Vạn Thiên Vũ vừa về đã nhìn thấy Ly Tiên Nhi ngồi ở đó.
Đẹp!
Quá đẹp!
Nữ nhân này tuyệt đối không phải người phàm!
Cho dù nàng vẫn đeo mạng che mặt, nhưng nhìn mái tóc và cổ của nàng cũng biết được là nàng vừa mới tắm gội xong.
Cảm giác này đúng thực là mê người.
"Sư tôn."
Vạn Thiên Vũ đi đến hành lễ.
"Tại sao ngươi không đi tu luyện?"
Ly Tiên Nhi tùy ý hỏi một câu.
"Để tử chỉ là ra ngoài hít thở chút không khí mà thôi."
Ly Tiên Nhi gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa.
"Sư tôn, bên ngoài có tin đồn vô căn cứ về người và Thập Tứ trưởng lão."
Vạn Thiên Vũ định dùng chuyện này để chính thức mở lời nói chuyện với nàng.
"Nếu đã biết là tin đồn nhảm, tại sao còn để ý đến nó làm gì?"
Ly Tiên Nhi vừa lật sách cổ vừa nói.
Trong nháy mắt, Vạn Thiên Vũ cảm thấy lề lối này không giống lắm.
Hắn cảm thấy hắn đường đường là Vạn Thiên Vũ, vậy mà lại bị một nữ nhân cùng tuổi đạp dưới chân trong mọi phương diện.
Nhưng may chính vì có cảm giác này mà hắn càng muốn chinh phục nữ nhân này hơn.
"Cũng đúng, đệ tử chỉ là muốn nói với sư tôn một tiếng."
"Ừm."
Ly Tiên Nhi gật đầu.
"Sư tôn, về chuyện bạn lữ, không biết bạn lữ lý tưởng của sư tôn là người như thế nào? Là đại anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, hay là một hiệp khách kiên cường chính trực, hay là thánh nhân luôn quan tâm đến thiên hạ?"
Ly Tiên Nhi ngừng lật sách.
Bạn lữ của nàng sao?
Từ trước tới nay nàng dường như chưa từng nghĩ tới vấn đề này, nàng cũng không muốn nghĩ tới.
"Nếu được, tại sao phải cần bạn lữ? Con đường tốt nhất là theo đuổi lẽ phải và không bị ràng buộc bởi tình cảm."
Vạn Thiên Vũ lắc đầu: "Sư tôn nói như vậy cũng không hẳn là đúng, võ đạo tất nhiên rất cô độc, cho nên cần một người làm bạn, cho dù không phải vì con nối dõi, ít nhất trăm nghìn năm sau vẫn có một người ở bên cạnh lo lắng cho mình, yên tâm đem tất cả của mình giao cho đối phương."
"Mỗi người có một chí hướng và nhu cầu theo đuổi không giống nhau."
Ly Tiên Nhi nói.
"Nhưng nếu sư tôn mong muốn, đệ tử sẽ sẵn lòng vì người mà trở thành một người như vậy."
Ly Tiên Nhi không cảm thấy kinh ngạc bởi những lời của Vạn Thiên Vũ, thậm chí nàng hơi có chút bình tĩnh."
Vì nàng sớm đã đoán ra.
"Không cần đâu."
"Tại sao? Ta có tự tin."
Vạn Thiên Vũ không vì bị nàng từ chối mà cảm thấy chán nản.
Hắn nghĩ rằng chuyện này là bình thường.
Hắn chỉ cần biểu đạt tâm ý của mình, tiếp đó làm bất cứ việc gì cũng sẽ dễ dàng, thuận lợi hơn, say này hắn cũng dám làm những điều khác.
"Ta sẽ cố gắng."
Vạn Thiên Vũ tự mình nói ra.
Chính lúc này, truyền đến giọng nói của Diệp Thiên Dật.
"Tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ tỷ xinh đẹp!"
Tiểu Tử Nhi chạy tới.
Hai người nhìn thấy Tiểu Tử Nhi chạy tới.
Nha đầu này trực tiếp ôm lấy Ly Tiên Nhi, ở phía sau Diệp Thiên Dật cũng cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.
Hắn cũng muốn ôm.
Vạn Thiên Vũ cau mày nhìn Diệp Thiên Dật đi tới.
Diệp Thiên Dật cười, vừa đi vừa nói: "Nha đầu này nói nhớ ngươi, muốn tìm ngươi để chơi nên ta đưa nàng qua đây."
Tiểu Tử Nhi mở to mắt nhìn Diệp Thiên Dật.
Hả? Không phải là đại ca ca dẫn nàng qua đây hay sao?
Ly Tiên Nhi cũng không tin.
Mặc dù nàng và Tiểu Tử Nhi không tiếp xúc với nhau nhiều, nhưng đứng trước một nha đầu đáng yêu như này khó tránh suy nghĩ sẽ có chút bị đình trệ.
Diệp Thiên Dật cười, ngồi trước mặt nàng.
"Ngươi muốn ăn gì không?"
Ly Tiên Nhi kéo tay Tiểu Tử Nhi, nhẹ giọng hỏi.
Mặc dù nàng vẫn khá lạnh lùng, nhưng có thể nhìn ra nàng đang cố gắng khiến bản thân trở nên thân thiết một chút, chỉ đáng tiếc là thực sự chưa làm tốt lắm.
"Ừm... muội muốn ăn kẹo mút."
Ly Tiên Nhi duỗi tay ra, sau đó một cây kẹo mút lớn hiện ra trong tay.
"Woaaaa!"
Tiểu Tử Nhi nhịn không nổi mà thốt lên một tiếng.
Diệp Thiên Dật cau mày.
Phép tạo hóa.
Ly Tiên Nhi này lợi hại thật.
Còn có cả Phép tạo hóa, đúng là khiêm tốn thật.
Quả nhiên nàng không hề đơn giản.
"Thập Ngũ trưởng lão, dù sao ta cũng là khách, vậy mà ngươi cũng không chiêu đãi ta được hai chén trà hay sao?"
Diệp Thiên Dật cười và nhìn về phía Ly Tiên Nhi.
"Ngươi uống cái gì?"
"Gì cũng được, trà trước mặt là được."
Sau đó, Ly Tiên Nhi rót cho Diệp Thiên Dật chén trà.
"Ấy, Thập Ngũ trưởng lão ngươi làm như vậy là không đúng rồi, rõ ràng đệ tử của ngươi đang ở bên cạnh, sao có thể để ngươi tự mình rót trà được chứ."
Diệp Thiên Dật quay đầu nhìn Vạn Thiên Vũ bên cạnh.
Mặt Vạn Thiên Vũ nghiêm lại!
Mẹ kiếp!
"Sao vậy? Chẳng lẽ ngươi lại bắt sư tôn của ngươi phải rót trà?"
Diệp Thiên Dật nhìn Vạn Thiên Vũ rồi nói ra một câu.
Sau đó, Vạn Thiên Vũ đi đến, rót trà cho Diệp Thiên Dật và Vạn Thiên Vũ.
Diệp Thiên Dật nhấp một ngụm trà, cười nói: "Thập Ngũ trưởng lão, Tiểu Tử Nhi rất thích ngươi."
Ly Tiên Nhi xoa đầu Tiểu Tử Nhi đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh ăn kẹo, nói: "Muội ấy rất đáng yêu, ta cũng rất thích muội."
"Vậy thì như thế này đi, ngươi làm vợ của ta, nếu như vậy thì ngày nào cũng có thể chơi cùng với Tiểu Tử Nhi."
Diệp Thiên Dật cười nói.
Ly Tiên Nhi: ?????
Vạn Thiên Vũ: ?????
"Cũng được."
Tiểu Tử Nhi vui vẻ vỗ tay.
Đúng vậy!
Diệp Thiên Dật đến đây chính là có ác tâm với Vạn Thiên Vũ.
"Thập Tứ trưởng lão đang đùa à?"
"Không, ta nghiêm túc đó, Thập Ngũ trưởng lão xinh đẹp như vậy, khí chất trác việt như vậy, hiện giờ bên ngoài còn đang có lời đốn về chúng ta, vậy thì quá tốt, vừa lúc cho ta dũng khí để theo đuổi nàng, nếu có thể theo đuổi được một người xinh đẹp như Thập Ngũ trưởng lão và làm bạn lữ với nàng, ta sẽ vui chết mất."
Vạn Thiên Vũ siết chặt tay.
Đồ hỗn xược!
"Ồ, ở đây không có việc của ngươi nữa, ngươi đi trước đi."
Diệp Thiên Dật quay đầu nói với Vạn Thiên Vũ.
Vạn Thiên Vũ cố gắng kiềm chế cơn giận, sau đó hành lễ rồi rời đi.
"Diệp Thiên Dật!"
Hắn siết chặt nắm tay!
"Ta phục ngươi rồi."
Một bên khác...
Ly Tiên Nhi là một nữ nhân thông minh, sao nàng có thể không nhìn ra dụng ý của Diệp Thiên Dật được chứ?
Chỉ là không thể xác định cụ thể, ví dụ hắn có cần thiết phải theo đuổi nàng hay không.
Nhưng hắn chắc chắn có suy nghĩ ác ý đối với Vạn Thiên Vũ.
Nói cách khác, hắn có thể cũng nhìn ra dụng ý của Vạn Thiên Vũ?
"Ngươi nên cẩn thận một chút, Vạn Thiên Vũ đó không phải là một võ giả tầm thường đâu, thân phận của hắn có lẽ không hề tầm thường, cần thận hắn trả thù ngươi đấy."
Ly Tiên Nhi nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói.
"Ta biết."
"Ngươi biết sao?"
Ly Tiên Nhi kinh ngạc liếc nhìn Diệp Thiên Dật.
Nàng chỉ có thể khẳng định rằng Diệp Thiên Dật có thể nhìn ra được ý nghĩ của Vạn Thiên Vũ, nhưng nàng không thể ngờ Diệp Thiên Dật còn biết được thân phận bất phàm của hắn?
"Ừm."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Được rồi, vẫn là xem thường hắn rồi.
Nghĩ kỹ cũng đúng, Diệp Thiên Dật này quả thật không hề tầm thường.
Diệp Thiên Dật cười nói.
"Không sợ là không sợ, ám tiễn thì khó phòng."
"Ta đương nhiên hiểu đạo lý đó."
Diệp Thiên Dật cười và gật đầu.
"Tuy nhiên những gì ta nói vừa nãy là thật đấy, người đẹp, nàng có thể cho ta cơ hội được theo đuổi nàng không? Rồi sinh con cho ta?"
Ly Tiên Nhi: ?????
Bị dở hơi cám hấp à?