Vương Kình Phu nhìn Lôi Đình của Diệp Thiên Dật tấn công qua đây.
Thánh Quân cảnh nhất giai buộc phải phòng ngự sức mạnh của Thiên Đạo cảnh nhất giai, hơn nữa còn là Diệp Thiên Dật phóng thích ra, nghĩ cũng không thể nào.
Dù gì đó là chuyện của Diệp Thiên Dật làm.
Nhưng bây giờ hắn trực tiếp từ sức mạnh của Thánh Quân cảnh nhất giai ép tăng đến Thiên Đạo cảnh nhất giai, sự gia tăng quá nhiều nhưng Vương Kình Phu lại tràn đầy tinh thần chiến đấu và phấn khích.
"Lão đại, tới đi." Vương Kình Phu siết chặt nắm tay.
"Tới rồi."
Ầm ầm...
Đạo Lôi Đình kia vang dội đến Vương Kình Phu.
Hắn vẫn chưa phóng thích linh lực, đưa hai tay ra, dùng hai tay chặn đòn tấn công mạnh mẽ của Diệp Thiên Dật.
Ầm ầm...
Trong phút chốc, Vương Kình Phu bị bao phủ trong bụi bặm.
Cũng không biết tình hình bên trong thế nào.
Bụi bay tán loạn, Vương Kình Phu đứng tại đó, hắn nhìn nắm đấm của mình, rồi dùng sức siết chặt.
"Đại ca!"
Vương Kình Phu kích động nhìn Diệp Thiên Dật.
"Rất tốt."
Diệp Thiên Dật hài lòng gật đầu.
"Nắm đấm này của ngươi, thậm chí ta dùng đòn tấn công Thuộc tính Lôi cao hơn một đại cảnh giới cũng không làm tổn thương được gì, đủ lực rồi, hãy thử linh khí xem!"
Diệp Thiên Dật vươn tay, sau đó một thanh kiếm xuất hiện trong tay ra.
Đương nhiên không thể là thần kiếm mà Tiểu Tử Nhi cho mình. Thanh kiếm đó không phải người trần mắt thịt có thể chịu được.
"Nào!"
Diệp Thiên Dật nói xong, hắn nhảy lên, một thanh kiếm chém về phía Vương Kình Phu.
Tiểu Tử Nhi bên cạnh cũng không nhịn được mà nhắm mắt lại, vội dùng hai bàn tay nhỏ che lấy.
Ngay lúc kiếm của Diệp Thiên Dật chạm vào tay của Vương Kình Phu thì phát ra âm thanh giống như kim loại va chạm vào nhau.
Tiểu Tử Nhi từ từ mở kẽ tay ra, khuôn miệng nhỏ há hốc.
"Thật... thật lợi hại."
Nàng không nhịn được há hốc cái miệng nhỏ.
Không tệ!
Vương Kình Phu kiên trì chỉ dùng hai tay này của mình để chặn thanh kiếm của Diệp Thiên Dật.
Hơn nữa, hắn vốn không bị thương gì cả.
"Không tệ!"
Diệp Thiên Dật hài lòng gật đầu.
"Hi hi..."
Vương Kình Phu gãi đầu.
Nắm đấm của hắn đã thật sự trở thành vũ khí mạnh mẽ.
Vô cùng kiên trì, vả lại hắn cũng không những chỉ có năng lực phòng ngự, nói đến thứ nền tảng nhất vậy, vì năng lực phòng ngự này nên sức công phá của nắm đấm này của hắn sẽ càng nâng cao hơn.
"Lần này đệ tử đi so tài đừng làm ta mất mặt."
Diệp Thiên Dật vỗ vai hắn và nói.
"Đại ca yên tâm đi, tuyệt đối sẽ không làm ngươi mất mặt."
Diệp Thiên Dật thoả mãn gật đầu.
"Được rồi, nhanh chóng điều chỉnh chút đi, ngươi xem ngươi sắp không giống người rồi kia."
"Ôi trời."
Lúc này Vương Kình Phu mới để ý tới dáng vẻ của chính mình.
"Đi thôi."
Sau đó, họ cùng nhau rời khỏi thế giới nhỏ này.
"Sư tôn!"
Lư Minh Vĩ cũng vừa đi ra, thấy Diệp Thiên Dật thì cung kính chào hỏi.
Diệp Thiên Dật cũng thiết lập Thiên Địa kiếm trận cho hắn, để hắn thấy bản lĩnh của Diệp Thiên Dật. Từ trong Thiên Địa kiếm trận, hắn đạt được rất nhiều, hắn đã thăng hoa, cho nên hắn tôn kính Diệp Thiên Dật từ trong lòng. Diệp Thiên Dật không phải người ngang hàng đơn thuần, hắn thật sự là một người cực kỳ lợi hại.
"Ừm, sao vậy?"
Diệp Thiên Dật ngồi xuống, Lư Minh Vĩ nhanh chóng rót trà cho hắn.
"Tăng cấp gấp mấy chục lần."
"Ồ?"
Diệp Thiên Dật nhướng mày.
"Kiếm pháp thì sao?"
"Còn có kiếm ý."
Lư Minh Vĩ nói.
"Ừm."
Diệp Thiên Dật uống một ngụm trà và nói: "Cũng tốt lên nhiều so với trí tưởng tượng của ta, nào, ta dạy ngươi hai bộ kiếm thuật."...
Thành Liễu Châu.
Bên trong một quán rượu.
Có một bóng người ngồi trong góc, hắn cúi đầu, ủ rũ ngồi uống rượu.
Chẳng mấy chốc, một người mặc áo choàng đen bước vào, hắn nhìn xung quanh, sau đó bước đến và ngồi đối diện với hắn ta.
"Vạn thiếu chủ?"
Người mặc áo choàng đen kia trầm giọng hỏi.
Vạn Thiên Vũ ngẩng đầu.
"Các hạ là? Hẹn bản thiếu ra gặp mặt có chuyện gì vậy?"
Vạn Thiên Vũ nhẹ nhàng hỏi.
"Có tin đồn nói Vạn thiếu chủ vẫn đang ở gần đây, cho nên muốn thử liên lạc. Chúng ta có chung kẻ địch, hy vọng có thể hợp tác với Vạn thiếu chủ, cùng nhau giải quyết kẻ địch của chúng ta."
Người mặc áo choàng đen từ tử dở mũ của mình xuống.
Vạn Thiên Vũ nhìn sơ qua, hắn vốn không quen biết.
"Ta xin tự giới thiệu, lão phu tên là Thẩm Xuân Thu, là nhị trưởng lão của Vạn Độc tông."
"Bản thiếu biết, từng nghe nói, hình như là trong bữa tiệc sinh nhật của Quý Vương bị Diệp Thiên Dật tấn công phải không?"
Vạn Thiên Vũ do dư rồi nói.
"Đúng. Nghĩ lại thì cũng là lão phu quá đắc ý, nghĩ hắn quá đơn giản."
Đôi mắt của Thẩm Xuân Thu loé lên một tia hung ác.
"Vậy ngươi tìm bản thiếu có chuyện gì? Lẽ nào bản thiếu vì trả thù mà còn cần ngươi phải giúp ư?"
Vạn Thiên Vũ uống một ngụm rượu và nhẹ nhàng lên tiếng.
"Vạn thiếu chủ, cậu xuất thân cao quý, bối cảnh hùng hậu, dĩ nhiên không cần sự giúp đỡ của lão phu. Nhưng dẫu sao từ người của Vạn thiếu chủ xảy ra chuyện gì, lời vu khống bên ngoài dành cho cậu cũng rất phổ biến. Bên Tiên Vương tông e là chắc sẽ không dễ dàng tha cho Vạn thiếu chủ, càng không giúp cậu. Dù gì cũng bị trở ngại về thể diện, Tiên Vương tông có thế lực mạnh như vậy."
Sau đó, Thẩm Xuân Thu nói tiếp: "Lão phu biết Vạn thiếu chủ không trở về Tiên Vương tông thì biết khi về bên đó chắc chắn cũng sẽ không làm được gì, ngược lại khiến Vạn thiếu chủ trong thời gian ngắn mất đi cơ hội trả thù."
Thẩm Xuân Thu: "Mà cái tên Diệp Thiên Dật, hắn quả thật khá đặc biệt, bị nhiều hoàng tử lôi kéo, dùng trăm phương ngàn kế đối tốt với hắn, còn có quan hệ của Tô hội trưởng của Ngũ Nguyệt thương hội, xem ra họ cũng quen biết nhau. Vì vậy thủ đạon thường thấy thật sự không đối phó được với hắn ta. Nếu không thì với năng lực của Vạn thiếu chủ, tuyệt đối có thể dùng sức mạnh của Lôi Đình Vạn Quân, thậm chí tiêu diệt Vạn Độc tông cũng phải giết cho được hắn ta."
Vạn Thiên Vũ uống một ngụm rượu và lên tiếng: "Vậy thì sao?"
"Cho nên, lão phu có cách đơn giản nhất có thể giết chết hắn ta."
Vạn Thiên Vũ cười.
"Tuy bản thiếu muốn giết hắn, nhưng đó là lúc đầu, lúc manh động. Chuyện đã qua lâu rồi, bản thiếu cũng bình tĩnh lại. Bản thiếu càng muốn dùng một cách chính đáng, cách đè bẹp hắn, quang minh chính đại giết hắn, tiêu diệt hắn ta. Giết một người, ha ha ha, đối với bản thiếu mà nói quá sức đơn giản, nhưng giết một người vốn không phải cách hả giận nhất."
Sau đó Vạn Thiên Vũ đứng dậy.
"Kẻ thù của kẻ thù là bạn, chúc ngươi thành công."
Vạn Thiên Vũ nói xong thì đi khỏi.
"Vạn thiếu chủ, tên Diệp Thiên Dật đó và Thập Ngũ trưởng lão đều rời khỏi Vạn Độc tông hơn cả tháng nay, hôm qua mới cùng nhau trở về."
Thẩm Xuân Thu nhẹ nhàng nói.
Đột nhiên Vạn Thiên Vũ khựng bước.
Răng rắc...
Hắn ra siết chặt nắm tay.
Cảm giác này không cách nào hình dung được.
Một người phụ nữ khiến hắn yêu sâu đậm, yêu sâu đậm đến mức muốn có được nàng, rất có thể đã bị một người đàn ông khác chạm vào. Tuy hắn cảm giác khả năng này không lớn, nhưng sự chán ghét trong lòng không cách nào miêu tả được.
Vạn Thiên Vũ siết chặt nắm tay, sau đó quay lại ngồi xuống.
"Ngươi nói cách của mình đi."
Hắn lạnh lùng nhìn Thẩm Xuân Thu.