Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2234: CHƯƠNG 2233: LỜI ĐỒN VÔ CĂN CỨ

Đúng vậy!

Ly Tiên Nhi đối xử với Vạn Thiên Vũ quả thực rất lạnh nhạt!

Cũng không phải vì nàng chỉ làm ra dáng vẻ dạy bảo đệ tử, bình thường, nếu đã là đệ tử của nàng, nàng cũng sẽ để ý đến hắn, ít nhất sẽ không làm chậm trễ người ta, đúng không?

Nhưng Vạn Thiên Vũ này...

Hắn thì khác.

Lúc đầu Ly Tiên Nhi cũng không nghĩ nhiều, nhưng sau này nàng phát hiện thực lực của Vạn Thiên Vũ này rất cao, còn về phát hiện thế nào thì nàng tự có cách của riêng mình.

Mà vừa nãy, khi nàng kiểm tra y thuật của Vạn Thiên Vũ, quả thực hắn rất xuất sắc, nắm vững kiến thức đúng thời hạn, nhưng Ly Tiên Nhi lại đặc biệt kiểm tra hắn hai câu mà nàng căn bản không hề dạy hắn, trong sách cũng không có nội dung đó, thế mà hắn vẫn trả lời được.

Cho nên có thể nói, hắn căn bản không hề xem sách, bản thân hắn biết y thuật.

Hắn đến đây làm đệ tử của nàng là có ý đồ.

Còn ý đồ của hắn là gì, Ly Tiên Nhi đại khái có thể đoán ra.

Nói thế nào đây?

Nàng sẽ không có bất cứ sự cảm động nào.

Cho nên, nàng cũng tuyệt đối sẽ không thật lòng đối đãi với hắn.

Vậy mà Vạn Thiên Vũ lại không biết chuyện này, hắn lại còn cho rằng tính tình của Ly Tiên Nhi là như vậy.

Mặc dù không thoải mái, nhưng có thể làm gì được chứ?

Cứ từ từ vậy.

Sau đó, Vạn Thiên Vũ rời khỏi Tiên Vương Phong.

"Ngươi nghe nói chưa? Trước đây Thập Tứ trưởng lão và Thập Ngũ trưởng lão không phải đều có chuyện nên mới rời khỏi tông môn hay sao? Nhưng vừa nãy bọn họ lại cùng nhau trở về."

"Chính mắt ta nhìn thấy, ngươi nói xem, bình thường bọn họ có chuyện rời đi thì không sao, nhưng bọn họ không rời đi cùng nhau, hiện giờ lại cùng nhau trở về, chẳng lẽ bọn họ đang yêu nhau sao?"

"Ta cảm thấy chuyện này có khả năng là thật, ngươi thử nghĩ xem, sao có thể trùng hợp đến mức, bọn họ đi làm việc riêng của mình, sau đó gặp nhau rồi cùng nhau trở về được chứ? Ta hoài nghi, lúc đó bọn họ rời khỏi tông môn để đi chơi, chắc bọn họ là bạn lữ."

"Có lẽ thực sự là như vậy, ngươi nghĩ xem, bình thường sẽ chẳng có người trẻ nào lại đến đây để làm trưởng lão cả, tự nhiên từ đâu tới một Thập Tứ trưởng lão, một người thì còn được, trăm nghìn năm nay chưa từng có chuyện này xảy ra, chưa được mấy ngày lại có một người nữa đến, ta nghi ngờ, bọn họ vốn dĩ là bạn lữ, Thập Ngũ trưởng lão chỉ đến đây để tìm chồng mà thôi."

"..."

Các đệ tử bàn tán sôi nổi.

Tự nhiên Diệp Bắc Vạn Thiên Vũ nghe thấy những nhận xét này.

Két -

Hắn siết chặt tay.

Mặc dù hắn biết chưa chắc là sự thật, nhưng hắn càng nghe càng cảm thấy là thật, càng nghe càng cảm thấy khó chịu!

Ly Tiên Nhi là nữ nhân trong lòng hắn, hắn kiêu ngạo như vậy, thân phận của hắn bất phàm như vậy, nữ nhân mà hắn nhìn trúng sao có thể để nam nhân khác cướp đi mất được chứ? Huống hồ trong mắt hắn nam nhân đó chỉ là một tên còn thấp kém hơn đồ vô tích sự.

Hắn chịu không nổi!

Vạn Thiên Vũ định nhịn.

Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng cảm nhận qua cảm giác này, hắn chịu không nổi!

Sau đó, Vạn Thiên Vũ đi lên Nhạc Vương Phong.

Đến khi trời tối thì Diệp Thiên Dật mới ra ngoài, Vương Kình Phu đã bị Diệp Thiên Dật nhốt lại để đặc biệt huấn luyện.

Phương pháp này vô cùng nguy hiểm, hoặc là hắn bị tàn phế, hoặc là hắn được thăng cấp.

Diệp Thiên Dật nghĩ rằng chắc chắn sẽ không có vấn đề gì! Hắn tin tưởng vào tiểu tử này.

"Đại ca ca, đại ca ca, có người đến tìm ca ca."

Diệp Thiên Dật vừa ra ngoài thì nhìn thấy Tiểu Tử Nhi đáng yêu tay cầm que kẹo chạy tới.

"Ai đó?"

Diệp Thiên Dật xoa đầu Tiểu Tử Nhi và hỏi.

"Ta không quen hắn, chắc là một đệ tử?"

Tiểu Tử Nhi không chắc chắn nói.

"Hắn ở đâu?"

Sau đó, Tiểu Tử Nhi chỉ về một phía.

"Được rồi, muội đi chơi đi."

"Ừm."

Sau đó, Tiểu Tử Nhi chạy ra chơi cùng với đám động vật được nuôi ở Nhạc Vương Phong.

Diệp Thiên Dật đi tới khách viện của Nhạc Vương Phong, nhìn thấy bóng dáng một người ở đó.

Hắn là ai vậy, hóa ra là Vạn Thiên Vũ, đệ tử của Ly Tiên Nhi.

"Tìm bản trưởng lão có việc gì không? Thập Ngũ trưởng lão bảo ngươi đến hả?"

Diệp Thiên Dật ngồi xuống rót cho mình một ly trà, nhàn hạ nói.

Vạn Thiên Vũ xoay người nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

"Không, là đệ tử tự mình tới, là chuyện riêng của đệ tử."

Diệp Thiên Dật cau mày.

"Có chuyện gì?"

Vạn Thiên Vũ định trực tiếp xé rách mặt hắn.

Sau đó, hắn chắp tay với Diệp Thiên Dật, nói: "Là như này, vừa nãy đệ tử nghe được rất nhiều tin đồn vô căn cứ ở trong tông môn, đệ tử cũng cảm thấy quả thực có ảnh hưởng không tốt, cũng không nhỏ, cho nên đệ tử đặc biệt lên đây để nói với Thập Tứ trưởng lão một tiếng, dẫu sao chuyện này có liên quan đến thanh danh của sư tôn của đệ tử, đệ tử muốn làm rõ chuyện này, xin hỏi, Thập Tứ trưởng lão với sư tôn của đệ tử có quan hệ gì vậy? Trong tông môn đồn rằng hai người là bạn lữ."

Diệp Thiên Dật cười trong lòng.

Người này hài hước thật.

"Ngươi hỏi sư tôn của ngươi không phải là được rồi sao, phải qua đây hỏi ta làm gì." Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.

"Dù sao sư tôn cũng là nữ nhân, hỏi một nữ nhân vẫn là không tốt lắm."

Vạn Thiên Vũ nói.

"Ồ, chuyện đó không đến mức như ngươi nói đâu, nó chỉ những tin đồn nhảm mà thôi."

Vạn Thiên Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may chưa xé rách mặt hắn.

"Tuy nhiên, Thập Ngũ trưởng lão đẹp nghiêng nước nghiêng thành như vậy, bản trưởng lão thật ra cũng có ý định theo đuổi nàng, ngươi là đệ tử của Thập Ngũ trưởng lão, bản trưởng lão sẽ cho ngươi chút lợi ích, ngươi cùng bản trưởng lão trong ứng ngoại hợp, hợp tác với nhau được không? Sau khi chuyện này thành công, bản trưởng lão sẽ không bạc đãi ngươi."

Vạn Thiên Vũ: "..."

Mẹ kiếp!

Đương nhiên Diệp Thiên Dật biết ý của hắn là gì, Diệp Thiên Dật cố tình nói như vậy.

"Hay là thôi vậy."

Vạn Thiên Vũ cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng.

"Thế nào? Ngươi nghĩ rằng bản trưởng lão nói lời không giữ lời hay sao? Ngươi yên tâm, lợi ích hiển nhiên sẽ không thiếu."

Diệp Thiên Dật đang có ác tâm với hắn.

Trong lòng Vạn Thiên Vũ vô cùng xem thường Diệp Thiên Dật.

Đúng là một tên thiển cận, ngươi tưởng mọi người trên thế gian này đều là những người chỉ vì một chút lợi ích mà đã không chịu được hay sao? Chỉ với một chút lợi ích đó mà ngươi lại dám khoác lác trước mặt Vạn Thiên Vũ hắn, đúng là một tên tự kiêu.

"Không cần đâu."

Sau đó, Vạn Thiên Vũ chắp tay: "Đệ tử xin phép về trước."

Nói xong, Vạn Thiên Vũ liền rời đi.

Đúng là chẳng giữ thể diện cho Diệp Thiên Dật gì cả.

Diệp Thiên Dật vuốt cằm.

"Ngươi thích Ly Tiên Nhi đúng không?"

Diệp Thiên Dật cười khẩy trong lòng.

Có chuyện vui rồi đây.

Vạn Thiên Vũ này chắc chắn không hề đơn giản, Diệp Thiên Dật có Thương Sinh Chi Đồng, nếu thiên phú của hắn đặt ở bên ngoài đại lục Cửu Châu, cho dù Diệp Thiên Dật không hiểu rõ lắm, nhưng Diệp Thiên Dật vẫn cảm thấy hắn rất có khả năng sẽ xếp trước hạng 20 trong Thiên bảng.

Cho nên, thân phận của hắn tuyệt đối không hề tầm thường, hắn cố ý ở đây giả vờ làm một đệ tử cũng là vì theo đuổi Ly Tiên Nhi.

Vậy thì ngại ngùng để làm gì chứ, nếu ngươi đã không tôn trọng Diệp Thiên Dật thì Diệp Thiên Dật cũng sẽ không tôn trọng hắn.

"Tiểu Tử Nhi."

Diệp Thiên Dật gọi lên một tiếng.

"Đại ca ca."

Tiểu Tử Nhi ôm một con hồ ly trắng chạy tới.

Trên tay đeo một đôi găng tay do Diệp Thiên Dật đặc biệt làm cho nàng, nếu không, nàng chỉ cần sờ hồ ly trắng một cái thôi thì nó sẽ chết.

"Đi! Đi tìm tỷ tỷ xinh đẹp đi."

Diệp Thiên Dật cười nói.

"Vâng! Đi tìm tỷ tỷ xinh đẹp thôi!"

Tiểu Tử Nhi cũng không biết vì sao mình lại đặc biệt thích những tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, chỉ là cảm thấy họ tốt.

Sau đó, Diệp Thiên Dật kéo Tiểu Tử Nhi cùng đi lên Tiên Vương Phong.

Ly Tiên Nhi vừa tắm gội xong, đi ra ngoài sân ngồi, ngồi nhìn ánh trăng rồi xem vài quyển sách cổ.

Vạn Thiên Vũ đã trở về rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!