Huyết Sắc Tường Vi là một người có tính cách nhu nhược, cô ở Liên Minh Huyết Sắc cũng đã được một thời gian rồi nhưng chưa từng chủ động hạ lệnh tấn công một người nào, lần đầu tiên ra lệnh tấn công lại là với người chị em trước kia của mình.
Thấy tâm tình cô gái này sắp suy sụp, Vô Kỵ lấy một khăn tay ra rồi đưa cho cô ta, muốn khóc thì cứ khóc đi, dù sao với tính cách này của cô ta, sớm muộn gì cũng sẽ rước rắc rối vào người.
Lời Vô Kỵ nói cũng đúng, Huyết Sắc Hoa Hồng vì một món trang bị rác mà dám đắc tội cả thủ lĩnh của đám xấu xa Toàn Chân Giáo, không chừng về sau còn đắc tội đến đại nhân vật nào khác nữa.
“Cảm ơn!”
Huyết Sắc Tường Vi nhận lấy khăn tay rồi nói cảm ơn với Vô Kỵ.
Vô Kỵ đáp lại: “Không có gì…”
Đây chính là một tên đểu giả chân chính, làm chuyện xấu nhưng người khác vẫn nghĩ là hắn ta tốt, bạn nhỏ ngàn vạn lần đừng có học theo.
Nam Diêm Phù Đề là cao thủ có tiếng từ lâu, lại là một trong số ít những người chơi chuyển chức cấp 20, còn là một người chơi siêu cấp tạo nên từ đống Nhân Dân Tệ.
Thao tác và trang bị của gã hoàn toàn không thua kém gì Danh Kiếm Đạo Tuyết.
Người xưa nói, Nhân Dân Tệ mới là thứ thật sự phá hỏng sự cân bằng của trò chơi, không có nghề nghiệp mạnh nhất chỉ có Nhân Dân Tệ mạnh nhất.
Nam Diêm Phù Đề là một Mục Sư có sức chiến đấu thấp, vậy mà có thể chống lại được bốn cao thủ của Liên Minh Huyết Sắc, hơn nữa lại được tăng thêm vào các loại thủ đoạn hồi phục, gã còn có vẻ như đang chiếm được thế thượng phong.
Mấy người của Liên Minh Huyết Sắc càng đánh càng cảm thấy kinh sợ, cao thủ Nhân Dân Tệ quả nhiên là danh bất hư truyền.
Nhưng Nam Diêm Phù Đề có trâu bò thế nào cũng không thể chống lại được Liên Minh Huyết Sắc người đông thế mạnh, khi người chơi bên Liên Minh Huyết Sắc nhận được tin tức, liên tục không ngừng chạy vào quán rượu, cuối cùng Nam Diêm Phù Đề cũng không chịu đựng được nữa, lượng máu của gã bắt đầu giảm xuống.
Nam Diêm Phù Đề liên tục lùi về phía sau, thi triển một bình chướng ánh sáng ngăn mọi người lại, sau đó lấy một quyển trục ra.
“Tùy Cơ Quyển?”
Những người chơi của Liên Minh Huyết Sắc không biết đây là cái gì, Vô Kỵ lại là người biết nhìn hàng, quyển trục này là vật phẩm hiếm có, có thể để người chơi truyền tống ngẫu nhiên.
Lúc Nam Diêm Phù Đề định xé mở quyển trục thì đột nhiên một bóng dáng hiện ra hắn ta phía sau, người nọ cầm dao găm quét qua yết hầu của Nam Diêm Phù Đề, lượng máu của Nam Diêm Phù Đề vốn còn thừa lại không bao nhiêu, nên hắn ta đã trực tiếp bị đâm thành ánh sáng trắng.
Nam Diêm Phù Đề vừa giết được vài người, trên người vẫn còn có điểm PK, hắn ta chết một cái là rớt đồ tung tóe.
Nam Diêm Phù Đề chính là người chơi đại gia, BOSS bình thường cũng không bằng người chơi giàu có như vậy, lần này hắn rơi đồ, toàn là cực phẩm lấp lánh ánh sáng ở khắp nơi.
Lục, lam, thậm chí còn có vàng, nhất thời bọn người của Liên Minh Huyết Sắc lập tức điên cuồng lên, thuần thục lụm sạch chỗ đồ mà Nam Diêm Phù Đề vừa làm rơi.
Trong kênh công hội của Toàn Chân giáo.
Bắc Minh Hữu Ngư hưng phấn nói: “Mẹ nó, rốt cuộc ông đây cũng báo được thù rồi! Bọn Thiên Đường Cực Lạc chó má!”
Vô Kỵ nói: “Báo thù còn không phải là chuyện sớm muộn sao, trang bị đâu rồi?”
“Ở trên người hắn ấy, chưa rơi ra…” Bắc Minh Hữu Ngư nói.
“Thực hiện kế hoạch B, Xuân huynh, Xuân huynh, đến lượt các ngươi rồi!” Vô Kỵ hô lên trong kênh công hội.
Xuân Tường trả lời: “Nhận được rồi!”
Nam Diêm Phù Đề khá là buồn bực, hắn ta chỉ tới thành Dư Huy mua trang bị mà thôi, thế mà không hiểu sao lại bị Liên Minh Huyết Sắc chém… Mẹ nó chứ, bị kẻ khác chực sẵn sao?
Nam Diêm Phù Đề cũng là một người kiêu ngạo, hắn ta tiêu tiền để mua nhiều trang bị như vậy, không phải là để làm màu sao?
Bây giờ tự dưng lại bị người ta giết, tất nhiên không nuốt trôi cục tức này, vì thế hắn ta gửi tin lên kênh công hội: “Ta bị người Liên Minh Huyết Sắc giết ở thành Dư Huy…”
“Cái gì? Huyết Sắc Chiến Kỳ có gan lớn như vậy sao?” Lão đại của Thiên Đường Cực Lạc, Nhất Hoa Nhất Thế Giới không thể tin được hỏi.
Ở giai đoạn đầu của công hội thì sẽ không đánh bang chiến, trong giới game thủ, được coi như là một quy củ được ngầm thừa nhận, mặc dù Huyết Sắc Chiến Kỳ có chút ngơ ngơ, nhưng cũng không phải là người không tuân theo quy củ mà.
“Là hai đứa con gái, thuộc hạ của Huyết Sắc Chiến Kỳ, bọn chúng chơi trò lừa giết nhặt đồ của ta!” Nam Diêm Phù Đề nói.
“Đệt, ngươi không bị tổn thất gì chứ?” Nhất Hoa Nhất Thế Giới hỏi.
“Lúc đánh nhau bọn họ dùng nick phụ cho ta giết, điểm PK quá cao, trang bị bị rơi hết rồi…” Nam Diêm Phù Đề buồn bực nói.
Một thân trang bị kia của Nam Diêm Phù Đề là trang bị cực phẩm nhất trong toàn server, còn chưa tính tới rất nhiều vật phẩm đặc biệt trong túi, cộng toàn bộ lại, tổn thất của một lần chết của Nam Diêm Phù Đề đã cao tới một con số khủng khiếp.
Nam Diêm Phù Đề là một tên nhà giàu, ngày thường tiêu tiền rất hào phóng nên nhân duyên ở Thiên Đường Cực Lạc vô cùng tốt, hơn nữa hắn ta lại là một trong những thành viên nòng cốt của công hội, lão đại Nhất Hoa Nhất Thế Giới của Thiên Đường Cực Lạc là bạn ở ngoài đời với Nam Diêm Phù Đề, ức hiếp Nam Diêm Phù Đề chính là đánh vào mặt Thiên Đường Cực Lạc, bây giờ Nam Diêm Phù Đề bị người khác lấy hết trang bị, sao người của Thiên Đường Cực Lạc có thể chịu để yên được.
Nhất Hoa Nhất Thế Giới lạnh lùng nói: “Nếu người của Liên Minh Huyết Sắc không biết điều, vậy chúng ta cũng không nhân nghĩa gì với bọn họ nữa, các anh em, theo ta đến thành Dư Huy, giết chết đám rác rưởi Liên Minh Huyết Sắc kia!”
“Vậy bây giờ ta phải làm sao?” Nam Diêm Phù Đề hỏi.
“Ta đang ở thành Dư Huy, giờ ta đến nhà thờ đón ngươi.” Như Ta Nghe Thấy nói.
“Được, ta đợi ngươi.”
Đám người Xuân Tường thủ ở cửa nhà thờ, canh nửa ngày cũng không thấy Nam Diêm Phù Đề xuất hiện, đúng lúc này, một đoàn người vọt vào trong nhà thờ.
“Là Như Ta Nghe Thấy!!” Có câu nói kẻ thù gặp nhau, cực kỳ đỏ mắt, Bắc Minh Hữu Ngư nhìn thấy đoàn người Như Ta Nghe Thấy kia, hận không thể bật người xông qua.
Minh Đô ấn bả vai Bắc Minh Hữu Ngư lại, nói: “Lão Ngư, người trẻ tuổi đừng quá nóng nảy, đợi bọn họ cách xa khu hồi sinh một chút rồi mới ra tay biết không, ta sẽ để cho ngươi xử tên Như Ta Nghe Thấy kia.”
“Thật sao?” Bắc Minh Hữu Ngư kích động hỏi.
Bắc Minh Hữu Ngư tung hoành trong trò chơi nhiều năm rồi, lần đầu tiên bị người ta khi nhục đến nông nỗi như vậy, vậy nên nằm mơ hắn ta cũng muốn tự tay đâm kẻ thù, nhưng Như Ta Nghe Thấy là một cao thủ, mỗi lần ra ngoài còn đem theo mười mấy người nên Bắc Minh Hữu Ngư vẫn chưa có cơ hội, lúc này nghe Minh Đô nói như vậy không khỏi sinh lòng kích động.
“Chờ xem đi.” Minh Đô cười nói, tiếp tục mai phục.
“Các ngươi đã đến rồi, trên đường không gặp kẻ địch nào chứ…” Nam Diêm Phù Đề nhìn người của mình rồi hỏi.
Như Ta Nghe Thấy đến đây đã khiến cho Nam Diêm Phù Đề yên tâm hơn một chút, mỗi một người ở đây đều là đoàn cao thủ tinh anh của Thiên Đường Cực Lạc, đám người rác rưởi của Liên Minh Huyết Sắc kia không thể đấu lại nổi bọn họ.
“Không có, rất yên tĩnh…” Như Ta Nghe Thấy nói.
“Vậy thì lạ thật…” Nam Diêm Phù Đề than thở một câu với giọng điệu buồn bực.
Như Ta Nghe Thấy nói: “Không có gì kỳ lạ, người của Liên Minh Huyết Sắc thật sự bị dọa sợ rồi, nghe nói bọn chúng bị một công hội nhỏ không đến mười người bắt nạt, ta thấy, sớm muộn gì Huyết Sắc Chiến Kỳ cũng tèo đời, người của hắn ta nhìn thấy Thiên Đường Cực Lạc chúng ta rồi bị dọa sợ cũng là chuyện bình thường.”
“Mong là vậy.” Nam Diêm Phù Đề thản nhiên nói một câu: “Đi thôi, tìm một chỗ chờ lão đại trước đi.”
“Ừ! Đến văn phòng của chúng ta đi, nơi đó an toàn!”
Trong Trọng Sinh, loại đồ vật như văn phòng này rất thần kỳ, đừng thấy tầng cửa hơi mỏng, mang cấm chú ra nổ cũng không hề hấn gì, cho nên ở trong văn phòng an toàn hơn ở khu hồi sinh.
Bên ngoài nhà thờ, người của Toàn Chân nhìn thấy đám người Thiên Đường Cực Lạc đi ra, vui vẻ nói: “Đến rồi đến rồi… Mọi người chuẩn bị!”