Thật khó để tưởng tượng rằng hai người họ không bị gì sau một cuộc chiến như vậy.
Người khác nghe thấy chắc chắn nghĩ là giả, đó là điều không thể làm được.
"Không sao, chỉ là mất sức mà thôi."
Ly Tiên Nhi nhẹ nhàng nói.
"Nghỉ ngơi chút đi."
Sau đó Diệp Thiên Dật tiến sát lại.
"Làm gì đó?"
Ly Tiên Nhi khẽ cau mày, cảnh giác nhìn Diệp Thiên Dật.
"Mệt chết mất, cho ta gối lên chân nghỉ ngơi đi."
Ly Tiên Nhi: "..."
Nàng lặng lẽ rời khỏi chỗ.
Diệp Thiên Dật nhún vai, rồi điều dưỡng lại.
Còn về Long Cốt đã phát nổ thành cái gì, cả hai đều không có tâm tư để xem, mục đích quan trọng nhất của bọn họ trước tiên là làm cho tình trạng của mình tốt lên.
Khoảng năm sáu giờ sau, hai người lần lượt mở mắt ra.
"Ta nghĩ chúng ta đánh xong tầng tám mươi mốt này đã là đỉnh lắm rồi."
Diệp Thiên Dật đưa cho Ly Tiên Nhi một lon coca.
Ly Tiên Nhi lắc đầu, đưa tay ra, trong tay xuất hiện một chai nước khoáng, xoay người, nhẹ nhàng vén tấm mạng che mặt lên, uống vài ngụm.
"Theo kế hoạch của chúng ta, muốn đánh lên tới tầng tám mươi lăm, thậm chí là tầng tám mươi chín, chín mươi, nếu không trong tình cảnh đặc biệt thì những gì chúng ta có trong tay có lẽ là đủ, nhưng chúng ta nhất định sẽ gặp phải tình huống đặc biệt, lần này có thể đánh đến tầng tám mươi lăm thấy cũng khá lắm."
Ly Tiên Nhi vốn dĩ không nói nhiều, trừ khi đó là chuyện mà nàng hứng thú, chẳng hạn như Vận Mệnh Chi Tháp.
"Đúng vậy, ta đã tới Thần Hư cảnh rồi, kế tiếp là đánh tới Thần Vương cảnh, tiến vào Thần Vương cảnh cũng thoải mái hơn một chút, ngươi cũng gần như vậy nhỉ?"
Ly Tiên Nhi gật đầu.
Sau đó Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi cùng đi bộ đến chỗ Long Cốt biến mất.
Tại đó để lại cho bọn họ hai thứ.
Một thứ là con dao, có màu bạch cốt, trông có vẻ là sự kết hợp hoàn hảo với con Long Cốt đó.
Diệp Thiên Dật cầm nó lên và thử.
"Linh khí Thần Hư cấp, gần với Thánh Diệt cấp, có lẽ thuộc hàng thượng thượng thừa trong linh khí Thần Hư cấp, này cũng keo kiệt quá rồi, tầng tám mươi mốt, Long Cốt Bán Thần mà chỉ rơi cái thứ này ư?"
Diệp Thiên Dật cảm thấy thế nào mình cũng phải nhặt được Thánh Diệt Chi Khí mới hợp lý chứ nhỉ?
Tuy nhiên có sao nói vậy, Thánh Diệt là linh khí đỉnh cao của đại lục, muốn vượt qua Thánh Diệt, sẽ là Huyền Thiên Thánh Khí, còn môn phái bình thường thật sự không có Thánh Diệt Chi Khí, nếu so với Vạn Độc tông thì Bán Thần cũng có, nhưng Thánh Diệt Chi Khí hình như chỉ có một.
Cho nên những lời của Diệp Thiên Dật khiến Ly Tiên Nhi phải suy nghĩ một chút.
Thần Hư Chi Khí thượng thừa đều không lọt vào tầm mắt, hắn ở ngoài kia có thân phận, lai lịch gì chứ?
Thực ra không phải là Diệp Thiên Dật coi thường nó, nói thật, trên người Diệp Thiên Dật không có Thánh Diệt Chi Khí nào cả, mà dù có, thì với cảnh giới của hắn cũng không thể phát huy hết sức mạnh của Thánh Diệt Chi Khí, chỉ là nói ra có hơi thất vọng.
"Đây là ngọc nguyên chất."
Ly Tiên Nhi cầm một thứ khác lên.
"Ngọc nguyên chất?"
Mắt Diệp Thiên Dật sáng lên.
Thứ này rất lợi hại, nó là một loại tinh thạch, nhưng địa vị của nó và Không Huyễn thạch có lẽ thuộc cùng một cấp bậc.
Dù sao ở bên ngoài, Diệp Thiên Dật cũng đang tìm kiếm thứ này, bởi vì phía bên Đường Tam Táng, hắn không ngừng chế tạo một số vũ khí mạnh, kiểu như Thí Thần Đại Pháo gì đó, cũng vì sự tồn tại của những vũ khí này mà khiến địa vị của Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông ở Hạ Vực bây giờ không ai dám lung lay.
Hắn còn có một vũ khí nữa, một thứ rất tuyệt, và một trong những nguyên liệu cần có trong đó chính là ngọc nguyên chất, một khi vũ khí này được làm ra, nó thậm chí có thể uy hiếp đến sự sống chết của thần tối cao.
Vì thế Diệp Thiên Dật thực sự đang tìm kiếm thứ này, Yêu Tâm Phong cũng được, Diệp Thiên Dật từng hỏi qua về nó khi gặp Thường Hi, An Vũ Sương, Phượng Dao, Hàn Nhã Nhi, tiếc là chưa ai từng thấy, thứ này đã biệt tích mấy ngàn năm, thậm chí có thể còn hiếm thấy hơn cả Không Huyễn thạch.
"Đưa ta thứ này được không? Món tốt đằng sau cho ngươi." Diệp Thiên Dật hỏi.
"Ta cũng không dùng đến, vả lại Long Cốt là do chính ngươi giết."
Ly Tiên Nhi ném viên ngọc nguyên chất cho Diệp Thiên Dật.
"Cảm ơn."
Đây cũng là lý do mà Diệp Thiên Dật rất thích Ly Tiên Nhi, có người khi gặp bảo vật thì không rời đi được, thậm chí là hi sinh cả tính mạng để đánh đổi.
Nhưng Ly Tiên Nhi lại có thể bình tĩnh nhã nhặn chia sẻ bảo vật với Diệp Thiên Dật, ngay cả khi những bảo vật đó rất tốt, nàngnhư đã trải đời rất nhiều.
Thậm chí Diệp Thiên Dật cảm thấy những thứ hắn lấy còn nhiều hơn nàng ấy.
Có điều như thế cũng tốt, ai có ích hơn, thì người đó lấy đồ.
Diệp Thiên Dật cất viên ngọc nguyên chất đi.
"Chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta sắp tới tầng tám mươi hai rồi."
"Ừm."
Khoảng một giờ sau, bọn họ xuyên qua bức màn sáng đến tầng tám mươi hai.
Hai mươi ngày sau...
Tầng tám mươi tư.
Toàn thân Diệp Thiên Dật đầy máu nằm đó, váy của Ly Tiên Nhi cũng đã bị máu tươi nhuộm đỏ, ngồi đó để nghỉ ngơi.
Đúng thế, hai mươi ngày mới đánh được bốn tầng.
Nhưng nói thật, tốc độ này không hề chậm chút nào.
Số lượng quá nhiều, mặc dù bọn họ có rất nhiều ấn chú, Huyền Thiên Độc Khí, nhưng về sau, cấp bậc của mấy con quái vật đó ngày càng cao, và ngày càng khó giết.
Cảm giác rất trực quan, giống như chơi game vậy, quái vật ở cửa đầu tiên, ngươi chỉ cần chạm vào là sẽ đến thẳng cửa thứ hai, về sau, ngươi phải vận dụng kỹ năng mới có thể làm được điều đó, nhưng ở cửa này, ngươi mất vài giây đánh vào thân con quái vật mới có thể thanh trừ máu của nó.
Với tình huống bình thường, dù là thế thì cũng nhanh lắm rồi, tuy nhiên số lượng quá nhiều, trừ khi bọn họ nâng cấp mấy thứ như ấn chú, nhưng dù trong đầu bọn họ có những thứ đó, thì vật liệu cũng không hỗ trợ được bọn họ dễ dàng tạo ra ấn chú đạt tới cấp độ như vậy.
"Đồ còn rất nhiều, nhưng thời gian không còn bao nhiêu, tầng tám mươi lăm là một tầng lớn, nếu làm không tốt thì có lẽ những con mạnh hơn cả Bán Thần mà chúng ta chưa gặp chắc sẽ xuất hiện, nghỉ ngơi hai ngày, giải quyết xong tầng tám mươi lăm, cũng không còn xa nữa."
Diệp Thiên Dật thở dốc nói.
"Ừm."
Ly Tiên Nhi cũng gật đầu.
Trong một tháng qua, cảnh giới của hai người tăng vọt.
Mặc dù tốc độ thăng đã chậm đi rất nhiều, nhưng bọn họ đã đột phá Thần Vương cảnh và đến Thần Tôn cảnh, sau đó là Thần Hoàng cảnh, Thần Quân cảnh, Diệp Thiên Dật có thể trở lại Thiên Thần cảnh, rồi là Tam Hồn cảnh, Thất Phách cảnh.
Hiện tại, bọn họ không phải là sức trói gà không chặt nữa, với năng lực của bọn họ, dù gặp phải mấy cảnh giới cao hơn, ít nhất bọn họ cũng có khả năng tự bảo vệ mình.
Mà tất cả chỉ mất rất ít thời gian.
Đây là điều mà bọn họ đều không ngờ tới.
Cái chính là cách làm quá lố.
Sau hai ngày nghỉ ngơi, hai người bọn họ cơ bản đã trở lại trạng thái mạnh mẽ ban đầu.
Còn về Vận Mệnh Chi Tháp, cách năm tầng chính là cấp độ, mười tầng càng khó hơn, cho nên, giờ bọn họ đến cấp độ khó của năm tầng, chưa từng gặp qua con nào cao hơn Bán Thần, bọn họ cảm thấy, tầng tám mươi lăm này chắc phải đến cao hơn Bán Thần rồi, Thái Cổ Thần Vương cảnh lục giai.
Hai người bước vào.