Khoan hãy nói, may là Gia Cát Thanh Thiên xuất hiện.
Không thì Diệp Thiên Dật đoán rằng, đến lúc đó cho dù hắn không làm gì, bọn họ cũng sẽ động thủ với hắn.
Sự xuất hiện của Gia Cát Thanh Thiên đã khiến bọn họ không dám động thủ!
"Nếu chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm đã được giải trừ rồi thì bỏ qua đi, còn đối với sự việc của tiểu huynh đệ đây, đồ đệ của ta cũng là một người trọng tình trọng nghĩa, nếu như có mâu thuẫn, xin ngươi thông cảm!"
Khi Gia Cát Thanh Thiên nói xong, hắn nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Đi."
Sau đó, Diệp Thiên Dật cùng Gia Cát Thanh Thiên rời đi.
"Tiểu tử, ngươi mấy năm nay có vẻ lăn lộn khá quá nhỉ, Trần Mạch này là người của thánh địa Thiên Vực ở Thần Vực, đến hắn mà ngươi cũng dám đánh, lợi hại thật."
Gia Cát Thanh Thiên ôm bả vai Diệp Thiên Dật, cười nói.
"Nè! Lão đầu ngươi mấy năm nay cũng khá quá còn gì."
Diệp Thiên Dật toét miệng cười.
"Còn kém ngươi xa! Lão đầu ta không ngờ được là có thể gặp được ngươi ở đây, ngươi đến đây thí luyện hả?
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ừm, ta vừa mới tới."
"Vừa mới đến đã có tu vi Thánh Quân cảnh, quả nhiên tiểu tử ngươi trước sau như một, vẫn khiến người khác kinh ngạc!"
Diệp Thiên Dật nhìn Gia Cát Thanh Thiên, hỏi: "Còn ngươi thì sao, ta nghe nói ngươi đến đây lâu rồi? Chẳng lẽ sau khi ngươi đến Thượng Vị Diện thì đến đây luôn à? Vậy sao mà được chứ? Chẳng nhẽ ngươi định ở đây cả đời sao?"
Gia Cát Thanh Thiên nhìn về phía Diệp Thiên Dật, sau đó nói: "Hiện giờ vẫn còn chút thời gian, đi, lão phu với ngươi uống vài ly rượu, trò chuyện một lúc, thời cơ cũng không tốt, đợi sau khi rời khỏi Vận Mệnh Chi Tháp, chúng ta tụ tập một bữa tử tế hơn."
"Được!"
Sau đó, hai người bọn họ đi đến chỗ không có người ở bên cạnh, Gia Cát Thanh Thiên khoanh tay nhìn Diệp Thiên Dật.
"Vãi!"
Sau đó, Diệp Thiên Dật phóng thích Phép tạo hoá, một bàn đồ ăn hiện ra tại đó.
"Hahahaha, vẫn là ngươi hiểu ta!"
Sau đó Gia Cát Thanh Thiên ngồi xuống đất, lấy ra một bình rượu.
Rượu này ta khá lâu chưa đụng đến, lão đầu ta bình thường đều không nỡ uống.
Hắn rót cho Diệp Thiên Dật một ly.
"Sư phụ!"
Lúc này, một thiếu niên đi tới, nhìn dáng dấp khoảng mười lăm tới mười sáu tuổi.
"Bắc Phong, vị này là sư huynh của ngươi, Diệp Thiên Dật."
Bắc Phong nhìn sang Diệp Thiên Dật, sau đó vội vàng hành lễ: "Xin chào sư huynh."
"Ừm, cho ngươi này."
Diệp Thiên Dật ném cho hắn một chiếc ly nhỏ.
"Sư phu, cái này??"
"Sư huynh ngươi đưa quà gặp mặt, nhận lấy đi."
Sau đó Bắc Phong vội vã hành lễ, nói: "Đa tạ sư huynh!"
"Được rồi, ngươi đi trước đi, ta và sư huynh ngươi có vài chuyện cần nói."
Gia Cát Thanh Thiên nói.
"Vâng!"
Gia Cát Thanh Thiên uống một ngụm rượu và hỏi Diệp Thiên Dật: "Ngươi đưa cho hắn thứ gì vậy?"
"Thần Long Tinh Huyết."
Diệp Thiên Dật nói.
Gia Cát Thanh Thiên: ??????
"Cái gì? Thần Long Tinh Huyết? Tinh Huyết á?"
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Vâng, vừa mới sang bên này, ta may mắn gặp được Thiên Ngự Thanh Long tu vi Thần Chí Cao, thế là ta lấy một ít máu của nó, dẫu sao cũng là đệ tử của ngươi, ta cũng không thể quá keo kiệt đúng không?"
"Ngươi đó, lão đầu ta còn không..."
Gia Cát Thanh Thiên còn chưa nói xong, Diệp Thiên Dật cũng ném cho hắn một chiếc bình ngọc.
"Được chưa?"
"Hahahaha, hahahaha! Được rồi!"
Gia Cát Thanh Thiên lập tức mặt mày rạng rỡ nhận lấy.
Đúng là cái tật hám của không bỏ mà.
Nhưng trong lòng Diệp Thiên Dật cũng rất vui khi gặp được tên lão đầu này.
"Đệ tử này của ngươi nhìn không hề kém chút nào."
Diệp Thiên Dật nói.
"Ừm, ta thu nhận hắn ở đại lục Cửu Châu, lúc vừa mới gặp hắn, hắn mới chỉ là một tên tiểu tử, phiêu bạt khắp nơi, ta kinh ngạc với xương cốt của hắn nên mới thu nhận hắn làm đệ tử, liên tục dẫn theo bên mình, sau đó dẫn hắn tới đây."
"Vậy chẳng phải đối với tu vi bên ngoài của hắn có ảnh hưởng rất lớn sao?"
Gia Cát Thanh Thiên vừa ăn vừa nói: "Ngươi không phải không hiểu, đối với một người có thiên phú mà nói, khởi đầu có hơi muộn thì có sao? Cho dù bây giờ có muộn hai mươi năm, năm mươi năm, sau này sẽ dùng khoảng thời gian này để bù đắp lại một giai trong số một Đại cảnh giới, lão phu cũng không cứu hắn và cũng một phần vì trước đây hắn đã từng tung hoành tứ hải, nổi danh khắp nơi, ở đây để củng cố lại nền móng, sau này sẽ có cơ hội thăng tiến."
"Vậy cũng được, ở cái tuổi này không cầu hắn phải có danh lợi hay gì cả, ngược lại cũng không có vấn để gì."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Còn ngươi, sau khi đến Thượng vị diện, hiện giờ thế nào rồi? Ngươi đang ở đâu? Đang làm gì?"
Gia Cát Thanh Thiên hỏi.
"Lúc vừa mới đến ta ở bát quốc chi cảnh."
Gia Cát Thanh Thiên ngừng lại một chút.
"Như vậy cũng không sao, vận khí không thể nói là tốt hay xấu, sức lực của võ giả ở bát quốc chi cảnh khá yếu, cũng thích hợp để bình ổn lại, hiện tại thì sao?"
"Hiện tại lên Thượng Vực rồi."
Gia Cát Thiên Thanh nâng ly lên, sau đó uống một hơi cạn sạch.
"Mặc dù có chút giật mình, nhưng vẫn nằm trong dự liệu của ta, với năng lực của ngươi, chỉ trong một thời gian ngắn đã từ Bát Quốc Chi cảnh lên Thần Vực, như vậy cũng không tồi! Cảnh giới nào rồi?"
"Thiên Thần cảnh."
"Cái gì?"
Gia Cát Thanh Thiên ngạc nhiên nhìn Diệp Thiên Dật.
"Trong thời gian ngắn như vậy mà đã lên đến cảnh giới này rồi sao?"
"Thực ra cũng khá tốt, trên cơ bản, những người ta gặp đều như vậy."
"Haiz, đám người các ngươi đúng là vận khí tốt mà." Gia Cát Thanh Thiên gật đầu.
"Lần này trở về, cảnh giới của ngươi hẳn là có thể thăng đến Tam Hồn cảnh, hoặc thậm chí là Thất Phách cảnh." Gia Cát Thanh Thiên nói.
"Hả? Ngươi còn có thể nâng cao cảnh giới sao?" Diệp Thiên Dật gãi đầu.
"Vậy ngươi nghĩ sao hở? Các loại linh vật thiên địa mà ngươi luyện hoá ở đây, nó đều là hàng thật đúng giá, sau khi trở về, trong một thời gian ngắn thì những sức mạnh đó sẽ dần dần ngấm vào cơ thể ngươi, khi đó cảnh giới của ngươi sẽ tăng lên, chỉ có điều còn cần một khoảng thời gian."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Vậy thì cũng dễ hiểu."
"Hiện tại ngươi đang ở đâu Thượng Vực?"
Diệp Thiên Dật nói: "Thần Vực và Thượng Vực cùng nhau mở ra một học viện, gọi là học viện Võ Thần, ở đó cũng hội tụ hai mươi nghìn thiên tài ở Chúng Thần Chi Vực, tập trung bồi dưỡng hai năm, đến đây chính là một nội dung lịch luyện của ta, ta dự định ở đây năm năm, vừa bằng nửa năm ở bên ngoài."
"Năm năm..." Gia Cát Thanh Thiên do dự, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Thiên Dật: "Thực ra ở đây lâu cũng có chút lợi ích, mấy năm nay ngươi cũng gặp được không ít cơ duyên đúng không?"
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Quả thực là như vậy, không thì cảnh giới của ta cũng không tăng lên như bây giờ."
"Có bối cảnh gì không?"
Gia Cát Thanh Thiên hỏi.
"Yêu Tâm Phong."
Gia Cát Thanh Thiên: ?????
"Yêu Tâm Phong? Là Yêu Tâm Phong của Yêu Hậu đúng không? Ngươi trở thành đệ tử của Yêu Hậu sao?"
Gia Cát Thanh Thiên rất kinh ngạc.
Hắn rất lâu không ở bên ngoài, cho nên bên ngoài xảy ra chuyện gì tự nhiên là hắn không biết.
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Quả nhiên tiểu tử ngươi vẫn là bị khí vận ràng buộc, ngươi vậy mà lại ở Yêu Tâm Phong, tiền đồ của ngươi sẽ vô cùng rộng mở! Tốt lắm."
Gia Cát Thanh Thiên vỗ vai Diệp Thiên Dật.
"Còn ngươi thì sao?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Vận khí của lão phu cũng được xem là không tồi, tiến vào đã là Thần Vực rồi."
Diệp Thiên Dật: "..."