“Các ngươi đang ở đâu? Đang đánh nhau đúng không? Cho ta theo với?” Vương Vũ thấy trên kênh công hội hiện lên đủ loại spam là biết lũ người này kia đang pk với người khác, trong lòng hắn lập tức ngứa ngáy.
Người tập võ mà, hiếu chiến là gien đã ăn sâu trong xương tủy rồi.
Minh Đô vội vàng nói: “Đã lấy lại được trang bị của Vô Kỵ rồi, chúng ta đang uống rượu! Không có đánh nhau, người bận việc của ngươi đi…”
“Hả? Sao không để lão Ngưu đến? Không phải hắn rất mạnh sao?” Bắc Minh Hữu Ngư có chút khó hiểu ý định của Minh Đô.
Bắc Minh Hữu Ngư đã bị những người của Thiên Đường Cực Lạc này đuổi giết đã lâu, hắn ta biết rõ sự lợi hại của bọn chúng, tuy rằng đám người này của Toàn Chân Giáo mạnh đến phát rồ, nhưng Bắc Minh Hữu Ngư vẫn cảm thấy có thêm Vương Vũ thì có vẻ ổn thỏa hơn một chút, xem ra có vẻ như là hắn ta bị người của Thiên Đường Cực Lạc đuổi giết nhiều quá sinh ra bóng ma tâm lý rồi.
“Thừa lời, tên súc sinh Thiết Ngưu kia lợi hại như vậy, một khi hắn đến chúng ta sẽ biến thành đồ trang trí hết, biết không hả…”
“Nhưng mà…” Bắc Minh Hữu Ngư muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
“Nhưng nhị cái gì? Ngươi có còn muốn tự tay giết kẻ thù hay không?”
“Muốn!”
“Vậy thì câm miệng! Ngàn vạn lần không được để lộ ra một chữ, biết không?”
“Biết rồi…” Bắc Minh Hữu Ngư gật đầu, cái hiểu cái không.
Ở phía sau, Xuân Tường đột nhiên kêu một tiếng: “Bọn chúng đi vào vòng phục kích! Tấn công!”
Nói xong, Xuân Tường nâng pháp trượng, tung Bẻ Cong định thân khống chế toàn bộ người trong đội Thiên Đường Cực Lạc lại, Minh Đô tấn công ngay tiếp sau, Lửa Địa Ngục và Hỏa Tiễn Thiên Tập nối tiếp nhau, bao trùm lên tất cả đám người, khiến cho một mảnh ánh sáng trắng bốc lên ngay tại chỗ.
Trong trò chơi ít nghề nghiệp có thể chống chọi lại được hai pháp thuật này của Minh Đô, nếu có, thì đó cũng chính là tanker…
Đội quân của Như Ta Nghe Thấy này có vẻ như chuyên môn nhằm vào nghề nghiệp Đạo tặc, mười mấy người thế mà dẫn theo có bốn tanker.
Thấy một chiêu của Minh Đô không thể lập tức xử lý hết tất cả, ba người Ký Ngạo, Danh Kiếm Đạo Tuyết và Bao Tam đạp ngọn lửa vọt vào vòng vây, mỗi người một cái, tiêu diệt hết ba người thoi thóp trong đó.
Còn lại mình Như Ta Nghe Thấy, vừa định quay đầu, Doãn Lão Nhị nện một chiêu Thuẫn Kích lên trên đầu của Như Ta Nghe Thấy, sau đó nói với Bắc Minh Hữu Ngư: “Đâm chết hắn!”
Mặc dù cấp bậc của Bắc Minh Hữu Ngư khá thấp, nhưng cũng là một trong số ít cao thủ, hắn ta cầm dao găm đi nhanh tới, giơ tay quét qua cổ của Như Ta Nghe Thấy.
Trong kênh công hội, Vương Vũ lại kêu lên: “Đám rác rưởi này, ta ở trong ngõ nhỏ ngay con đường trung tâm bên cạnh cũng nghe thấy tiếng các ngươi giết người… Ta lập tức đi tìm các ngươi!”
Mọi người nghe vậy kinh hãi: “Lấy trang bị, mau rút mau rút...”
Nhanh như chớp, bảy người đã chạy biến không còn tung tích gì.
Trong khu hồi sinh, vẻ mặt của người Thiên Đường Cực Lạc mờ mịt khôn cùng…
Tất cả bọn họ đều là cao thủ dày dặn kinh nghiệm, nhưng không đến một hiệp đã bị diệt hết cả đoàn, thậm chí ngay cả bóng người bọn hắn cũng chưa kịp nhìn nữa, đây tuyệt đối là chuyện chưa bao giờ có.
Chuyện càng làm cho người của Thiên Đường Cực Lạc cảm thấy ghê tởm đó là, do đội trưởng Xuân Tường của Toàn Chân Giáo bên này có thể che giấu tung tích nên trong nhật ký chiến đấu của người của Thiên Đường Cực Lạc cũng không được ghi lại xem ai giết mình.
“Nhanh ra khỏi khu hồi sinh, bọn chúng chắc chắn vẫn còn trên phố!” Nam Diêm Phù Đề bị rơi hết quần áo rống lên trên kênh công hội một câu, mặc bừa lên người một món trang bị khác, sau đó dẫn đầu chạy ra bên ngoài nhà thờ.
Khu hồi sinh của tất cả nghề nghiệp đều ở trên một trục đường, chẳng mấy chốc mà người của Thiên Đường Cực Lạc đều ra khỏi khu hồi sinh.
Đoạn thời gian này, mọi người tranh thủ thời gian hoạt động, cố gắng luyện cấp đánh Niên Thú nên người trên phố thưa thớt, cũng không tính là nhiều…
Người của Thiên Đường Cực Lạc tra xét người trên phố một lượt, đều là mấy nick phụ cấp thấp, căn bản không có đủ năng lực giết bọn họ.
Chỉ có một tên khả nghi, là một tên Võ sư cao lớn đang nhìn đông ngó tây, bộ dạng giống như đang tìm người nào đó…
Người này bọn người Như Ta Nghe Thấy đều biết, đây đúng là Thiết Ngưu, người đã từng giết Chư Pháp Không Tương, được xưng là cao thủ đứng đầu.
“Ê, tên kia, nói ngươi đó, vừa rồi ngươi có thấy đám người nào giết người trong này không?” Lúc ở thành Hoang Vu Nam Diêm Phù Đề từng vây đánh Vương Vũ, nhưng lúc ấy Vương Vũ đem theo khăn che mặt nên Nam Diêm Phù Đề căn bản không nhận ra đó là Vương Vũ.
Như Ta Nghe Thấy vội khuyên nhủ: “Ôi đệch, lão Nam, đừng gây chuyện…”
Loại hành vi tra xét bên đường này là cực kỳ không tôn trọng người khác, những người khác rất giận Thiên Đường Cực Lạc mà không dám nói gì, còn Vương Vũ thì chưa chắc đâu.
“Sao vậy? Ngươi biết hắn?” Nam Diêm Phù Đề chỉ vào mũi Vương Vũ hỏi.
“Không, không biết… Ngươi hỏi đi…” Đám người Như Ta Nghe Thấy vội vàng cúi đầu, chẳng lẽ lại nói mười mấy người bọn hắn lại sẽ bị Vương Vũ dọa chạy sao?
“Hỏi ngươi đó, tên kia… Trả lời đi chứ!”
Vương Vũ ngẩn người nói: “Ta cũng đang tìm bọn họ đây… Các ngươi là ai?”
“Ta là Nam Diêm Phù Đề của Thiên Đường Cực Lạc, có tin tức của bọn chúng thì nói cho ta biết, ta giúp ngươi giết chúng.” Nam Diêm Phù Đề to mồm nói.
Lúc này Vương Vũ đã lên kênh công hội hỏi: “Nam Diêm Phù Đề? Các ngươi có biết không? Có vẻ hắn ta đang tìm các ngươi…”
Mọi người trả lời: “Không biết không biết, chắc chắn không phải tìm bọn ta, bọn ta ở quán rượu nè, ngươi tới đây uống hai chén đi!”
“Ta nhầm rồi sao?”
Vương Vũ nghe vậy, buồn bực nghiêng đầu nghĩ, sau đó tựa như liếc mắt nhìn Nam Diêm Phù Đề một cái rồi xoay người rời đi.
Thấy Vương Vũ không ừ hử gì mà đã bỏ đi mất, Nam Diêm Phù Đề cực kỳ khó chịu nói: “Mẹ nó, tố chất của người chơi ở thành Dư Huy quá kém, nếu ta không bị người khác lột sạch đồ, không có trang bị, xem ta làm sao dạy dỗ hắn!”
“Ngươi lợi hại, ngươi rất lợi hại!” Như Ta Nghe Thấy đổ mồ hôi, thầm nghĩ: may là ngươi không có trang bị, bằng không còn không biết ai dạy dỗ ai đâu.
Vương Vũ đi vào quán rượu, quả nhiên, đám người Toàn Chân Giáo đang quây quần bên một cái bàn lớn uống rượu, ở giữa một đám đàn ông, có một cô gái đang khóc thút thít.
Vô Kỵ đang an ủi cô gái nhưng cũng không quên phép tắc cơ bản: “Được rồi được rồi, chút chuyện cỏn con, bạn bè có thể chia rẽ không tính là bạn bè, nàng xem lũ người Toàn Chân giáo này, tuy rằng bộ dạng xấu xí nhân phẩm lại thấp kém, nhưng bọn họ sẽ không phản bội ta!”
“Khụ khụ!” Tiếng ho khan của đám người Toàn Chân giáo nối liền một mảng, thậm chí Xuân Tường còn lên kênh nói: “Ai da, đây giống như người nào đó một tay bày ra, ta có cần phải bán người nào đó một chút không?”
Vô Kỵ vội vàng nói: “Xuân huynh, lần sau đến thủ đô, ta mời huynh đi chăm sóc sức khỏe, năm mươi sáu cô bé dân tộc tùy huynh chọn!”
“Huynh đệ tốt, rất có nghĩa khí!” Xuân Tường nói với vẻ mặt nghiêm túc.
“Thứ nham hiểm, bọn ta cũng muốn.” Mọi người bắt đầu bất mãn.
Vô Kỵ nói: “Có hết có hết, lời hẹn năm sáu mươi là ước định chính thức nhất của Toàn Chân giáo chúng ta!”
“Hẹn cái gì?” Vương Vũ không hiểu ý chăm sóc sức khỏe là gì, sau khi vào phòng đã thấy không khí ngột ngạt, thuận miệng hỏi.
“A, Thiết Ngưu đến rồi…” Mọi người thấy Vương Vũ đến, vội vàng chuyển chỗ nhường chỗ ngồi cho Vương Vũ, Ký Ngạo là người hiểu chuyện, cậu còn đưa chén rượu cho Vương Vũ.
“Tường Vi làm sao vậy?” Vương Vũ nhìn Huyết Sắc Tường Vi khóc như mèo kêu, cau mày hỏi.
Vô Kỵ nói: “Tỷ muội ăn cây táo rào cây sung chạy theo người khác, đang khó chịu đây… Ngươi đừng hỏi nữa.”
“Ai vậy?”
“Huyết Sắc Hồng Hoa đó.” Vô Kỵ nói.
“Huyết Sắc Hồng Hoa?” Vương Vũ chỉ không hiểu biết nhiều, nhưng hắn không ngu, Huyết Sắc Hồng Hoa vừa đắc tội Vô Kỵ chưa đến một giờ đã làm phản, sao hắn cảm thấy việc này cứ kỳ lạ sao đó?