.
Ví dụ như ngoại trừ" Tinh Thông Súng" ra,"Thân Nhẹ Như Yến" của Võ sư là thiên phú cấp 0, sau khi chuyển chức cấp 10, Khí công sư sẽ đạt thêm được tấn công"Thế Như Chẻ Tre", Quyền pháp gia sẽ đạt được"Nhanh Như Mãnh Hổ” cộng thêm tốc độ đánh.
Võ học gia của Vương Vũ thuộc loại nghề nghiệp ẩn, cho nên thiên phú cấp 10 tên là"Động Như Thỏ Chạy" là thêm tốc độ di chuyển, Vương Vũ cũng không thiếu tốc độ di chuyển, cho nên thiên phú này gần như là chẳng để làm gì.
Hôm nay sau khi thăng cấp, ngoại trừ tự học xong"Thế Như Chẻ Tre" và"Nhanh Như Mãnh Hổ" ra, còn có thể học thêm pháp thuật công kích cấp 20"Niệm Khí Tinh Thông" và tấn công vật lý tăng thêm"Quyền Cước Sắc Bén", hơn nữa còn có thêm"Tâm Như Chỉ Thủy" khôi phục sinh lực và nội lực cho bản thân của Cao thủ võ học, thực lực Vương Vũ thật sự xứng với bốn chữ lớn mạnh vượt bậc.
Sau đó là học tập kỹ năng.
Sau khi thăng cấp kỹ năng mạnh mẽ hơn, chủ yếu vẫn là vì trước khi lên cấp 20, ngoại trừ những kỹ năng hiếm có ra, người chơi chỉ học được những kỹ năng sơ cấp, sau khi nghề nghiệp thăng cấp, mới có thể học được kỹ năng trung cấp.
Kỹ năng trung cấp không chỉ sát thương cao, hơn nữa còn là kỹ năng mang tính biểu tượng cho nghề nghiệp của mình!
Nghề nghiệp khi Quyền pháp gia thăng cấp lên được gọi là Võ tăng, sau khi Khí công sư thăng cấp nghề nghiệp thì gọi là Đạp vân.
Lúc này Vương Vũ đã học được Mãnh Hổ Chưởng và Chân Khí Bạo Phá của cấp 20, chính là kỹ năng biểu tượng của hai nghề nghiệp này.
Mãnh Hổ Chưởng: Dùng bàn tay chụp bắt và tấn công kẻ địch, bỏ qua 30% phòng ngự của kẻ địch, đồng thời tạo thành 150% sát thương vật lý.
Chân Khí Bạo Phá: Dùng Niệm Khí ngưng tụ thành Chân Khí Cầu rồi phóng ra, khi nổ thì tạo thành sát thương ma pháp 200% trong phạm vi 50m.
Sát thương của chụp bắt phá giáp và sát thương ma pháp phạm vi nhỏ, chính là đặc trưng của hai nghề nghiệp này.
Sau khi học xong kỹ năng, Vương Vũ cũng đăng xuất khỏi game.
Từ trước đến nay Vương Vũ vẫn luôn chơi game rất hạn chế, nhưng ngày hôm nay lại ngoại lệ chơi cả một ngày, không phải hắn không khống chế được bản thân mình, mà là người chơi ở trong game, mọi việc đều không thể theo ý mình được.
Chơi cả một ngày, bụng Vương Vũ đã sớm đói đến kêu ùng ục, sau khi đăng xuất Vương Vũ thấy Mục Tử Tiên không ở phòng ngủ, có tiếng nước chảy vang lên trong phòng bếp, nên nói vọng về phía nhà bếp:"Vợ ơi, anh đói rồi!"
"Em biết rồi, cơm cũng xong hết rồi đây!" Mục Tử Tiên nói.
"Ừ!" Vương Vũ cầm khăn lông lau mặt, chạy đến nhà bếp, nhìn thấy Mục Tử Tiên nấu một bàn đồ ăn ngon, bèn thò tay định bốc.
Mục Tử Tiên giơ một đũa đập vào tay Vương Vũ, giả vờ giận nói:"Tay có bẩn không đấy!"
"Anh đi rửa ngay đây!" Vương Vũ cười hì hì đi về phía nhà vệ sinh.
"Từ từ!" Mục Tử Tiên gắp một miếng thịt, thổi thổi, nhét vào miệng Vương Vũ nói:"Đi xuống siêu thị dưới tầng với em, mua thêm chút gạo và mì về, sắp sang năm mới rồi, siêu thị đóng cửa sớm, đi muộn sẽ đóng cửa mất."
"Được!" Vương Vũ gật đầu... Việc cần kỹ thuật thì hắn không làm được, loại việc cần sức lao động như khiêng gạo khiêng bột này hắn vẫn có thể thuận tay làm được.
"Đúng rồi!" Mục Tử Tiên nói một câu:"Còn phải ra ngân hàng rút tiền mặt, sắp sang năm mới không có tiền mặt thì phiền phức lắm!"
"Ừ, được, nghe lời em!" Vương Vũ cười nói.
Ngân hàng ở ngay bên cạnh siêu thị, hôm nay sắp sang năm mới, ngân hàng cũng không nghỉ, có rất nhiều người rút tiền, năm mới mà, muốn xem lại thu nhập một năm của mình, hưởng thụ một chút thành quả của một năm...
Mục Tử Tiên lấy số ở cửa ra vào, sau đó hai người yên lặng ngồi ở góc sáng sủa trong đại sảnh đợi nhân viên gọi đến tên mình.
Nhưng vào lúc này, bốn người đàn ông từ ngoài cửa đi vào.
Sau khi bốn người này đi vào đại sảnh, nhìn mọi người xung quanh liếc một cái, Vương Vũ đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí dày đặc, vì thế theo bản năng quay mặt sang.
Vương Vũ và một trong bốn người đó bốn mắt nhìn nhau, trong con mắt màu xám của người kia không hề có chút tình cảm gì, khí tức chết chóc nồng đậm, khiến Vương Vũ không nhịn được nhíu mày.
Trước đây khi còn nhỏ Vương Vũ đi theo ông nội tập võ, từng gặp một cao thủ xuất thân quân nhân, ánh mắt người kia và tên này dường như cùng một nơi sinh ra, có điều hình dạng tùy tiện kia không giống người từng học võ, cũng không giống như từng được huấn luyện.
"Dân liều mạng sao?"
Nghĩ đến đây, Vương Vũ lại liếc nhìn bốn người một chút, nhớ đến Mục Tử tiên ở bên cạnh, Vương Vũ không dám hành động thiếu suy nghĩ, đành phải dịch về phía Mục Tử Tiên bên cạnh một chút, dùng vai chặn lấy Mục Tử Tiên.
"Anh lạnh sao?" Mục Tử Tiên hỏi.
Vương Vũ lắc đầu nói:"Không phải! Chúng ta quay về đi, ngay mai hãy quay lại!"
"Ấy..." Mục Tử Tiên giật mình một cái, sau đó nói:"Được thôi!"
Kết hôn với Vương Vũ lâu như vậy, Mục Tử Tiên cực kỳ hiểu tính cách Vương Vũ, hiểu rõ nếu hắn đã quyết định như vậy, tất nhiên có suy nghĩ của mình, cho nên cũng không hỏi vì sao.
Hai người vừa đứng dậy định rời khỏi, đột nhiên một tiếng súng vang lên, ngay sau đó nghe thấy một tiếng quát to:"Không ai được di chuyển!"
Vương Vũ nhìn theo tiếng thét, người đàn ông vừa mắt đối mắt với mình kia vừa một tay cầm súng bắn vỡ camera, vừa quát mắng mọi người, ba người còn lại lấy công cụ mang theo đập vỡ kính chống đạn trên quầy, vươn tay kéo nhân viên trong quầy đi ra.
"A! Cứu tôi với!"
Nước Trung Quốc cấm súng đã lâu, dân chúng bình thường làm sao từng gặp được cảnh tượng như thế này, lúc này lập tức sợ đến mức rối rít ôm đầu chạy ba chân bốn cằng.
"Pằng! Pằng!"
Lại hai tiếng súng vang lên, hai người đang định xông ra ngoài cửa thì bị bắn trúng, ngã xuống trong vũng máu!
Dùng súng bắn chết người có lực trấn áp hơn dùng súng bắn vỡ camera rất nhiều, khiến quần chúng hoảng hốt, ngay tại chỗ bị dọa cho sợ hãi, ngơ ngác run rẩy ra đó.
"Ngồi xuống!" Người đàn ông kia lại quát lên.
Vương Vũ nhẹ nhàng ấn vai Mục Tử Tiên ngồi chồm hổm xuống, sau đó nhỏ giọng nói:"Đừng sợ!"
"Ừ!" Mục Tử Tiên cố gắng gật đầu.
Sự từng trải trong cuộc sống của Mục Tử Tiên còn phong phú hơn Vương Vũ, biết sắp sang năm mới, ai cũng muốn ăn tết tử tế, đám người này cũng không ngoại lệ, hơn nửa là muốn cướp một khoản tiền mà thôi, đa phần là sẽ không làm hại đến tính mạng người khác.
Nhưng mà Vương Vũ cảm nhận được mùi máu tanh trên người bốn người kia, biết rõ chuyện này không thể nào đơn giản như vậy được, lúc này bình tĩnh thản nhiên, chỉ là để Mục Tử Tiên bớt sợ hãi.
Ngân hàng gần tiểu khu này chỉ là một chi nhánh, diện tích rất nhỏ, người đàn ông kia từ trên cao nhìn xuống nhìn mọi người ngồi chồm hổm trên mặt đất, chỉ cần liếc mắt là thấy rõ động tác của tất cả mọi người, tất cả mọi người cũng giống như Mục Tử Tiên, cho rằng họ chẳng qua chỉ cướp tiền, cho nên không ai dám báo cảnh sát chọc giận họ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, chỉ trong chốc lát, dưới sự đe dọa của ba người khác, nhân viên lễ tân lấy ra một chồng lại một chồng tiền giấy đỏ rực, nhanh chóng bỏ vào túi du lịch để ba người đeo lên vai.
"Lão tứ, chúng ta đi!"
Sau khi ba người nhét đầy tiền vào túi, một tên trên mặt có vết sẹo, quay đầu gọi người đàn ông cầm súng một tiếng, vội vàng chạy ra ngoài.
"Không được!" Người đàn ông cầm súng được gọi là lão tứ kia nói:"Họ nhìn thấy nhân dạng của chúng ta rồi!"
"Được, vậy thì giết hết đi!" Mặt sẹo tiếp lời, vươn tay lấy một khẩu súng từ phía sau ra.