Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2233: CHƯƠNG 2232: PHƯƠNG PHÁP CỦA DIỆP THIÊN DẬT

Ly Tiên Nhi đang đợi Diệp Thiên Dật ở bên ngoài.

Cũng không có ý gì khác.

Vừa khéo nàng đang tu dưỡng ở bên này, Diệp Thiên Dật và nàng đều là người của Vạn Độc tông, hiện tại cảnh giới cũng không cao, lộ trình cũng không gần, hai người cùng nhau trở về cũng chẳng có vấn đề gì.

"Đang đợi ta hả?"

Diệp Thiên Dật cười rồi nói với Ly Tiên Nhi.

"Không."

Ly Tiên Nhi cầm viên đan dược và nói.

"Vậy ngươi đang đợi ai vậy?" Diệp Thiên Dật hỏi.

Ly Tiên Nhi thản nhiên nói: "Có đi không?"

Diệp Thiên Dật cười: "Đi!"

Sau đó, hai người họ cùng nhau quay về.

"Ngươi đến Vạn Độc tông để làm gì?"

Diệp Thiên Dật hiếu kỳ hỏi.

Theo sự hiểu biết của Diệp Thiên Dật về Ly Tiên Nhi, giới hạn của nữ nhân này không chỉ có như vậy.

Ngươi nói nàng đến đây vì muốn làm trưởng lão cũng được, dẫu sao nếu so với thế lực đế cấp thì thế lực thánh cấp còn cao hơn một bậc, nàng muốn đến đó làm trưởng lão quả thực không thực tế chút nào!

Nhưng hắn luôn cảm thấy nàng có lý do gì đó.

"Chỉ là vì khởi điểm cao hơn một chút mà thôi." Ly Tiên Nhi nói.

Lý do này dường như quả thực không có khuyết điểm gì, lý do của Diệp Thiên Dật cũng như vậy.

Dọc đường hắn cũng không nói nhiều, Ly Tiên Nhi cũng thế, nàng cũng không chủ động bắt chuyện với Diệp Thiên Dật.

"Các ngươi cùng về sao?"

Thẩm Thiên Luyện từ trong đại điện nhìn thấy Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi cùng nhau trở về.

"Đúng! Ta gặp nàng trên đường, vừa lúc nàng cũng đang trở về nên bọn ta cùng nhau về luôn."

Diệp Thiên Dật nói.

"Ừm, ta cảm thấy chuyến này sức mạnh của hai ngươi tăng lên rất lớn! Cảnh giới dường như cũng tăng lên không ít, tốt lắm, nếu đã trở về rồi thì các ngươi nghỉ ngơi sớm đi."

"Ừm!"

Sau đó, Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi đi về phong của mình.

"Sư tôn!"

Vương Kình Phu và Lô Minh Vĩ nhìn thấy Diệp Thiên Dật trở về cũng vội vàng tiến đến hành lễ.

"Đại ca ca! Tiểu Tử Nhi nhớ ngươi chết đi được."

Tiểu Tử Nhi phi "vù" một cái vào trong lòng của Diệp Thiên Dật.

"Ôi chao, ngoan quá."

Diệp Thiên Dật ôm lấy Tiểu Tử Nhi.

"Đại ca ca hư quá, dám bỏ Tiểu Tử Nhi lại nhiều ngày như vậy."

Đôi môi Tiểu Tử Nhi khẽ cong lên.

"Ta không bỏ lại muội nữa đâu, đến đây, ta cho muội kẹo que."

"Hihihi."

Tiểu Tử Nhi lập tức nở một nụ cười.

"Ngươi tu luyện thế nào rồi?"

Diệp Thiên Dật nhìn về phía Vương Kình Phu.

"Đệ tử luyện theo tâm pháp mà sư tôn đưa cho, hiệu suất tu luyện rất cao!" Vương Kình Phu kích động nói.

"Còn ngươi?"

Lô Minh Vĩ nói: "Đệ tử cũng vậy! Mới có nửa tháng mà đã cảm thấy có chút thay đổi! Nhưng vì chưa được thực hành chiến đấu thực tế, cho nên cũng chưa xác định được sự thay đổi này rốt cuộc lớn đến mức nào, giờ cũng chỉ có thể cùng với Kình Phu sự đệ so tài mà thôi."

Sau đó Diệp Thiên Dật lấy ra một đống linh khí và võ kỹ, tâm pháp.

Mấy thứ này đều ở Vận Mệnh Chi Tháp, do Diệp Thiên Dật tiện tay nhặt đi.

Những thứ này có thể đối với Diệp Thiên Dật khá bình thường, nhưng đối với bọn họ chính là những thứ vô cùng khoa trương.

"Đây là... linh khí cấp Thần Hư sao? Còn đây là... tâm pháp cấp Thần Hư hả? Võ kỹ cấp Thánh Đạo, võ kỹ cấp Thần Hư..."

Bọn họ trợn to hai mắt nhìn đống đồ mà Diệp Thiên Dật mang về.

"Quyền pháp khá ít, vừa khéo có một bộ quyền pháp Thần Hư, ngươi cầm lấy mà đi tu luyện."

Vương Kình Phu kích động nhận lấy.

"Đa tạ sư tôn!"

"Còn về võ kỹ... ngươi không cần học nữa, huấn luyện tiếp theo mà ta dành cho ngươi chính là sự cứng cỏi ở song quyền của ngươi."

"Vâng!"

Sau đó, Diệp Thiên Dật nhìn về phía Lô Minh Vĩ.

Về thiên phú, Lô Minh Vĩ này còn kém xa Vương Kình Phu.

Nhưng Diệp Thiên Dật đủ sức để huấn luyện hắn trở thành một thiên tài.

"Sư tôn!"

Sau khi Lô Minh Vĩ nhìn thấy ánh mắt của Diệp Thiên Dật thì vội vàng hành lễ.

"Ngươi dùng kiếm, ở đây có linh khí cấp Thần Hư, ngươi cầm lấy, ở đây còn có ba quyển kiếm pháp cấp Thần Hư, nửa tháng tiếp theo ta cần ngươi thông hiểu kiếm pháp này."

Lô Minh Vĩ há hốc miệng.

"Sư tôn, nửa tháng thông hiểu ba quyển kiếm pháp..."

Diệp Thiên Dật nói: "Ta sẽ bố trí kiếm trận cho ngươi trong một ngày, trong Thiên Địa kiếm trận, nếu trong một tháng ngươi không thể làm được thì ngươi không cần làm đệ tử của ta nữa."

Lô Minh Vĩ trợn to hai mắt.

"Thần... Thần trận, Thiên Địa kiếm trận sao?"

Hắn đã từng nghe qua thứ này!

Thứ này tương tự với một trận pháp trong truyền thuyết!

Thiên Địa kiếm trận không phải là để nhốt đối thủ bên trong trận pháp rồi giết chết, mà là một trận pháp khai thông! Nghe đồn là do một vị kiếm đạo đại sư chế tạo ra, sau khi Thiên Địa kiếm trận được thiết lập nên, ở trong đó ngươi sẽ hiểu được vô số ý nghĩa sâu xa về kiếm!

Nghe nói, nếu người nào được ở bên trong Thiên Địa kiếm trận một khoảng thời gian thì sau khi ra ngoài người đó sẽ trở thành thiên tài kinh thiên động địa! Đương nhiên, tiền đề là năng lực của ngươi phải cao, nhưng cho dù năng lực của ngươi không cao, sự thăng tiến mà ngươi đạt được cũng không cách nào có thể tưởng tượng được.

Thế nhưng đây chỉ là truyền thuyết, vì nói thật, chưa từng nghe nói có ai có thể lập ra được Thiên Địa kiếm trận.

Người trẻ tuổi đang ở trước mặt rốt cuộc là ai?

"Ngươi có làm được không?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

"Được ạ!"

Lô Minh Vĩ gắng sức gật đầu.

"Tốt! Ngươi đi lĩnh hội trước, sau đó ta sẽ thiết lập trận pháp cho ngươi."

"Vâng! Sư tôn!"

Sau đó, Lô Minh Vĩ cung kính rời đi.

Diệp Thiên Dật nhìn về phía Vương Kình Phu.

"Hì hì, lão đại."

Vương Kình Phu chờ Lô Minh Vĩ đi, gãi đầu gọi Diệp Thiên Dật một tiếng "Lão đại".

"Vốn dĩ song quyền của ngươi không hề đơn giản, ta có một cách, ta nghĩ nếu dùng song quyền cứng cỏi của ngươi để chế tạo linh khí đỉnh cấp thì sẽ rất dũng mãnh, đến lúc đó ta nghĩ khắp nơi sẽ phải kinh ngạc về ngươi."

Diệp Thiên Dật nói.

"Hả? Lão đại, sao có thể như vậy được, suy cho cùng song quyền của ta cũng là xác thịt, so với linh khí thì..."

"Thân xác của con người là tiềm lực vô hạn, linh khí được tạo ra sao có thể so sánh với nó được? Đối với sự tu luyện của võ giả mà nói, vốn không gì là không thể, khí lực của một người thường với một võ giả tu luyện đến Thái Cổ Thần Vương cảnh là khác nhau, cho nên tại sao lại không thể?"

Vương Kình Phu suy tư một lúc rồi gật đầu.

"Muốn nâng cao toàn bộ khí lực của ngươi, độ khó rất lớn, muốn đạt đến trình độ như ta nói thì tuyệt nhiên không thể, tự ta cũng không thể làm được, tuy nhiên, nếu chỉ đơn thuần là làm hai tay của ngươi đạt đến trình độ đó thì cũng không phải là không có cách! Nếu ngươi có thể chịu được một nửa nỗi đau của người phi thường thì ta có thể giúp ngươi."

"Đương nhiên là được! Đại ca! Đệ có thể chịu được!"

Vương Kình Phu nắm chặt tay, kiên nghị nói.

"Được! Đi theo ta."...

Tiên Vương Phong.

Ly Tiên Nhi vừa trở về, Vạn Thiên Vũ tỏ vẻ nịnh nọt vừa rót trà, vừa bóp vai cho nàng, nhưng lại bị Ly Tiên Nhi từ chối.

"Sư tôn! Mấy ngày nay, mấy thứ mà sư phụ bảo đệ tử học, trên cơ bản đệ tử đều nắm chắc rồi."

Vạn Thiên Vũ nói.

"Thật không? Ta kiểm tra ngươi."

Vạn Thiên Vũ này chủ yếu là muốn theo Ly Tiên Nhi học y thuật, Ly Tiên Nhi sẽ kiểm tra y thuật của hắn.

Điều khiến Ly Tiên Nhi kinh ngạc là hắn nắm vững kiến thức rất nhanh!

"Rất khá."

Ly Tiên Nhi gật đầu.

Nàng căn bản cũng không muốn thu nhận đệ tử, chỉ là làm cho có lệ.

"Đa tạ sư tôn đã khen."

Vạn Thiên Vũ hành lễ.

"Ngươi cầm mấy thứ này về xem đi."

Ly Tiên Nhi lại đưa cho hắn một ít sách y học, sau đó rời đi.

Vạn Thiên Vũ cau mày.

Nàng có hơi lạnh nhạt rồi thì phải?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!