Diệp Thiên Dật hắn sợ cái gì chứ?
Mẹ nó!
Trên đời này, thực sự hắn chưa từng trải qua loại cảm giác khó chịu như vậy.
Mẹ kiếp!
Nhưng hiện tại hắn thoải mái hơn nhiều rồi.
"Ta nói huynh đệ này, trước đây ngươi và Tử Nặc Thánh nữ có mối quan hệ gì vậy? Ta vẫn rất tò mò, theo lý mà nói nàng sẽ không giương mắt nhìn ngươi đánh Trần Mạch đến mức bất động như vậy, trước đây quan hệ của các ngươi hẳn là không hề đơn giản, đúng không?"
Vương Hải Thanh cười hỏi.
"Mối quan hệ của bọn ta có thể có gì không đơn giản chứ, nếu không đơn giản thì cũng không đến mức không có gì để nói."
Diệp Thiên Dật nhún vai nói.
"Này, ngươi khiêm tốn thật, bọn ta là người ngoài, chỉ nhìn qua một lượt thì có thể nhìn thấy gì chứ, thôi vậy, mẹ nó! Người đẹp!"
Ánh mắt Vương Hải Thanh đột nhiên nhìn sang hướng khác.
Diệp Thiên Dật cũng nhìn sang.
Đây dường như là...
Ly Tiên Nhi đúng không?
Mặc dù nàng đeo mạng che mặt, quần áo cũng đã thay đổi, thế nhưng dưới con mắt của người thường, những đặc điểm của nàng vẫn để lại ấn tượng trong mắt Diệp Thiên Dật, hình như là nàng.
"Ôi trời ạ, không biết đám người ở đại lục Cửu Châu mấy người là loại người nào, sao mà nhiều người đẹp như vậy chứ, quan trọng là hình như còn không phải những mỹ nữ mà ta quen biết."
Vương Hải Thanh lau nước miếng.
Ly Tiên Nhi cũng nhìn thấy Diệp Thiên Dật.
Nàng nhìn về phía Diệp Thiên Dật hơi gật đầu, sau đó đứng tại nơi đó.
Vương Hải Thanh: ?????
Đùa ta à?
Nàng gật đầu với ai vậy?
Hình như là với tên Diệp Thiên Dật này thì phải?
Mẹ kiếp?
Tình huống gì đây?
"Huynh đệ, ngươi biết nàng sao?"
"Hả, ta không quen."
"Mà! Nànglà ai?"
Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Ta cũng không biết, chắc là người của Thần Vực các ngươi."
"Thần Vực quả là có nhiều nhân tài ẩn dật, rất nhiều người tài ta chưa từng nhìn thấy bao giờ, nhìn khí chất của nàng cũng đoán được nàng không hề tầm thường chút nào."
Vương Hải Thanh nói một câu.
Một bên khác.
Một nam tử đi đến bên cạnh một vị lão giả.
"Bá Vương tôn giả."
Hắn cung kính hành lễ.
"Hả? Có chuyện gì sao?"
Lão giả đó hỏi.
"Là như vầy, Trần Mạch công tử phái ta tới để nhờ ngài giúp một việc."
Bá Vương tôn giả là một lão giả rất cường tráng, nghe thấy lời này liền cau mày lại.
"Trần Mạch? Trần Mạch ở thánh địa Thiên Vũ đúng không?
"Đúng!"
Bá Vương tôn giả gật đầu,"Ừm, có chuyện gì không?"
"Trần Mạch công tử mong Bá Vương tôn giả có thể giúp công tử giải quyết một tên tiểu tử, sau khi chuyện này thành công, trở về đại lục Cửu Châu, công tử bằng lòng lấy ra..."
Hắn nói thầm bên tai Bá Vương tôn giả.
Ánh mắt Bá Vương tôn giả này theo đó mà sáng lên.
"Lời ngươi nói là thật chứ?"
"Đây là thư tay của Trần Mạch công tử, thứ này có thể làm chứng."
Bá Vương tôn giả nhận lấy bức thư, cẩn thận mở ra xem, sau đó đóng lại.
"Người nào?"
Nam tử chỉ về phía Diệp Thiên Dật.
"Hả? Lão phu vừa mới thấy thằng nhãi này đánh cho Trần Mạch tiểu hữu một trận, khiến hắn mất hết mặt mũi, đúng không?"
"Đúng! Tạm thời cũng chưa cần Bá Vương tôn giả phải giết hắn, chỉ cần khiến hắn nhục nhã là được."
"Ừm, cái này thì dễ thôi."
Bá Vương tôn giả gật đầu, sau đó đi về phía Diệp Thiên Dật.
Thực ra rất dễ có thể nghĩ ra, Diệp Thiên Dật đã làm Trần Mạch mất thể diện, mà Trần Mạch biết giết Diệp Thiên Dật rất dễ, nhưng hắn cần lấy lại thể diện của mình trước mặt Tử Yên Nhiên trước.
Nếu hắn không thể tự ra tay thì hắn sẽ dùng cách khác để lấy lại thể diện của hắn! Đó chính là khiến cho Diệp Thiên Dật mất hết thể diện!
Nếu hắn không còn thể diện, chẳng phải sẽ khiến Trần Mạch hắn nổi bật hơn sao?
Hắn biết cũng không cần thiết phải làm chuyện này, nhưng hắn cần xoá bớt phần nào sự bẽ bàng vừa nãy của hắn trước mặt Tử Yên Nhiên.
Lần lượt từng người một tụ tập về đây.
Có một nhóm nhìn có vẻ rất mạnh cũng đến đây, rất nhanh mọi người cũng đều lần lượt hội tụ về đó.
"Thanh Thiên tôn giả! Ninh Vương tôn giả!"
Rất nhiều người cũng đồng loạt hành lễ.
"Các vị không cần đa lễ, mọi người đều là những cường giả có tiếng ở đại lục, người đến cũng khá đông rồi nhỉ?"
Gia Cát Thanh Thiên đảo mắt nhìn mọi người một lượt.
"Ừm, mọi người cũng đến khá đông rồi, cũng phải có hơn chục nghìn người, họ đều là... cường giả..."
Gia Cát Thiên Thanh nói: "Thiên Lâu phái năm vị Thái Cổ Thần Vương cảnh, còn có một vị Bán Thần, ba trăm vị Thần Minh cảnh, ba nghìn vị Chân Thần cảnh, ngoài ra còn có những cường giả đến từ khắp nơi trên đại lục, Bắc Phong, ngươi thống kê xong chưa?"
Nam tử trẻ kia gật đầu: "Bẩm sư tôn, vừa mới thống kê xong, còn có năm vị cường giả Thái Cổ Thần Vương cảnh, hơn sáu trăm vị Thần Minh cảnh, hơn tám nghìn vị Chân Thần cảnh từ khắp nơi trên đại lục! Chỉ là không có Bán Thần."
Gia Cát Thiên Thanh gật đầu: "Điều này cũng khá bình thường, cho dù người đến đây sớm nhất cũng chỉ có ba trăm năm, huống hồ đại đa số những người có cảnh giới cao, thời gian họ ở đây cũng không quá trăm năm, vốn dĩ chúng ta đều đến từ đại lục Cửu Châu, chẳng có mấy người chỉ trong thời gian ba trăm năm đã có thể đạt đến Thái Cổ Thần Vương cảnh cả, lần này có thể có mười Thái Cổ Thần Vương, một Bán Thần, hàng chục nghìn Chân Thần cảnh và Thần Minh cảnh đến, cũng đã nhiều hơn rất nhiều so với lần trước rồi."
Có rất nhiều cường giả trên đại lục này, nhưng những cường giả đến từ đại lục Cửu Châu thì không có mấy người, ngươi nghĩ xem, cho dù ngươi đã đến từ ba trăm năm trước và cố gắng ở đây ba trăm năm, có bao nhiêu người có thể đạt tới Thái Cổ Thần Vương cảnh chứ?
Tuy nhiên, về cơ bản, người ta ở đây nhiều năm như vậy, không ngừng nâng cao cảnh giới, những người đó cũng không có ý định trở về.
Đây là lý do vì sao Vận Mệnh Chi Tháp khó đánh như vậy.
Bình thường, nếu ngươi ở bên ngoài, tuỳ tiện tập hợp hàng nghìn Thái Cổ Thần Vương cảnh, cùng vô số những võ giả ở cảnh giới khác, chẳng phải sẽ dễ dàng hơn bây giờ sao?
Mà hiện tại, cho dù toàn bộ đại lục Đồ Đằng có triệu tập cường giả của đại lục Cửu Châu, cũng tìm không ra mười Thái Cổ Thần Vương cảnh và một Bán Thần.
"Quả thực, lần trước, thêm Thiên Thanh tôn giả cũng chỉ có bốn vị Thái Cổ Thần Vương cảnh, lần này đúng là lớn mạnh hơn rất nhiều rồi!"
"Ừm, hơn nữa lần này còn có một vị Bán Thần, vị Bán Thần này là vị nào vậy?"
Gia Cát Thiên Thanh sai người mở ra một con đường.
"Hoá ra là Lâu chủ Thiên Lâu Bắc Minh tôn giả! Hân hạnh được gặp ngài!"
Bắc Minh tôn giả gật đầu: "Không cần khách khí, thời gian lão phu đến đại lục Đồ Đằng cũng khá lâu, vào đúng thời điểm, Bán Thần sẽ xuất hiện ở khắp nơi! Nếu các vị đến đông đủ cả rồi, có thể bắt đầu xuất phát!"
Sau đó, hắn nhìn về phía mọi người, nói: "Các vị, có người không phải là lần đầu tiên tiến vào Vận Mệnh Chi Tháp, nhưng có người vậy mà lại là lần đầu tiên tiến vào, sau khi tiến vào, mọi thứ đều vô cùng hỗn loạn, khi đến được nơi đó, chỉ có thể dựa vào năng lực của bản thân, tốt nhất là nên tìm một vị hoặc vài vị cường giả cùng lập thành một đội, lập thành vô số tiểu đội để đi chiến đấu, nếu làm như vậy thì khi đó các ngươi có thể chăm sóc lẫn nhau."
"Hiểu rồi!"
"Bây giờ các ngươi có thời gian một tiếng để nghỉ ngơi chỉnh đốn, đồng thời đi tìm cho mình một tiểu đội."
Đúng lúc này, cách dod không xa truyền đến một âm thanh.
"Được lắm, ta cứ tưởng bức Thương Vân Đồ của ta chạy đi đâu mất, hoá ra là bị ngươi trộm đi! Mới có tí tuổi, học cái gì không học, vậy mà dám học đòi trộm cắp, chắc chắn không phải là thứ gì tốt đẹp, phẩm chất xấu xa vô cùng, ba mẹ ngươi sao có thể dạy ra một đứa xấu xa như ngươi chứ!"
Bá Vương tôn giả chỉ về phía Diệp Thiên Dật lớn tiếng mắng, điều này làm thu hút sự chú ý của mọi người!