Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2256: CHƯƠNG 2255: NGƯƠI THẬT SỰ KHIẾN NGƯỜI KHÁC HẬN

Nói về lý.

Có vài võ kỹ gì đó, ngươi đơn thuần nhìn tên của võ kỹ này cũng cảm giác được sự mạnh yếu rồi.

Phong Trần Tuyệt Niệm kiếm pháp.

Một bộ kiếm pháp sao.

Cái này ngược lại khiến cho những người dùng kiếm như bọn hắn rất thích.

Sau đó Ly Tiên Nhj lật xem một chút.

"Đây chắc hẳn là một trong những kiếm pháp cấp cao nhất, chia làm hai bộ, nam nữ mỗi người một bộ."

Ly Tiên Nhi nói.

"Hả? Điều này ngược lại rất ly kỳ, một bộ kiếm pháp chia làm hai bộ cho nam và nữ, có liên hệ gì sao?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

"Nếu nam nữ đồng thời phát huy kiếm pháp, có thể khiến cho uy lực của nó tăng lên mấy chục lần thậm chí cao hơn."

Diệp Thiên Dật vuốt cằm, sau đó cầm lên nhìn.

"Ồ, hai bộ kiếm pháp cho nam và nữ đơn thuần này đều là kiếm pháp đỉnh cấp, nếu tăng lên mấy chục lần thậm chí cao hơn, chẳng phải là dường như đã vượt qua bất kỳ bộ kiếm pháp nào trên đại lục sao?"

"Cũng gần như vậy." Ly Tiên Nhi nói.

"Vậy chúng ta học đi."

Diệp Thiên Dật nhìn nàng nói.

Ly Tiên Nhi đang suy tư điều gì.

"Ngươi nghĩ gì vậy, cho dù hai ta sau này không có cơ hội hợp nhất kiếm pháp và làm cho nó phát huy sức mạnh mạnh mẽ hơn, vậy ít nhất bộ kiếm pháp đơn này đơn thuần này cũng là đỉnh cấp đại lục, học rồi thì đâu có gì không tốt chứ."

Ly Tiên Nhi gật đầu: "Cũng được."

Sau đó hai người ngồi trên mặt đất, nhắm mắt lại, công pháp ở trước mặt bọn họ từ từ nâng lên, lóe ra ánh sáng màu vàng.

Một lát sau, một loạt chữ màu vàng từ từ tiến vào ấn đường của hai người bọn họ.

Cứ như vậy ba ngày trôi qua.

Bọn hắn không nhúc nhích tu luyện ba ngày.

Sau ba ngày, hai người lần lượt mở mắt.

Soạt — —

Hai người lấy kiếm ra, múa kiếm tại chỗ.

Có thể nhìn thấy, mỗi một lần mua kiếm thì trên mũi kiếm của Diệp Thiên Dật, hình thành từ từ ảo ảnh của một con rồng, ảo ảnh của con rồng này bay lượn theo mỗi một lần múa kiếm của Diệp Thiên Dật.

Còn một bên khác, trên mũi kiếm của Ly Tiên Nhi là một ảo ảnh của Phượng Hoàng.

Hai người đưa mắt nhìn về phía đối phương, sau đó tay cầm thanh kiếm sắc bén xông tới đối phương, bắt đầu đánh nhau.

Một ngày sau.

Bọn hắn luyện kiếm với nhau trước, sau đó bắt đầu thử dung hợp, để cho kiếm pháp hợp nhất.

Múa kiếm một lát, ánh mắt hai người nhìn về nơi cao ở phía xa, sau đó cùng nhau vẫy tay đi qua.

Ầm ầm — —

Những nơi đi đến, tất cả đều bị kiếm khí đáng sợ kia hủy diệt, ngọn núi xa xa kia cũng hóa thành tro bụi, để lại một khe rãnh rất sâu.

Hai người thu hồi kiếm.

"Thật sự mạnh." Diệp Thiên Dật khen ngợi một tiếng: "Mạnh hơn so với những gì hiện tại ta đang nắm giữ."

Ly Tiên Nhi thản nhiên nói: "Ta quả thật không có nghiên cứu nhiều về kiếm pháp, nắm giữ kiếm chiêu nhiều hơn, bộ kiếm pháp kia quả thật khiến cho độ sử dụng kiếm của mình tăng lên mấy phần."

"Đi thôi, cũng nên đi ra rồi."...

Vạn Độc tông.

Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi trở về rồi.

Lần này thời gian rời khỏi lại là một tháng.

Còn cuộc thi đấu tân đệ tử giữa các đại tông môn không bao lâu nữa cũng sắp bắt đầu rồi.

Phía tông môn, không mấy vui vẻ với sự tổn thất một Vạn Thiên Vũ, lại cộng thêm Diệp Thiên Dật dạy đệ tử hắn không được mấy ngày, mình thì lo đi 'hưởng tuần trăng mật', cho nên phía tông môn cũng có ý kiến không nhỏ với Diệp Thiên Dật.

Nhất là nhìn thấy Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi hai người vai kề vai đi vào tông môn, còn thiếu tay cầm tay nữa thôi, bọn hắn thật sự khó chịu chết đi được.

Mẹ kiếp, vì sao chứ? Bọn hắn không chấp nhận được.

Mặc dù quả thật rất ưu tú, nhưng mà làm sao lại cứ ở cùng nhau một cách không hiểu ra sao cả như vậy chứ?

"Hai vị trưởng lão, tông chủ mời các ngươi qua."

Một vị đệ tử cung kính nói.

"Biết rồi."

Sau đó Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi liền đi đến đại điện tông chủ.

"Tông chủ."

Hai người đi vào hơi hành lễ một cái.

"Hai vị trưởng lão, các ngươi cũng tới rồi."

Thẩm Thiên Luyện đứng lên.

"Lần này cũng rời khỏi một tháng, hai vị trưởng lão các ngươi, cho dù các ngươi kết thành vợ chồng, như thế nào thì ở trong tông môn các ngươi cũng đều là trưởng lão, có phải là nên khiêm tốn một chút không? Dù sao ảnh hưởng không phải rất tốt."

Thẩm Thiên Luyện nói một cách bất lực.

"Không phải vợ chồng."

Ly Tiên Nhi thản nhiên nói.

"Hả?" Thẩm Thiên Luyện nhíu mày lại.

"Chúng ta chỉ là có việc giống nhau cần hoàn thành mà thôi."

Thẩm Thiên Luyện rót cho hai người bọn hắn một chén trà, nói: "Nhưng mà các ngươi phải hiểu, các ngươi là trưởng lão."

"Hừ! Tất nhiên Thập Tứ trưởng lão căn bản cũng không quan tâm đến sự đánh cược ban đầu, như vậy chúng ta cần gì phải lo lắng chứ?"

Thẩm Hạ hừ lạnh một tiếng nói.

Sự đánh cược trước đây, nếu là đệ tử của Diệp Thiên Dật thì không cách nào đạt được thành tích tốt trong cuộc thi đấu đệ tử, như vậy sẽ phải rời khỏi Vạn Độc tông.

"Nhị trưởng lão, chuyện này cũng không phiền đến người hao tâm tổn sức." Diệp Thiên Dật nở nụ cười với Thẩm Hạ.

"Việc liên quan đến tông môn, lão phu đương nhiên phải hao tâm tổn sức, hai đệ tử kia của ngươi, cảnh giới cũng không cao, thiên phú cũng đều bình thường, thậm chí ta còn nghe nói, Vương Kình Phu kia căn bản không biết dùng kiếm, sát hạch kiếm ý cũng là nhờ có đạo sư lén hỗ trợ mới thông qua, một người học trò như vậy, ngươi gần ba tháng cũng không ở tông môn, ngươi còn nghĩ hắn đạt được thành tích tốt sao? Lô Minh Vĩ kia, hắn vốn là một võ giả bình thường, bởi vì ngươi trong tiệc sinh nhật của Quý vương nhất thời kích động nên đưa hắn vào tông môn, trở thành đệ tử trưởng lão, nhưng hắn thật sự có bản lĩnh để làm đệ tử trưởng lão sao? Trong lòng ai cũng biết rõ."

Sau đó Thẩm Hạ chỉ vào Diệp Thiên Dật nói: "Nếu có thể nhìn thấy ngươi thật sự bồi dưỡng bọn hắn một cách chăm chỉ, chúng ta cũng rất vui, cho dù thành tích của bọn hắn không tốt, nhưng ít ra có thể nhìn thấy được ngươi đã cố gắng rồi, còn bây giờ thì sao? Ngươi có biết hay không, bên ngoài bây giờ những tông môn kia đều đang cười nhạo chúng ta? Cũng là bởi vì bọn hắn đều đang nói, tông môn chúng ta thu nhận một trưởng lão không có trách nhiệm như ngươi, là sự bất hạnh của tông môn."

Sau đó hắn lại nói: "Sau đó cho dù ngươi không đạt được thành tích gì, thì ngươi cũng chỉ là không xứng làm một trưởng lão mà thôi, ngươi vẫn là thiên tài đỉnh cấp, đối với tông môn thì sao? Ngươi có thể hiểu sự tổn thất của tông môn không? Đến lúc đó ngươi phủi mông một cái rồi rời đi là nhẹ nhõm cả người rồi."

Diệp Thiên Dật nói: "Cho nên ta có thù với tông môn hay là như thế nào, tại sao ta phải làm việc mà không có kết quả gì chứ? Còn nữa, liên quan đến việc đệ tử của ta, làm sao các ngươi biết ta không để ý? Bọn hắn cả ngày trong tông môn không làm việc đàng hoàng hay là như thế nào? Bọn hắn có đang tu luyện, tu luyện thế nào, trong lòng các ngươi biết rõ không? Nếu không rõ, xin nhị trưởng lão không nên tùy tiện phán xét, cảm ơn."

"Hừ! Ta ngược lại muốn xem xem rốt cuộc đệ tử của ngươi có thể đạt được thành tích gì!"

Thẩm Hạ hừ lạnh một tiếng.

"Được rồi! Mỗi lần gặp nhau là các ngươi đều tranh cãi, có gì mà phải tranh cãi chứ, Thập Tứ trưởng lão, Thập Ngũ trưởng lão, các ngươi về nghỉ ngơi trước đi, còn có nửa tháng nữa là đến cuộc tỷ thí tân đệ tử giữa các đại tông môn xung quanh rồi, Thập Ngũ trưởng lão, phía ta sẽ bố trí cho nàng một vị đệ tử trở thành đệ tử trưởng lão của nàng, hy vọng nàng có thể đối đãi tốt."

"Ừm."

Sau đó bọn hắn rời đi.

Hai người đi ở trong tông môn.

"Ngươi thật sự khiến người khác rất hận."

Ly Tiên Nhi bất thình lình nói một câu như vậy.

Diệp Thiên Dật: "..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!