Virtus's Reader
Ta Là Võ Học Gia

Chương 195: Chương 194: Mưa gió kéo đến thành Dư Huy

“Ừ, đúng vậy! Thì chuyện vừa rồi đó, Tường Vi tận mắt nhìn thấy…” Vô Kỵ nói.

“Thật sao?” Vương Vũ nửa tin nửa ngờ hỏi Huyết Sắc Tường Vi.

“Ừm, lúc ta tiến vào thì thấy muội ấy đang ở cùng với Nam Diêm Phù Đề của Thiên Đường Cực Lạc…” Huyết Sắc Tường Vi ấm ức kể lại chuyện lần này một lượt.

“Nam Diêm Phù Đề? Đó không phải…” Vương Vũ còn chưa nói xong, Bao Tam đột nhiên đứng lên nói: “Ngưu huynh, không phải ngươi nói sẽ chế tạo trang bị cho ta hay sao?”

“Đúng vậy… Bây giờ ngươi có rảnh không?”

“Có! Đang rảnh tới phát chán đây.” Bao Tam nói.

“Đi, về trụ sở công hội, ta chế tạo cho ngươi một bộ cực phẩm!” Vương Vũ nói, thật ra hắn chưa từng chế tạo ra trang bị gì.

Bao Tam kéo Vương Vũ ra ngoài, Vô Kỵ cảm động lệ rơi đầy mặt: “Anh em ruột thịt, đây mới là anh em ruột thịt?”

“Còn bọn ta thì sao?” Sắc mặt mọi người đều không tốt.

“Các ngươi còn thân hơn cả anh em ruột thịt nữa!” Vô Kỵ lại nói: “Cho nên các ngươi có muốn quay về tránh né một chút không?”

“Vậy còn xúc người của Thiên Đường Cực Lạc nữa không?”

Vô Kỵ nói: “Chuyện này đã được khơi mào rồi, trang bị thì cũng lấy lại rồi, chúng ta giải tán, tự làm việc của mình đi.”

Minh Đô bĩu môi: “Được, ngươi cứ trọng sắc khinh bạn đi, chúng ta không chơi với ngươi nữa… Các huynh đệ đi thôi, đợi một lát đánh lên chắc chắn sẽ rơi trang bị, chúng ta nhân cơ hội phát tài thôi.”

“Dẫn ta đi với, dẫn ta đi với!”

Mọi người đều hưởng ứng, đi theo Minh Đô ra khỏi quán rượu.

“Sao bọn họ đi hết rồi? Có phải ta đã nói sai cái gì rồi không?” Huyết Sắc Tường Vi thấy mọi người đều rời đi thì khó hiểu hỏi.

“Không có… Bọn họ là như vậy đó, không để ai vào mắt cả, đương nhiên là trừ ta ra, thật ra bọn họ rất kính trọng ta!” Vô Kỵ không biết xấu hổ nói.

Cùng lúc đó, chỗ truyền tống ở bến cảng của thành Dư Huy, một đám người chơi với những trang bị tinh xảo xuống khỏi phi thuyền.

Nhìn huy hiệu trên ngực đám người đó, người của thành Dư Huy cũng không xa lạ gì, biết công hội này tên là Thiên Đường Cực Lạc, là một công hội lớn, dạo gần đây rất tích cực hoạt động ở thành Dư Huy.

“Người của Liên Minh Huyết Sắc ở đâu?” Đám người này vừa mới xuống khỏi phi thuyền thì đã bắt đầu gặng hỏi người chơi xung quanh, ngữ khí rất là không thân thiện.

“Đang ở hồ Lạc Nhật bắt cá!” Một người chơi trả lời với vẻ hơi bất mãn.

“Bắt cá?” Vẻ mặt người của Thiên Đường Cực Lạc đầy nghi hoặc, đến hồ nước bắt cá, người của Liên Minh Huyết Sắc thật có nhã hứng.

“Hồ Lạc Nhật ở đâu?”

“Ra khỏi cổng thành rồi đi thẳng là được!” Người chơi kia trả lời.

Lấy được vị trí của Liên Minh Huyết Sắc, đám người Thiên Đường Lạc Nhật nhanh chóng tụ tập lại, chậm rãi đi đến hồ Lạc Nhật.

“Người của Liên Minh Huyết Sắc thật sự đi bắt cá sao?”

“Không có, ta lừa bọn chúng thôi, ai bảo bọn chúng cứ giả vờ nguy hiểm!” Người chơi kia khinh thường nói.

“Ngay cả người của Thiên Đường Cực Lạc cũng dám lừa, huynh đệ thật can đảm, ngươi tên là gì, thêm bạn bè được chứ?”

“Mario Quay Cuồng!”

Đại quân Thiên Đường Cực Lạc đã xông tới rồi mà người của Liên Minh Huyết Sắc vẫn còn không biết chuyện gì đang xảy ra, lão đại Huyết Sắc Chiến Kỳ của bọn họ còn đang nghiên cứu video đánh phụ bản của đám người Toàn Chân giáo hết lần này đến lần khác.

“Ai da, mẹ nó… đây là kỹ năng gì?”

“Ai u, đệch… đây lại là đấu pháp gì?”

Nghiên cứu hết nửa ngày mà Huyết Sắc Chiến Kỳ cũng không nghiên cứu ra thứ gì có ý nghĩa thực tế, nhưng trình độ thô tục của hắn ta lại tiến bộ không ít.

Thật ra không phải Huyết Sắc Chiến Kỳ không có trình độ mà là chiêu số của người Toàn Chân giáo rất hoang dã, loại đấu pháp này người bình thường căn bản không thể bắt chước được.

“Lão đại, không hay rồi, vừa rồi ta ở cảng thấy người của Thiên Đường Cực Lạc đến, ai nấy nổi giận đùng đùng, dáng vẻ giống như muốn tìm chúng ta gây sự!” Huyết Sắc Ám Dạ gửi tin nhắn cho Huyết Sắc Chiến Kỳ.

“Ngươi nhìn kỹ chưa? Thật sự là người của Thiên Đường Cực Lạc?”

Huyết Sắc Ám Dạ nói: “Chính xác trăm phần trăm, ta còn nhìn thấy Nhất Hoa Nhất Thế Giới nữa!”

“Mẹ nó, Nhất Hoa Nhất Thế Giới kia điên rồi sao?” Huyết Sắc Chiến Kỳ giận dữ nói.

Huyết Sắc Ám Dạ nói: “Hình như là người của chúng ta ra tay trước, nghe nói lúc ở quán rượu, người của đội chúng ta làm thịt một cao thủ của Thiên Đường Cực Lạc, rơi hết trang bị cực phẩm trên người… Vừa rồi còn khoe khoang trên kênh công hội đó.”

“Phụp…” Huyết Sắc Chiến Kỳ hộc máu, hỏi: “Rơi hết đồ cực phẩm? Ai vậy? Chẳng lẽ là Nam Diêm Phù Đề?”

“Ừ, chính là hắn…” Huyết Sắc Ám Ngữ nói: “Hình như là đào người của Quân Đoàn Tường Vi bên kia, bị Tường Vi đụng phải.”

“Tường Vi? Cô ấy rất ôn hòa mà?”

“Hình như là lấy phải Huyết Sắc Hoa Hồng…” Huyết Sắc Ám Ngữ nói.

“...” Huyết Sắc Chiến Kỳ hoàn toàn bất đắc dĩ, Huyết Sắc Hoa Hồng kia chính là chị em thân thiết của Huyết Sắc Tường Vi, ngươi đào người thân thiết không phải tương đương với lấy mạng người ta sao?

“Lão đại, làm sao bây giờ? Có cần giao mấy tên sát nhân kia ra không?”

Huyết Sắc Chiến Kỳ nói: “Giao cái rắm, thành Dư Huy là địa bàn của chúng ta mà còn phải sợ Thiên Đường Cực Lạc hay sao? Muốn kiếm chuyện ở thành Dư Huy này, ông đây đã sớm muốn tìm hắn ta nói chuyện rồi, bảo các huynh đệ, không phải sợ cứ gặp là đánh.”

“Bây giờ mới là giai đoạn đầu trò chơi thôi…”

“Nhưng bọn họ tìm tới cửa rồi, chúng ta không thể nín nhịn nữa, nếu không, các huynh đệ sẽ mất lòng tin… Chúng ta ở thành Dư Huy đã đủ uất ức rồi.” Huyết Sắc Chiến Kỳ nhớ tới mấy tên khốn nạn Toàn Chân giáo kia, lập tức hận đến nghiến răng.

“Được!” Huyết Sắc Ám Dạ trả lời một câu rồi đi sắp xếp.

Còn đám người khởi xướng Toàn Chân Giáo, trừ Vô Kỵ muốn gái không muốn mạng kia ra, tất cả đều đã tìm cho mình một vị trí tốt, tranh thủ ngay trong khoảnh khắc đầu tiên có thể lao ra chiếm tiện nghi.

Mà Bao Tam đi theo Vương Vũ đi tới lãnh địa công hội.

Trong phòng rèn, Mã Lỵ vẫn chăm chỉ cày độ thuần thục như trước.

Thấy hai người Vương Vũ tiến vào, Mã Lỵ vội vàng buông công việc trong tay xuống, đi lên đón: “Tam ca, sao ngươi lại tới đây? Đặc biệt đến thăm ta sao?”

Vương Vũ bị làm lơ: “…”

“Mấy ngày hôm trước đánh Niên Thú rơi ra một bộ bản vẽ. Ta đến chế tạo trang bị…” Bao Tam cũng bị sự nhiệt tình của Mã Lỵ làm cho ngượng ngùng.

“Tam ca, ta có thể giúp huynh chế tạo, Đoán Tạo Thuật của ta lên trung cấp rồi…” Mã Lỵ nhiệt tình nói.

“À…” Bao Tam quay đầu nhìn Vương Vũ nói: “Cái kia, thật ra ta đã nhờ Ngưu ca giúp rồi…”

“Ai da, anh chủ nhà, anh cũng đến à.” Lúc này Mã Lỵ mới chú ý tới Vương Vũ.

Vương Vũ một lần nữa đổ mồ hôi hột…

“Ừ, trước kia Bao Tam đã nhờ ta rồi.” Vương Vũ nói.

“Thật đáng tiếc, ta còn đang muốn tự tay chế tạo ra một bộ trang bị cho Tam ca đây…” Mã Lỵ tiếc nuối nói.

“Sẽ có cơ hội thôi.” Mặt Bao Tam đỏ bừng.

Vương Vũ cười ha hả nói: “May một bộ chứ!”

“May một bộ? Vì sao?”

“Sợi chỉ trong tay mẹ hiền, nay đang ở trên áo người đi xa! Chế tạo thì không có thành ý…”

“Đệch!” Hai người nghe ra ý đùa cợt của Vương Vũ, lúc này bật ngón giữa đáp trả Vương Vũ.

Mã Lỵ nói: “Nói, anh chủ nhà, em chưa từng thấy anh rèn trang bị bao giờ, rốt cuộc anh có làm được không?”

“Hừ!” Vương Vũ bày thuật tinh luyện ra nói: “Thấy chưa, em nói xem được không?”

“Ể… ha ha.” Mã Lỵ đột nhiên nở nụ cười, nói với Vương Vũ: “Anh chủ nhà, anh không phải người chơi sinh hoạt, nên chắc anh không biết, chế tạo trang bị không phải chỉ cần kỹ năng là được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!