Thạch Dần Thành vì sự việc ở tiệc sinh thần của Hạng Tứ Quý trước đó, mà hiện tại đối xử với Diệp Thiên Dật rất ân cần.
"Số lượng đệ tử tới sát hạch khóa này nhiều thật."
Thạch Dần Thành cảm thán một câu.
"Quả thực không ít."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Chỉ đáng tiếc, suy cho cùng Vạn Độc tông cũng chỉ là một thế lực đế cấp, cho dù có thêm đệ tử, về cơ bản cũng không thể sản sinh ra các thiên tài có chỗ đứng ở đại lục, thậm chí mấy chục năm nay, cũng chưa từng có đệ tử nào tiến vào Thiên bảng."
"Thiên bảng? Nếu Vạn Độc tông muốn thu nhận một đệ tử Thiên bảng thì phải làm gì?"
Diệp Thiên Dật cười và lắc đầu.
50 người đó trên cơ bản đều ở Thiên Việt Chi Địa.
"Đúng là như vậy, người có năng lực Thiên bảng nhất định sẽ không đến Vạn Độc tông đâu, nhưng đừng nói là Thiên bảng, đến Địa bảng còn khó."
Diệp Thiên Dật nói: "Thực ra Địa bảng và Thiên bảng đều như nhau cả, Thiên bảng thì 50, còn Địa bản thì 500, nếu xếp bọn họ vào cùng một bảng, cũng chính là có 550 người đỉnh cấp nhất trên toàn bộ đại lục, Vạn Độc tông có tư cách gì để nhận những đệ tử như vậy chứ? Linh bảng là 1000 người, ta đoán toàn Vạn Độc tông cũng không có mấy người làm được, đúng không?"
"Đúng vậy, toàn Vạn Độc tông trừ Thẩm gia có 2 người vào được Linh bảng, thì một vị tên Quách Minh Duệ, người này trước đây đã từng chọc giận Thập tứ trưởng lão, hiện tại hắn vẫn đang bị cấm túc để hối lỗi, một vị khác chính là đệ tử của Thẩm Xuân Thu tên Đàm Thiên Sinh, còn các vị sư huynh sư tỷ của bọn họ thì đều đã quá tuổi rồi."
Thạch Dần Thành nói.
"Cô nương của Tề gia Tề Mộng Nhã cũng nằm trong Linh bảng, thậm chí còn xếp trong số 100 người đầu bảng, hiện giờ nàng ấy được Thiên sư xem trọng, hẳn là không lâu nữa sẽ tiến vào Địa bảng mà thôi, Thiên bảng mặc dù khó, nhưng không nhất định là không có cơ hội."
Những tông môn như Vạn Độc tông thực sự không hề yếu, nhưng so với toàn bộ đại lục thì Vạn Độc tông không được xem là một thế lực mạnh!
Đám người vốn dĩ đã là thiên tài, bọn họ cũng sẽ không chọn Vạn Độc tông đâu, tất nhiên bọn họ phải chọn những thế lực lợi hại hơn!
Mà bọn họ chỉ có thể thu nhận những đệ tử không kém, hy vọng bọn họ trong thời gian ở tông môn có cơ hội tiến vào Linh bảng, thậm chí là Địa bảng.
Cũng có người tiến vào được, nhưng thực sự rất khó và quả thực cũng không có nhiều người!
Lúc này, một nam tử hét lên một tiếng: "Hỡi các vị võ giả đến tham gia sát hạch, bây giờ mời mọi người về đúng hàng của mình, chúng ta tiến hành vòng sát hạch đầu tiên là vòng sát hạch thiên phú!"
"Nội dung vòng sát hạch thiên phú chính là đặt tay lên gương Linh Thạch, ánh sáng tổng cộng có 7 màu, đỏ nhạt, da cam, đỏ, xanh lá cây, xanh dương và tím, trong đó màu đỏ nhạt yếu nhất, màu tím mạnh nhất, nếu thiên phú đạt tới màu đỏ sẽ có thể được thông qua vòng sát hạch đầu tiên, bây giờ mời các vị bắt đầu."
Sau đó, đám đệ tử lần lượt tiến hành sát hạch.
"Tông môn đã từng có đệ tử vượt qua thiên phú màu tím chưa?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Câu hỏi này có chút quặn lòng.
"Mấy chục năm nay chưa từng có ai vượt qua, đệ tử có thiên phú màu tím sẽ chẳng bao giờ đến Vạn Độc tông của chúng ta đâu."
Diệp Thiên Dật gật đầu. ...
Trong đám đông.
"Huynh đài cũng từ đại lục Cửu Châu đến đây hả?"
Một nam tử phấn khích nói chuyện với người bên cạnh.
"Đúng vậy, ta vừa đến từ hơn 1 tháng trước."
"Lợi hại, mới có hơn một tháng mà cảnh giới đã lên Huyền Thiên cảnh rồi."
"Đó cũng là vì cách thức nâng cao cảnh giới ở Đồ Đằng Chi Địa khá đặc biệt, ta ở đây liều mạng giết yêu thú trong 1 tháng mới có thể đạt đến Huyền Thiên cảnh, không nhanh đâu."
Nam tử gật đầu: "Đúng vậy, ta chỉ sợ Vạn Độc tông này không nhận chúng ta mà thôi."
"Chắc chắn sẽ nhận, bọn họ đặc biệt coi trọng những người đến từ đại lục Cửu Châu như chúng ta, dẫu sao nếu chúng ta đã đến đây chính là đại diện cho thiên phú, mà thiên phú thì không hề yếu, cảnh giới hiện giờ của chúng ta không đủ cũng không sao, bọn họ biết cảnh giới của chúng ta rất nhanh sẽ tăng lên, bọn họ cũng bằng lòng dành thời gian bồi dưỡng cho chúng ta, ta nói huynh đài này, ngươi hình như không phải người của Nhân tộc thì phải."
Nam tử gật đầu: "Ừm, ta là người của Yêu tộc, nhưng ngươi yên tâm, ta không có ác ý với người của Nhân tộc đâu."
"Ừm, bây giờ rất nhiều người cũng đã mở lòng rồi, nhưng tốt nhất ngươi cứ dấu chuyện này đi, dẫu sao đây cũng là địa bàn của Nhân tộc."
Nam tử gật đầu: "Ta hiểu."
"Nhìn tay của huynh hình như là không dùng kiếm."
Nam tử gật đầu: "Đúng, ta không dùng kiếm."
"Lòng bàn tay huynh không có một vết chai nào, không đúng, bất kỳ vũ khí nào đều phải để lại chút vết tích gì chứ."
"Ta không dùng vũ khí, ta dùng nắm đấm."
Nam tử nói.
"Ách—"
Một người khác sững người.
"Huynh có chút tận lực rồi, mặc dù nắm tay là một phần của cơ thể, nhưng linh khí có thể tấn công được xa hơn, sức lực mạnh hơn, đồng thời có thể phóng thích một loạt võ kỹ, sức chiến đấu tăng lên không ít."
Nam tử vò đầu.
"Hihi, nhưng ta nghĩ giờ cũng rất mạnh mà."
"Tuỳ ngươi vậy, đến lượt ta rồi."
Sau đó, người đó đặt tay lên gương Linh Thạch.
Phát ra ánh sáng màu đỏ nhạt.
Sau đó hắn chắp tay: "Thưa sư huynh, ta là võ giả đến từ đại lục Cửu Châu, ta đến từ nửa tháng trước."
"Vậy sao? Vậy ngươi có thể tiến vào vòng sát hạch thứ hai được rồi."
"Đa tạ!"
Sau đó, hắn nhàn nhã tiến vào.
Cũng hết cách, chính là như vậy, vì bọn họ cũng biết người từ bên ngoài vào, thì cảnh giới sẽ bị xóa mất, cho nên nếu ngươi ở đây phân định thiên phú thì thông thường cảnh giới của ngươi sẽ rất thấp, vì vậy, hiển nhiên thiên phú không cao, tuy nhiên, cho ngươi vào không có nghĩa là sẽ trực tiếp cho ngươi trở thành đệ tử, nếu bản thân ngươi không có bản lĩnh, sau này dù có không nhìn vào cảnh giới sát hạch của ngươi thì ngươi cũng không thể được thông qua.
Nam tử cũng đi đến, đặt tay lên trên gương Linh Thạch.
Ánh sáng màu đỏ lập lòe hiện ra.
"Đủ thiên phú, đã vượt qua sát hạch!"
Hắn hài lòng gật đầu.
Cũng may là hơn mấy tháng nay hắn đã kịp nâng cao cảnh giới.
Mà Diệp Thiên Dật đang cắn hạt dưa ở bên kia cũng vô tình nhìn sang.
"Hả? Là tên tiểu tử này sao?"
Diệp Thiên Dật nhìn qua một lượt liền nhận ra người này.
Vương Kính Phu.
Đúng vậy!
Trước đây, khi Diệp Thiên Dật ở Yêu tộc đã đóng vai là một Tiên Nhân trong vòng một tháng, chính là lúc đó Diệp Thiên Dật đã gặp Y Thất Nguyệt, quận chủ của quận Tiên Nữ.
Sau đó, còn có một nam tử, sau này đổi tên thành Vương Kính Phu, Diệp Thiên Dật con đưa cho hắn một đôi găng tay Kính Phu, lúc đó tên này cực kỳ tôn trọng Diệp Thiên Dật.
Đúng vậy!
Người vừa mới tiến vào trước mắt hắn chính là Vương Kính Phu.
Thế gian lớn như vậy, vậy mà Diệp Thiên Dật lại có thể gặp được Vương Kính Phu này, khiến Diệp Thiên Dật vô cùng thích thú.
Nhưng Diệp Thiên Dật biết thiên phú của hắn không cao, lúc đó hắn lợi hại như vậy, đơn giản là vì găng tay Kính Phu và hệ thống Tiên Nhân của Diệp Thiên Dật!
Sau khi Diệp Thiên Dật rời đi, chắc hắn cũng chỉ bình thường thôi.
Dựa vào sự quen biết của Diệp Thiên Dật và Vương Kính Phu, hắn đoán tên này rất khó có thể vượt qua sát hạch của Vạn Độc tông.
"Tam trưởng lão, Tam trưởng lão có thể giúp ta một chuyện được không?"
Diệp Thiên Dật nói một câu.
"Thập tứ trưởng lão cứ nói."
Sau đó, Diệp Thiên Dật chỉ vào Vương Kính Phu đang đi qua chỗ đó, nói: "Bản trưởng lão khá thích người này, tuy nhiên, thiên phú của hắn có thể chưa đủ, cho nên ta hy vọng Tam trưởng lão có thể giúp ta."
Đương nhiên Thạch Dần Thành hiểu ý của Diệp Thiên Dật.
Mở cửa sau cho hắn.
"Được! Giám khảo của vòng sát hạch thứ hai là một vị mà lão phu quen biết, lão phu giúp ngươi đi trao đổi."
"Đa tạ Tam trưởng lão!"