"Tại sao ta lại khiến người khác hận chứ? Ta đẹp trai như vậy, ưu tú như vậy, cũng không có khuyết điểm gì."
Diệp Thiên Dật nhún vai.
"Nhưng mà theo ta được biết, người thù địch người không phải ít, trên cơ bản người có chút thân phận dường như đều thù địch ngươi."
"Vậy không gọi là khiến người ta hận, đó gọi là quá ưu tú, nên bị ghen ghét, xin chú ý dùng từ, cảm ơn."
Diệp Thiên Dật nhếch miệng cười.
"Được thôi."
Ly Tiên Nhi gật đầu một cái.
"Lại nói ngươi đến nơi này là vì cái gì?"
Quỷ thần xui khiến nàng hỏi.
Nàng vốn không nói nhiều, nhưng mà nàng đã sống chung với Diệp Thiên Dật lâu như vậy, hơn nữa nàng thật sự rất thích Diệp Thiên Dật, quả thật sớm tò mò mục đích mà Diệp Thiên Dật đến nơi này, mục đích của hắn chắc chắn không đơn thuần, giống như nàng vậy.
"Để điểm xuất phát cao một chút." Diệp Thiên Dật cười nói.
"Vậy sao?" Ly Tiên Nhi lườm Diệp Thiên Dật một cái.
"Ngươi thì sao?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Để điểm xuất phát cao một chút."
Ly Tiên Nhi nói.
"Ha ha ha ha, được rồi, rốt cuộc vì sao ngươi đến đây? Thật ra ta để điều tra rõ ràng một việc mà thôi, giúp đỡ người khác."
Diệp Thiên Dật vừa cười vừa nói.
"Điều tra một việc? Ngươi mới đến mấy tháng, trước khi ở Vạn Độc tông cũng chỉ hai tháng, có thể có ai khiến ngươi thay đổi cuộc đời ở đây chứ?"
Ly Tiên Nhi ngược lại rất tò mò.
Dù sao cũng không có khả năng liên quan đến thế giới bên ngoài đúng không?
"Chung quy lại là có, trước mắt dường như không có bất kỳ manh mối nào, cho nên ta còn phải đợi thêm một khoảng thời gian nữa, nàng thì sao?"
"Vì một thứ." Ly Tiên Nhi nói.
"Hả?" Diệp Thiên Dật nhíu mày lại.
Diệp Thiên Dật đương nhiên đoán được Ly Tiên Nhi chắc chắn cũng có ý đồ khác, nhưng mà một Vạn Độc tông nhỏ bé thì có đồ vật gì có thể hấp dẫn nàng chứ?
"Đồ vật gì?"
"Một bí mật của Vạn Độc tông, hẳn cũng là một bí mật lớn nhất của bọn hắn, thử xem."
Hai người cũng không nói rõ ràng, nhưng mà nói đến đây cũng được rồi.
"Đi về trước đây."
Sau đó Ly Tiên Nhi về tới Tiên Vương phong.
"Đại ca ca."
Trên Nhạc Vương phong, Tiểu Tử Nhi nhìn thấy Diệp Thiên Dật trở về, nhanh chóng chạy tới, nhào vào lòng Diệp Thiên Dật.
"Ây dza tiểu nhóc con, có nhớ ta không?"
Diệp Thiên Dật dùng sức ôm lấy Tiểu Tử Nhi.
"Nhớ chết đi được."
Cái miệng nhỏ của Tiểu Tử Nhi cong lên, sau đó dựa vào vai của Diệp Thiên Dật.
"Ngoan, thời gian này xong việc rồi, sẽ chơi cùng với Tiểu Tử Nhi."
Diệp Thiên Dật nhẹ nhành xoa đầu nhỏ của nàng.
"Dạ, dạ."
Bây giờ Tiểu Tử Nhi cũng trở nên tự lập nhiều rồi, mặc dù vẫn còn rất ỷ lại vào Diệp Thiên Dật, thậm chí ỷ lại đến mức nếu Diệp Thiên Dật đi đâu, không đưa nàng theo, nàng thật sự sẽ khóc, nhưng nàng rất hiểu chuyện, nàng thường sẽ khóc một cách lặng lẽ.
Cho nên Diệp Thiên Dật rất áy náy, thế nhưng đôi khi có một số việc thật sự không đưa nàng theo được, mà đó cũng là chuyện mà Diệp Thiên Dật bắt buộc phải làm.
"Gần đây có ngoan không?"
Diệp Thiên Dật cười hỏi.
"Có! Tiểu Tử Nhi rất ngoan rất ngoan, không có đi lấy trộm kẹo ăn đâu."
Cái Tiểu Tử Nhi gọi là lấy kẹo ăn chính là lén lút lấy trộm đan dược ở phòng luyện đan của các đại trưởng lão.
Nàng dường như không có khái niệm gì về việc trộm, nhưng bởi vì nhiều lần các trưởng lão nổi giận, nàng cũng biết đó là việc không tốt, nhưng nàng đã bị Diệp Thiên Dật cho uống đan dược đến quen rồi, không có việc gì lấy từ trong túi ra một nắm, bỏ một nắm đan dược vào trong miệng.
Cũng là kỳ lạ, rõ ràng đan dược cũng không có ngon, nhưng mà Tiểu Tử Nhi rất thích ăn.
"Hửm? Thật sự không có sao?"
Diệp Thiên Dật cười nhìn nàng.
Tiểu Tử Nhi lè lưỡi ra rất đáng yêu.
"Chỉ... chỉ mấy lần."
Nàng ngượng ngùng nói.
"Không sao, cho muội nè."
Chỗ Diệp Thiên Dật cũng có rất nhiều đan dược, những viên phẩm cấp cao không dùng tới thì đưa cho Tiểu Tử Nhi ăn, tùy tiện luyện chế đan dược ngũ giai, lục giai, thất giai có thể cho nàng làm kẹo ăn.
Nếu người khác biết, ngũ giai, lục giai, thất giai đều đưa cho trẻ em làm kẹo ăn, đoán chừng mọi người đều ngây ra, cho dù là Vạn Độc tông cũng phải trợn tròn mắt.
"Cám ơn đại ca ca."
Tiểu Tử nhi vui vẻ nhận lấy.
"Thập Tứ trưởng lão."
Một nữ đệ tử đi tới.
"Có chuyện gì sao?"
"Một tháng này người không ở đây, Quý vương điện hạ, Vũ Vương điện hạ đều đến tìm người mấy lần, còn có công chúa Trường Lạc cũng có đến, bao gồm Tề Mộng Nhã của Tề gia cũng đến hai lần."
"Công chúa Trường Lạc?" Diệp Thiên Dật suy tư một chút.
Hai thân vương kia tới ngược lại rất bình thường, bọn hắn còn muốn lôi kéo mình mà.
"Công chúa Trường Lạc chính là vị công chúa mà đã lần trước Thập Tứ trưởng lão tham gia tiệc sinh nhật của Quý Vương điện hạ có gặp qua."
Diệp Thiên Dật chợt nhận ra.
"Nàng có chuyện gì?"
Nữ đệ tử lắc đầu: "Ta không rõ lắm, nàng không nói."
"Ừm, ta hiểu rồi, đa tạ."
Sau đó Diệp Thiên Dật đưa Tiểu Tử Nhi tiến vào trong một tiểu thế giới của Nhạc Vương phong.
Trong tiểu thế giới này, Diệp Thiên Dật nhìn thấy một cảnh tượng rất lộn xộn, khắp nơi trên mặt đất đều là những cái hố cực lớn, phía xa cát đá bay lên, tiếng động lớn không ngừng truyền đến.
Tiểu Tử Nhi kéo cánh tay to lớn của Diệp Thiên Dật.
"Đại ca ca, chuyện gì vậy?"
Tiểu Tử Nhi tò mò hỏi.
"Là Vương Kình Phu."
Diệp Thiên Dật nhìn thấy cảnh này, tâm trạng ngược lại rất tốt, xem ra Vương Kình Phu thành công rồi.
Đi tới đó, Diệp Thiên Dật nhìn thấy một bóng dáng đen thui từ trong lớp bụi vừa mới tản ra, tóc đã dài ra rất nhiều, thậm chí vừa nhìn thấy trông không giống hình người.
Thời gian chưa đến hai tháng, Vương Kình Phu đã biến thành bộ dạng này rồi, đủ để thấy được rốt cuộc hắn quên ăn quên ngủ cỡ nào.
"Lão đại!"
Vương Kình Phu quay đầu nhìn lại thấy Diệp Thiên Dật, sau đó mặt tỏ vẻ vui mừng, nhanh chóng chạy đến trước mặt Diệp Thiên Dật.
"Khá lắm!"
Diệp Thiên Dật hài lòng gật đầu.
"Ấy ấy, là lão đại người lợi hại."
Vương Kình Phu gãi mái tóc đầy bụi bẩn của mình cười ngây ngô nói.
"Nào, để ta thử xem."
"Được!"
Sau đó hai người kéo dài khoảng cách, trên người Diệp Thiên Dật ngưng tụ uy thế.
"Chết tiệt."
Vương Kình Phu cảm nhận được khí thế của Diệp Thiên Dật, hắn ngây ra.
Đây là Thần Vương cảnh?
Mới không gặp bao lâu, sao lại trực tiếp vọt tới Thần Vương cảnh rồi? Trời ạ.
Đây chính là tiên nhân sao?
Sau đó Diệp Thiên Dật ngưng kết một lôi đình.
"Hiện tại ngươi là Thánh Quân cảnh nhất giai, vậy ta dùng sức mạnh của Thánh Quân cảnh nhất giai thử trước."
Diệp Thiên Dật nói xong, lôi đình kia trực tiếp đánh về phía Vương Kình Phu.
Còn Vương Kình Phu đứng ở đằng kia, thậm chí cũng không phóng thích ra bất kỳ linh lực nào, trực tiếp dang hai tay của mình ra, ngăn cản lôi đình này của Diệp Thiên Dật.
Bóng dáng của hắn lùi về phía sau một chút, lôi đình tiêu tan, sau đó Vương Kình Phu vung tay, không có bất kỳ vết thương nào.
Diệp Thiên Dật nhìn thấy cảnh này rất là hài lòng.
Người không biết còn tưởng rằng hắn có đôi tay vô hiệu hóa linh lực chứ.
Mặc dù Diệp Thiên Dật có vô hiệu hóa linh lực, nhưng mà đối mặt với hai con Phượng Hoàng hắc ám, Tà Long hắc ám mạnh mẽ kia, một đôi tay đơn thuần kia không ngăn chặn được sự công kích trong phạm vi lớn của bọn chúng.
"Lão đại, ngươi cũng quá mạnh rồi? Sức mạnh Thánh Quân cảnh nhất giai của người quá mạnh rồi."
Vương Kình Phu sợ hãi nói.
"Tiếp theo là sức mạnh của Thiên Đạo nhất giai!" Diệp Thiên Dật nói thẳng.