Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2219: CHƯƠNG 2218: CÓ NGƯỜI BẮT NẠT HUYNH ĐỆ CỦA TA

Mới đầu Diệp Thiên Dật có chút mơ hồ.

Nhưng nếu hắn suy nghĩ kỹ hơn một chút thì chắc cũng có thể nghĩ ra gì đó.

Mặc dù đây không phải đại lục Cửu Châu, cũng không phải thánh địa Thiên Vũ, nơi mà Thánh tử Trần Mạch một tay che trời. Nhưng dẫu sao thế lực sau lưng hắn đều tập trung ở đó, người ở đây, trừ một vài võ giả lão bối và một vài người ở bên ngoài không hề bận tâm đến chuyện này ra, những người khác cũng đều đã mất đi hy vọng, đa số bọn họ đành phải trở về.

Cho nên Trần Mạch vốn có thể sai người khác thay hắn làm một số việc.

"Trộm đồ sao? Đúng là thiên hạ suy tàn, đều là võ giả có thiên phú không hề thấp, vậy mà lại đi ăn trộm, hơn nữa lại còn dám trộm đồ của Bá Vương tôn giả, ngươi cũng to gan thật."

"Đều là con người, vậy mà tại sao không làm những việc mà một con người nên làm chứ?"

"Đúng vậy, loại người này sống trên đời đúng là lãng phí mà!"

"..."

Thậm chí một vài thanh niên còn hùa theo!

Rất đơn giản, vì bọn họ biết Trần Mạch là ai, lúc nãy hắn đã đánh Trần Mạch, bây giờ nói giúp hắn cũng là vì muốn lấy lòng hắn, không chỉ mỗi Trần Mạch, mà còn phải lấy lòng cả Bá Vương tôn giả nữa.

Diệp Thiên Dật cũng quen với mấy cảnh này rồi.

Diệp Thiên Dật nhìn về phía Bá Vương tôn giả kia, sau đó lộ ra ý cười.

"Mẹ kiếp, mắt ngươi có bị đui không vậy."

Mọi người: "..."

Bá Vương tôn giả kia đồng tử co lại!

"Đồ hỗn hào!"

"Ngươi cũng coi là người có tuổi rồi, vậy mà đến một chút khí phách cũng không có, mẹ già đã chết của ngươi mà biết được, ta đoán chắc cũng tức điên vì ngươi mà thôi?"

Diệp Thiên Dật cười khẩy, nói.

"Ngươi muốn chết hả!"

Lời nói của Diệp Thiên Dật thực sự có chút chối tai, sau khi Bá Vương tôn giả nghe thấy những lời đó thì vô cùng giận dữ, khí thể kiên cường của hắn cũng nhịn không nổi bộc phát ra.

"Dừng tay!"

Một bên khác, cường giả Thiên Lâu, Bắc Minh tôn giả quát lên một tiếng.

"Chúng ta sắp phải đi vào Vận Mệnh Chi Tháp rồi, dù có bất cứ mâu thuẫn gì cũng không được phép sử dụng bạo lực?"

Hắn rất không thích xảy ra những chuyện như thế này, sắp đánh nhau đến nơi rồi, vậy mà vẫn còn ở đây tranh chấp nội bộ.

Thanh niên trước đó đã thay Trần Mạch nói chuyện với Bá Vương tôn giả chắp tay nói: "Tiền bối, tất cả đều do người này, hắn trước đó không phân biệt tốt xấu, không nói một lời nào mà đánh Trần Mạch, giờ lại còn trộm đồ của người khác, sau khi bị người khác bắt được lại còn thẹn quá hóa giận rồi chửi mắng người khác!"

Mọi người cùng nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

Sau đó, một số người lại tiếp tục sôi nổi thảo luận.

"Đúng vậy, ta không hề thấy Trần Mạch công tử đụng chạm gì đến hắn, vậy mà hắn lại trực tiếp động thủ với Trần Mạch công tử, đúng là quá hung hăng mà."

"Hơn nữa, hắn lại còn trộm đồ của tiền bối, cộng thêm hành vi trước đó của hắn, đúng là một tên đểu không hơn không kém, ngươi ở đại lục Cửu Châu, ngươi huênh hoang ở địa bàn của ngươi thì không sao, đằng này đến đây mà ngươi vẫn như vậy, vậy là ngươi không đúng rồi!"

"Hãy bảo hắn cút đi! Không thì cần phải dạy cho hắn một bài học, có loại người này trong đội ngũ của chúng ta, trước sau gì cũng rước phải tại họa."

"Bảo hắn cút đi!"

"..."

Mọi người nhao nhao nghị luận.

Trần Mạch cười khẩy trong lòng, như vậy là đủ rồi.

Nhìn thấy hắn bị trừng phạt như vậy!

Sau đó Bá Vương tôn giả kia chỉ về phía Diệp Thiên Dật, nói: "Tiểu tử này trộm đi Thương Vân Đồ của lão phu, nhưng hắn không biết trên Thương Vân Đồ có ấn ký Thần Thức của lão phu, cho nên lão phú mới có thể tìm lại được nó."

"Hahaha-"

Diệp Thiên Dật không nhịn được bật cười.

"Ngươi cười cái gì?"

Bá Vương tôn giả nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật.

"Ta cười ngươi ngu xuẩn, ngươi ở cảnh giới nào, ta ở cảnh giới nào? Ta có thể trộm được đồ của ngươi hay sao? Ngươi đặt ở đâu mà bị ta trộm mất? Trên người ngươi sao? Hay là ở bên trong nhẫn không gian của ngươi? Vậy xin hỏi, ta có thể trộm đồ của ngươi ở đâu? Thậm chí ngươi còn phải dựa vào Thần Thức mới có thể phát hiện ra là đồ đã bị mất? Cho nên, nếu ngươi nói ta có thể trộm đồ thì chẳng phải là ngươi ngu xuẩn hay sao?"

"Lão phu để thứ đó ở kia."

"Hahahaha, để ở kia sao? Ngươi có phải bị điên không? Để đồ đạc của mình ở kia? Vậy thì cứ xem như là ngươi để ở đằng kia, cho dù ta có lấy đi, vậy có tính là trộm không? Đó chẳng phải là nhặt sao? Ngớ ngẩn."

Bá Vương tôn giả kia sắc mặt sầm xuống.

Hắn cũng chưa nghĩ ra từ nào để nói, cho nên mới nói như vậy, hiện tại nhất thời thực sự hắn vẫn chưa có cách nào phản bác.

"Hừ, ngươi đúng là giỏi ngụy biện, có phải ngươi trộm hay không, chính vị tiểu huynh đệ này tận mắt chứng kiến, vậy mà ngươi vẫn dám ngụy biện sao?"

Bá Vương tôn giả nhìn về phía thanh niên kia và ra hiệu cho hắn sỉ nhục Diệp Thiên Dật.

"Đúng vậy! Tận mắt ta nhìn thấy."

Hắn nói.

"Đã tận mắt nhìn thấy lại còn cần dùng đến Thần Thức để khoá vị trí của ta lại sao?"

Diệp Thiên Dật cười.

"Đó là vì ta chỉ nhìn thấy một người, không nhìn rõ tướng mạo, nhưng hiện tại nhìn thấy thì có thể nhận ra."

Có người vì để lấy lòng Trần Mạch, sau đó quát lớn: "Tên trộm kia, hãy bảo hắn cút đi!"

"Đúng là làm mất hết thể diện của võ giả chúng ta, đến lúc đó ngươi đừng nói là ngươi đến từ đại lục Cửu Châu đấy, mất hết thể diện của đại lục Cửu Châu bọn ta!"

"..."

Bá Vương tôn giả nhìn Diệp Thiên Dật, hừ lạnh nói: "Nhân chứng vật chứng đều có, ngươi định giải thích thế nào?"

Chính lúc này, một lão giả đi tới.

"Thú vị thật, tại sao đồ đệ ngoan của lão phu lại trở thành một tên ăn chơi trác táng vậy? Trong tay hắn có vô số bảo vật, sao có thể lấy trộm Thương Vân Đồ của các hạ được?"

Ánh mắt Diệp Thiên Dật cũng nhìn về phía lão giả kia.

Móe!

Lão đầu này?

Gia Cát Thanh Thiên!

Khi đó Diệp Thiên Dật đã lựa chọn lão đầu này trong Hệ thống chọn lựa ngẫu nhiên cường giả, còn tính ra tai họa huyết quang của Bạch Hàn Tuyết, gài bẫy Diệp Thiên Dật, tuy nhiên, sau này mối quan hệ giữa Diệp Thiên Dật và hắn vẫn khá tốt!

Không ngờ tên lão đầu này lại ở đây.

"Cái gì?"

Nghe thấy lời này, mọi người đều thầm kinh hãi.

"Hắn là đồ đệ của Thanh Thiên tôn giả sao?"

"Hắn là đệ tử của Thanh Thiên tôn giả sao? Nói thật, thực sự không dễ nói, trong tay hắn có vô số bảo vật... hình như cũng là điều khá bình thường, dẫu sao hắn cũng là đồ đệ của Thanh Thiên tôn giả mà."

"Đây..."

"..."

Trần Mạch nhướng mày.

Ý gì vậy?

Thanh Thiên tôn giả đứng ra bảo vệ hắn sao?

Mặc dù Thanh Thiên tôn giả đến đại lục Đồ Đằng chưa lâu, nhưng chỉ trong một thời gian rất ngắn hắn đã đạt đến Thái Cổ Thần Vương cảnh, ở trong Thiên Lâu này địa vị của hắn rất cao, gần như có thể xếp ngang hàng với Bắc Minh tôn giả, hơn nữa hắn là một người đức cao vọng trọng, năng lực vô cùng mạnh! Ở đại lục Đồ Đằng cũng được hưởng sự nổi danh.

Hắn đứng ra nói những lời này thì còn làm gì được nữa?

Gia Cát Thanh Thiên đi đến bên cạnh Diệp Thiên Dật, ôm lấy bả vai của Diệp Thiên Dật, ánh mắt nhìn về phía Bá Vương tôn giả.

"Các hạ này, tính tình đệ tử của lão phu, lão phu hiểu rất rõ, hơn nữa, nói thật Thương Vân Đồ của ngươi cũng không phải thứ gì tốt, hắn trộm đồ của ngươi để làm gì? Lão phu nghĩ rằng có sự hiểu lầm gì đó ở đây, ngươi nói đúng không?"

Sắc mặt Bá Vương tôn giả trở nên khó coi.

Ai có thể nghĩ tới Thanh Thiên tôn giả lại đột nhiên ra mặt chứ?

Mà hắn không có chút vốn liếng nào để phản bác lại Thanh Thiên tôn giả, .

"Nếu đã là đệ tử của Thanh Thiên tôn giả, vậy thì lão phu quả thực nghĩ rằng có chút hiểu lầm! Chỉ là sự hống hách trước đây của hắn..."

Bá Vương tôn giả nói.

"Có người đã bắt nạt huynh đệ của ta, vị huynh đệ này của ta rất trọng tình nghĩa, ta ra mặt thay hắn thì có sao?"

Trần Mạch đứng ra, nói: "Bản thiếu không hề bắt nạt huynh đệ của ngươi, chính hắn kiếm chuyện với ta trước!"

"Ta không cần biết chân tướng là như nào, ta chỉ cần biết ngươi đã động thủ với hắn là được."

Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!