Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2198: CHƯƠNG 2197: THỬ CẦU XIN TA ĐI

Vương Kính Phu và những thiên tài đến từ đại lục Cửu Châu trước đó cùng nhau đi đến địa điểm vòng sát hạch thứ hai của Vạn Độc tông.

"Huynh đệ được lắm, ngươi vậy mà lại có tu vi Thiên tôn cảnh, mặc dù tu vi Thiên tôn cảnh cũng không cao lắm, nhưng chắc chắn cũng không hề thấp, ngươi không phải đến đây từ nửa tháng trước hay sao?"

Uông Bác hỏi Vương Kính Phu.

Vì bản thân hắn chính là một thiên tài, với thời gian nửa tháng, bản thân hắn biết rõ hắn phải nỗ lực đi giết yêu thú như thế nào để nâng cao cảnh giới, thêm vào đó là thiên phú của hắn, hắn mới có thể đạt tới Huyền Thiên cảnh, mà nam tử Yêu tộc này, vậy mà vừa mới bắt đầu phân định, sức mạnh mà hắn phóng thích lại có Thiên Tôn!

Hắn không tin chỉ với thời gian nửa tháng mà có thể đạt đến Thiên Tôn cảnh.

Nếu không thì đại lục này ở đâu cũng sẽ có Thiên Tôn?

"Á, hắn là người lần đó cùng đến với ta."

"Không thể nào, tại sao hắn lại có tu vị Thiên Tôn cảnh được chứ?"

Nếu Diệp Thiên Dật biết được, hắn nhất định phải nghi ngờ, dẫu sao hắn biết rõ bản thân đã trải qua những gì, hắn mới ở Thánh Quân cảnh thập giai, vậy mà Vương Kính Phu này lại có thể có Thiên Tôn cảnh hay sao? Thực sự vô lý.

"Cũng không có gì, cũng chỉ là trong khoảng thời gian này ta thâu đêm không nghỉ, thêm vào đó là ta cũng có chút may mắn mới nâng cao cảnh giới đạt đến Thiên Tôn cảnh."

Vương Kính Phu nói.

"May mắn sao? Ngươi có thể may mắn đến mức nào chứ?"

"Ta gặp được hai Yêu thú Tam Hồn cảnh đang chiến đấu với nhau ở trong rừng, bọn chúng đánh đến mức con thì què con thì bị thương, lúc đó ta liền xuất hiện chém cho chúng vài phát."

Uông Bác: "..."

Mẹ nó!

Uông Bác tức giận trong lòng rồi mắng một câu!

Thực ra nhìn hắn có vẻ nhã nhặn với Vương Kính Phu, nhưng trên thực tế Vương Kính Phu chính là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của hắn!

Ngươi nghĩ xem, người đến từ đại lục Cửu Châu sẽ nhận được sự quan tâm đặc biệt, vì về cơ bản bọn họ đều là thiên tài, bọn họ sẽ nhận được sự bồi dưỡng và không gian phát triển rất lớn, đối với tông môn mà nói, bọn họ có thể đánh cược.

Mà mọi người đều là người của đại lục Cửu Châu, nếu ngươi ưu tú hơn, ta lại đấu không lại ngươi, vậy thì rất rõ ràng đó là đang so sánh, đúng không?

Uông Bác biết, đối với những người mới đến đây vào hơn một tháng trước mà nói, bọn họ thấu hiểu về vị trí này, cho nên, về cơ bản mấy người cùng đến với hắn từ đại lục Cửu Châu, chẳng ai muốn cạnh tranh với hắn, vậy thì Vương Kính Phu này chính là một đối thủ rất lớn!

Hiện tại, cảnh giới của hắn không cao bằng Vương Kính Phu, vậy thì trong lòng Uông Bác làm sao có thể vui được chứ?

Đối với việc Yêu tộc giết yêu thú, cũng không phải là việc gì không đúng, người của Nhân tộc còn có thể giết người, vậy thì Yêu tộc giết yêu thú thì có sao chứ? Yêu tộc cũng không đến mức còn đoàn kết hơn Nhân tộc, đúng không?

Thực ra cảnh giới của Vương Kính Phu tăng lên được tính là nhanh thì cũng không phải!

Nửa tháng, hắn thực sự là thâu đêm không nghỉ, mà Diệp Thiên Dật căn bản còn không đi giết yêu thú, thêm vào đó Vương Kính Phu cũng may mắn, hắn có thể đạt tới Thiên Tôn cảnh, điều này cũng không phải là không thể.

Thiên phú của hắn không mạnh, nhưng tuyệt đối không thể nói là quá kém, trời sẽ đền đáp cho người cần cù, hắn dùng sự cần cù để bù đắp cho thiên phú không mạnh của hắn.

Đối với người có thiên phú có chút yếu như hắn, nếu ngươi có đưa cho hắn một trăm cường giả Thái Cổ Thần Vương cảnh, bắt hắn giết bọn họ thì cảnh giới của hắn cũng sẽ không tăng lên được bao nhiêu, đây chính là sự khác biệt về thiên phú trên thế gian này.

"Các vị đệ tử xin hãy chú ý, vòng sát hạch thứ hai sẽ là sát hạch kiếm ý, đây là tấm bia kiếm ý, cho dù các ngươi ở cảnh giới bao nhiêu thì đều sẽ công bằng như nhau, bia kiếm ý sẽ dựa vào tuổi tác, cảnh giới, sức mạnh mà các ngươi phóng thích để tổng hợp lại, đưa ra trình độ kiếm ý của các ngươi ở mức độ tiêu chuẩn hay là trên mức tiêu chuẩn, sức mạnh của các ngươi sẽ lưu lại một vết kiếm ở trên bia kiếm ý, chỉ cần xuất hiện vết kiếm thì các ngươi có thể vượt qua vòng sát hạch thứ hai này."

Đạo sư lớn tuổi lướt nhìn mọi người một lượt rồi nói.

Vương Kính Phu sau kia nghe thấy nội dung của cuộc sát hạch, sắc mặt lập tức biến đổi.

"Xong rồi."

Vương Kính Phu nắm tóc của mình.

"Kính Phu huynh sao vậy?"

Uông Bác lập tức hỏi hắn một tiếng.

"Haizz, trước đây không phải ta đã nói rồi sao? Linh khí ta còn không dùng, cho nên đừng nói là dùng kiếm ý."

Vương Kính Phu nghĩ chỉ cần tới tông môn khác là được, nhưng ở gần đây hình như cũng không có tông môn nào thu nhận đệ tử thì phải.

Uông Bác mừng thầm trong lòng, nhưng hắn vẫn giả vờ bày ra vẻ mặt khó chịu.

"Vậy thì xong rồi, Vạn Độc tông này thiết lập bia kiếm ý, chính là vì Vạn Độc tông chỉ muốn thu nhận đệ tử dùng kiếm, trừ khi ở những phương diện khác ngươi phải cực kỳ xuất sắc, nếu không thì bắt buộc phải vượt qua được vòng sát hạch kiếm ý."

"Đúng vậy, vậy thì chắc là ta cũng chỉ đành rút lui thôi."

Vương Kính Phu thở dài.

Hắn chưa từng nghĩ đến kiếm, thậm chí đến ý nghĩ dùng thử hắn cũng chưa từng nghĩ tới.

"Đáng tiếc thật, không dễ mà gặp được một người cùng đến từ đại lục Cửu Châu, haizz."

Hắn vỗ vai Vương Kính Phu, nói: "Không sao đâu Kính Phu huynh, huynh vẫn còn cơ hội ở những tông môn khác mà, đừng chán nản."

"Đa tạ Uông huynh đã khuyên bảo, vậy chúng ta lần sau gặp lại."

Uông Bác vui mừng trong lòng.

"Sau này gặp lại."

Khi Vương Kính Phu sắp rời đi.

"Đệ tử kia, đến ngươi rồi, qua đây thử xem."

Giáo viên kia chỉ về phía Vương Kính Phu nói.

Vương Kính Phu chắp tay: "Tiền bối, vãn bối không biết dùng kiếm, do đó, vòng sát hạch này chắc chắn không thể vượt qua, cho nên vãn bối cũng không thử nữa, vãn bối xin rút lui!"

Giáo viên kia sững sờ.

Mẹ kiếp!

Vừa nãy Tam trưởng lão còn truyền âm đến cho hắn, bảo hắn chiếu cố cho người này, hắn vậy mà không thi sao?

Vậy không được!

"Bảo ngươi qua thử thì ngươi qua thử đi, vòng vo cái gì."

Lão giả nói lại lần nữa.

"Tiền bối, thực sự không cần thử đâu, vãn bối thực sự không biết dùng kiếm."

"Đừng lề mề nữa, nhanh qua đây thử! Không thử thì làm sao mà biết được??"

Những người khác cười thầm trong lòng.

Thực sự không cần thiết, người ta đã nói là không biết dùng kiếm rồi, vậy thì hoàn toàn không cần thiết phải thử làm gì, vì rất nhiều người trong bọn họ biết dùng kiếm mà còn không thể vượt qua nổi vòng này.

"Thật sự không cần đâu..."

Vương Kính Phu không hiểu tại sao cứ bắt hắn phải thử.

"Cứ cho là lão phu cầu xin ngươi, người qua đây thử đi, được không?"

Lão giả kia cũng bất lực.

Mọi người: "..."

Điều này?

"Ôi mẹ ơi? Vạn Độc tông có người tình cảm như vậy sao? Giáo viên còn cầu xin tân sinh tham gia sát hách cơ chứ?"

"Chẳng lẽ hắn có thành tích gì sao?"

"..."

Vương Kính Phu cũng ngây ngốc.

Nếu cường giả đã nói như vậy, tại sao hắn lại không biết xấu hổ mà không quá đó thử chứ.

"Vậy được!"

Sau đó, Vương Kính Phu nhắc thanh kiếm bên cạnh lên, hít sâu một hơi.

Xoạt-

Hắn bùng nổ khí thế, hướng về phía bia kiếm ý, một kiếm chém xuống.

"Hừ."

Uông Bác cười khẩy.

Từ tư thế cầm kiếm của Vương Kính Phu có thể nhìn ra hắn biết dùng, nhưng chắc chắn không phải là một hảo thủ.

Như vậy mà có thể để lại vết kiếm trên bia kiếm ý thì hắn phải lộn ngược lại.

Xoạt-

Sức mạnh phân tán, mọi người đồng loạt nhìn về hướng bia kiếm ý.

Nơi mà Vương Kính Phu chém vào xuất hiện rất rõ một vệt kiếm, hơn nữa lại còn không hề nông.

Mọi người: ???

Uông Bác: ???

Vương Kính Phu: ???

Vụ gì đây?

Trong khoảnh khắc đó, mọi người đều ngây người, Vương Kính Phu cũng choáng váng.

Giáo viên kia thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may, sự dặn dò của Tam trưởng lão cũng đã hoàn thành.

"Ngươi có thể đi thực hiện vòng sát hạch tiếp theo được rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!