Tầng thứ tám mươi lăm, so với trước đây đúng là khác biệt như trời với đất.
Không còn là một màu đen kịt trước đó, thay vào đó là thế giới như thảo nguyên, thậm chí là ánh sáng tươi đẹp.
Tuy nhiên, càng như vậy, càng khiến hai người cảnh giác.
"Hoả Thần Châu của ngươi có lẽ tới lúc dùng rồi." Ly Tiên Nhi nói.
Ly Tiên Nhi biết rõ sức mạnh Hỏa Thần Châu của Diệp Thiên Dật, thế nhưng nàng chưa bao giờ thấy Diệp Thiên Dật mang nó ra dùng.
"Được, một tờ Tứ Tượng Thần Chi Chú, sau đó phóng thích sức mạnh của Hoả Thần Châu, ta cảm thấy nó có thể tiêu diệt hàng chục vạn con quái vật."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Không dùng sức mạnh của Hoả Thần Châu cũng chính là định sử dụng nó ở tầng tám mươi lăm này.
Loại bảo vật này không có sức mạnh vô tận, cảnh giới của ngươi có thể phóng ra bao nhiêu sức mạnh là một mặt, mặt khác, dùng hết rồi, cần có một khoảng thời gian để tích trữ sức mạnh, trừ phi có sức mạnh của lửa để Hoả Thần Châu hấp thụ, hơn nữa còn hấp thụ rất nhiều, đã đạt đến hiệu quả tích trữ năng lượng nhanh chóng.
Bình thường thì đúng là đủ dùng, nhưng ở đây, nhiều quái vật như thế thì chưa chắc đã đủ.
Chẳng có gì bất thường, bọn họ đợi vài phút, và không thấy có quái vật xuất hiện vô số như trước đây.
Điều này ngược lại khiến cả hai cảm thấy ngạc nhiên.
Lúc này, hai cái bóng khổng lồ ở đằng xa dần hiện rõ.
Đó hình như là hai con quái vật khổng lồ gần giống với yêu thú.
Chỉ là sau khi hai con quái vật đó xuất hiện, chúng dường như không động đậy.
Hai người nhìn nhau, rồi cùng đi về phía chúng.
Sau khi bước tới, họ có thể nhìn thấy chính xác hai con quái vật này là loại quái vật gì!
Một rồng, một phượng!
Chúng là hai bức tượng đá khổng lồ.
"Đây chắc là chân long và chân phượng."
Ly Tiên Nhi đứng đó, mặc cho gió thổi bay mạng che mặt và mái tóc mềm mại của mình, lông mày cau lại, do dự nói.
Thế giới này có rất nhiều sinh vật, chúng liều mạng để trở thành rồng, phượng và các sinh vật cao hơn, rắn, rắn ba đầu, rắn chín đầu, chim ba đầu, chim chín đầu, những sinh vật này này đang có xu hướng tiến đến sự tồn tại của hai loại sinh vật này, bao gồm cả cái gọi là giao long.
Nhưng giả cuối cùng cũng vẫn là giả, dù thế nào cũng chỉ là giả, hoàn toàn không so sánh được với hàng thật.
Thương Long thú ba đầu mà trước đó bọn họ gặp ở tầng tám mươi thực ra có mang dòng máu của rồng, nhưng dẫu sao cũng không phải là rồng thật, có điều chúng đã rất mạnh rồi, dù chúng có mạnh hơn thì với cùng cảnh giới, trước mắt chân long này có thể đánh được mười con, hai mươi con Thương Long thú ba đầu đó.
Đây chính là rồng, tất nhiên còn có phượng hoàng.
Vì thế, nếu như trước mắt kẻ thủ của hai người là hai con này, vậy e là rất có làm việc.
Không, là cực kỳ khó làm!
Loại sinh vật này không có điểm yếu.
Két két két——
Vào lúc này, hai tượng đá khổng lồ kia bắt đầu nứt ra liên tục, ánh sáng đen dần dần từ trong khe nứt bắn ra.
Hai người vội vàng tránh ra xa, cảm giác được khí thế đó dần dần xuất hiện.
"Hả? Ánh sáng đen? Hơi thở này..."
Diệp Thiên Dật cau mày.
Không đúng.
Đây không giống hơi thở của thần thú, hơi thở này không tốt, rất không tốt, là hơi thở hung ác, giết hại và chết chóc! Bởi vì Diệp Thiên Dật là Tu La nên nhận thức của hắn rất chính xác.
Hơn nữa, theo lý mà nói ánh sáng này nếu như là rồng và phượng hoàng, thì chắc nó không phải là ánh sáng đen, trừ phi là hắc long.
Két két két——
Đầu tiên, tượng đá cánh phượng hoàng bắt đầu rụng, lộ ra đôi cánh bên trong được tượng đá bao bọc!
Đôi cánh màu đen?
Loại màu đen này không đơn thuần là màu đen bình thường, màu đen này mang đến cảm giác hơi phát sáng, là loại cảm giác... gian ác.
Vị trí lộ ra của con rồng cũng vậy, cũng có màu đen!
Ngay sau đó, hai con quái vật đã hiện nguyên hình.
Grrrừ-
Tiếng gầm của rồng và tiếng hót của phượng xuyên thủng màng nhĩ của Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi, hai người cùng lao lên bầu trời, và khi hai người lao lên đó, cảnh sắc tưởng chừng rất đẹp đẽ lại trở nên tối tăm.
"Đây là... Phượng Hoàng hắc ám và Tà Long hắc ám."
Đồng tử của Ly Tiên Nhi khẽ co lại.
"Ta biết Tà Long hắc ám, nó thuộc Long tộc khác, thuộc tính là một dạng rất đặc biệt, gọi là thuộc tính hắc ám, Long tộc không dung nạp, hơn nữa bản tính ác độc, Phượng Hoàng hắc ám kia cũng vậy sao?"
Diệp Thiên Dật suy nghĩ rồi hỏi.
"Đúng! Phượng Hoàng hắc ám cũng là một loại phượng hoàng khác, cũng có thuộc tính hắc ám và mang bản chất tà ác, cả hai đều là biểu tượng của sự gian ác, ở đại lục Cửu Châu của bọn ta, Tà Long hắc ám và Phượng Hoàng hắc ám từng xuất hiện, thời cổ đại thậm chí còn tồn tại tộc của bọn chúng, có lần xưng bá một phương, theo lời đồn, sức mạnh của Tà Long hắc ám và Phượng Hoàng hắc ám cực kỳ mạnh mẽ, Long tộc chính thống hay một nhánh phượng hoàng không phải là đối thủ chống lại chúng! Chúng có sức mạnh khủng khiếp hơn, tốc độ, phòng ngự, thậm chí có sức hủy diệt, cái gọi là thuộc tính hắc ám mạnh hơn, Tà Long hắc ám và Phượng Hoàng hắc ám giống phiên bản nâng cấp của long và phượng hơn."
"Thuộc tính hắc ám, ta thật sự chưa từng gặp qua."
Diệp Thiên Dật hơi suy tư.
"Thực ra, không thể nói rốt cuộc đó có được coi là thuộc tính không, về điểm này, ta từng đọc trong cổ tịch, đối ứng với hắc ám là ánh sáng, nhưng trong thuộc tính cũng có thuộc tính ánh sáng, cũng có ám thuộc tính, hoàn toàn không phải là thuộc tính ánh sáng và thuộc tính hắc ám, tối tăm và ánh sáng, tối và sáng, giữa chúng có sự khác biệt rất lớn, thậm chí hoàn toàn là hai loại tồn tại."
Sau đó Ly Tiên Nhi tiếp tục nói: "Mặc dù đúng là tồn tại quang và ám, nhưng so với những loại kim mộc thuỷ hoả thổ, ám, quang, băng, phong, thời gian và không gian, kể cả nhật nguyệt - thuộc tính cấp tự nhiên mà nói, quang và ám rõ ràng quá mơ hồ, rốt cuộc ám là gì, quang là gì, không hề dễ giải thích."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đúng, ví dụ những nơi không có ánh sáng cũng có thể gọi là chốn hắc ám, nhưng không đơn giản là bóng tối, còn một số thành trì, một số nơi rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng, bị đốt giết cướp bóc, không việc xấu nào không làm cũng có thể gọi được là chốn hắc ám, hoặc một thời đại mà thời đại đó không tồn tại luật pháp, không có trật tự, cứ thấy người là giết, đây cũng có thể được gọi là thời đại hắc ám, nhưng rốt cuộc đây là cảm giác thế nào? Ít nhất không gian thời gian, kim mộc thuỷ hoả thổ, chúng ta có thể hiểu rõ nó là cảm giác gì, là thứ gì."
"Vì vậy, quang và ám chưa được xếp vào thuộc tính, song nó thực sự tồn tại, ví dụ... có người mà mô phạm của họ thuộc kiểu mẫu hắc ám hoặc phạm vi hắc ám, và ta cũng hiểu đôi chút, mặc dù họ đều là mô phạm hắc ám, địa hạt hắc ám nhưng hiệu quả lại không giống nhau, cho nên..."
Ly Tiên Nhi ngẩng đầu nhìn lên hai con quái vật.
"Sức mạnh hắc ám của hai con quái vật này rốt cuộc là gì, có tác dụng như thế nào, là điều trước mắt chúng ta cần phải biết."
Diệp Thiên Dật nói: "Nhưng hiện tại, có vẻ như tầng tám mươi lăm chỉ có hai con quái vật, đây cũng là tin tốt."
"Không."