Vạn Thiên Vũ chắc chắn là một người thông minh.
Sao hắn có thể không biết ý của Thẩm Xuân Thu?
Hắn chỉ đang cố tình chọc tức hắn thôi.
Nhưng Vạn Thiên Vũ thừa nhận, hắn nghe tin này thì quả thật là bị chọc giận rồi.
Hắn không thể làm ra vẻ thờ ơ khi nghe tin như vậy.
Vì hắn thật sự không nhịn được.
Đối với một người đàn ông, nhất là kiểu người kiêu ngạo như hắn, đây là nơi không thể động chạm nhất.
Thẩm Xuân Thu vui mừng trong lòng, sau đó nói: "Nếu tên Diệp Thiên Dật kia trốn ở tông môn không chịu ra, ra ngoài thì cũng là lén chuồn ra thôi. Vậy thì chúng ta cứ nhường hắn ra ngoài đi.
"Sao lại nhường?"
Vạn Thiên Vũ hỏi nhẹ nhàng.
"Vạn thiếu chủ đừng quên, bên cạnh hắn có một cô em gái mà hắn vô cùng quan tâm. Nàng chỉ là một cô bé không hề có tu vi, là một cô bé bình thường, không hiểu gì cả. Nếu bắt nàng đi uy hiếp Diệp Thiên Dật, với cái tính của hắn, ta nghĩ hắn nhất định sẽ ra ngoài."
Vạn Thiên Vũ cau mày.
"Sau đó thì sao?"
"Vạn thiếu chủ, ta biết ngươi coi thường việc dùng những cách kiểu này nhưng phải nói là cách này vô cùng hữu dụng đối với loại người như Diệp Thiên Dật, rất có hiệu quả. Vả lại Vạn thiếu chủ à, lúc trước ta là nhị trưởng lão của Vạn Độc tông, ở trong tông môn, ta có năng lực để làm ra chuyện thần không biết quỷ không hay để đưa cô gái kia ra ngoài."
Nghe tới đây, Vạn Thiên Vũ quả thật đã động lòng.
Chính xác, tuy Thẩm Xuân Thu đã phạm tội nhưng trong Vạn Độc tông, hắn nhất định có thể còn người đáng tin tưởng, có thể kêu đám người này làm việc thì có lẽ sẽ nhẹ nhàng gạt được cô gái kia ra ngoài.
Còn Diệp Thiên Dật nhất định cũng sẽ ra ngoài.
Bây giờ, đối với Vạn Thiên Vũ mà nói, thật ra có một điều bối rối, đó chính là... hắn có muốn làm vậy hay không?
Có ba nguyên nhân khiến hắn không muốn làm vậy. Thứ nhất, hắn có vẻ coi thường cách làm này, vì mặc kệ thế nào, Diệp Thiên Dật trong mắt hắn cũng chỉ là một con kiến mà thôi, hắn muốn trừ khử một con kiến thì đúng là khinh thường cách làm như vây.
Thứ hai, một khi bị Ly Tiên Nhi biết chuyện này, vậy thì hắn hoàn toàn mất đi khả năng theo đuổi nàng rồi.
Thứ ba, hắn thật sự muốn dùng cách tàn nhẫn khác, có thể khiến hắn sảng khoái để làm chuyện này, nhưng hắn cũng chưa nghĩ ra.
"Vạn thiếu chủ, ngươi thấy sao?"
Thẩm Xuân Thu hỏi.
"Vậy ngươi cần bản thiếu làm gì?"
Vạn Thiên Vũ hỏi.
Nói thật thì, hắn cảm thấy mình cơ bản không cần ra tay trong chuyện này.
Nếu tu vi của ngươi thấp, ngươi có thể gạt cô bé kia ra ngoài, sau đó liên lạc với Diệp Thiên Dật, cho hắn sụp bẫy của ngươi, vậy thì Vạn Thiên Vũ phải làm gì đây?
"Thủ đoạn của tên Diệp Thiên Dật này khá cao minh, có vô số thủ đoạn cũng rất lợi hại, cho dù lão phu có đè bẹp hắn, thậm chí có thể chuẩn bị trước một chút, nhưng vẫn lo hắn cũng sẽ chuẩn bị gì đó. Hơn nữa, hắn còn là võ giả thuộc tính không gian, đối với không gian thì lão phu quả thật không cách nào làm gì được."
"Hiẻu rồi, ngươi cần bản thiếu cung cấp một tên cường giả mạnh của thuộc tính không gian."
"Đúng."
"Vậy là đủ rồi chứ?"
"Đúng, những chuyện khác cứ giao cho ta chuẩn bị."
Thẩm Xuân Thu nói.
"Nói thật thì lão phu vốn không quen cái gì mà võ giả thuộc tính không gian của Thái Cổ Thần Vương cảnh, nếu không thì cũng không phiền Vạn thiếu chủ ra tay giúp đâu."
Thẩm Xuân Thu lên tiếng.
Hắn thật sự muốn giết Diệp Thiên Dật. Kiểu thù hận này có thể vì thân phận hắn và Vạn Thiên Vũ khác biệt, dẫn đến điều mà hắn cực kỳ muốn làm, chỉ là giết chóc, còn Vạn Thiên Vũ muốn dùng cách giết sảng khoái hơn.
"Người thì bản thiếu có thể cho mượn, ngươi tự thân vận động, bản thiếu cũng sẽ không nhúng tay vào."
Vạn Thiên Vũ đứng lên nói một câu như vậy rồi bỏ đi.
Còn về tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, hắn vốn không trông mong quá nhiều. Hắn nghĩ, dù gì cũng chỉ có hai kết quả, giết được Diệp Thiên Dật hoặc là Diệp Thiên Dật còn sống.
Cho mượn người là vì hắn rất muốn Diệp Thiên Dật chết, mà xem ra hắn lại không mấy gì để tâm nhiều, đó là vì sâu thẳm trong lòng hắn muốn mình sẽ khiến cho Diệp Thiên Dật chết khó coi hơn.
Đành xem số phận thôi, vì cho dù hắn không cho mượn, Thẩm Xuân Thu chắc chắn cũng sẽ ra tay.
"Đạ tạ Vạn thiếu chủ."
Thẩm Xuân Thu đáp lại một câu nhẹ nhàng.
Vạn Thiên Vũ đi ra ngoài.
Mà trong thành Liễu Châu hình như cũng không yên ổn.
"Nè nè nè, có nghe nói gì chưa? Hình như Vạn Độc tông bị tấn công rồi."
"Hả? Bị thế lực nào tấn công vậy? Vào thời điểm mấu chốt mà Vạn Độc tông bị tấn công? Lạ lắm à nha, Vạn Độc tông này hình như có quan hệ mật thiết với Ngũ Nguyệt thương hội đúng không? Theo lý mà nói, tấn công Vạn Độc tông cũng không phải lựa chọn tốt nhất."
"Là Thiên Ảnh Đường. Bây giờ người của Thiên Ảnh Đường đã tập họp trước cửa Vạn Độc tông, trận chiến lớn sắp nổ ra."
"Ôi trời! Thiên Ảnh Đường? Vậy phải mau chóng đi xem mới được."
"..."
Vạn Thiên Vũ nghe đám người này bàn tán thì cau mày.
"Thiên Ảnh Đường? Sao họ lại ra tay với Vạn Độc tông?"
Thật ra, mấy chuyện này xảy ra sẽ khiến người có thân phận cao quý như hắn cảm thấy hơi khó chịu.
Hắn hy vọng mọi thứ yên ổn tại Vạn Độc tông, cuối cùng mặc kệ là Diệp Thiên Dật hay Vạn Độc tông đều do một tay Vạn Thiên Vũ hắn kết thúc.
Chỉ là hắn cần một cơ hội và cách hay.
Nhưng sự cố cứ liên tiếp xuất hiện, Thẩm Xuân Thu ra tay, đột nhiên Thiên Ảnh Đường đánh úp, lỡ như Vạn Độc tông bị diệt, nếu tên Diệp Thiên Dật kia không chết, tháo chạy tận chân trời, tìm ra hắn cũng là chuyện khó. Nếu như chết rồi, vậy Vạn Thiên Vũ hắn cũng sẽ không vui, vì không phải do hắn giết, và không phải dùng cách sảng khoái nhất để giết hắn chết thì cũng không chứng tỏ mình trước mặt Ly Tiên Nhi được.
Còn một nguyên nhân khiến hắn không muốn giết Diệp Thiên Dật sớm như vậy, hắn đang nghĩ, liệu có thể khiến Diệp Thiên Dật hoàn toàn bị thân bại danh liệt, Ly Tiên Nhi sẽ thay đổi suy nghĩ.
"Phía sau Thiên Ảnh Đường có Thiên Ảnh tông. Tuy nói là hai tông môn riêng biệt nhưng suy cho cùng thì người sáng lập ra Thiên Ảnh Đường là dòng dõi trực hệ của Thiên Ảnh tông. Thiên Ảnh tông là thế lực Thánh cấp, tuy không ở Thiên Việt chi địa nhưng tuyệt đối không phải thế lực mà Vạn Độc tông có thể đối kháng được."
Vạn Thiên Vũ suy ngẫm.
Bây giờ hắn bị Tiên Vương tông điều tra, dù cho thân phận cao quý cũng không thể tuỳ tiện huy động bất kỳ thế lực hay cường giả nào đi làm chuyện gì đó, trừ phi hắn có lý do.
Nhưng hắn không có.
Hắn vẫn lựa chọn xem thử.
Có lẽ không thể làm theo cách mình tính toán để có một kết thúc hoàn mỹ cho chuyện của mình.
Vậy cũng hết cách rồi.
Vạn Độc tông.
"Thiên Nhận Lưu, ngươi nói vậy là sao?"
Tông chủ Thẩm Thiên Luyện đứng tại không trung của tông môn, vươn tay chỉ vào người mặc áo choàng đen trước mặt.
Phía trước tông môn là một nhóm cường giả của Thiên Ảnh Đường. Họ ăn mặc rất kỳ lạ, cơ bản đều là áo choàng đen che người lại.
Còn Thiên Nhận Lưu là tông chủ của Thiên Ảnh Đường, cũng là người có tuổi tác không lớn, nhưng là cường giả cấp cao đầy tài năng. Hắn có dã tâm của mình nên hắn rời khỏi Thiên Ảnh tông để sáng lập ra Thiên Ảnh Đường.
Thẩm Thiên Luyện thật sự không biết làm thế nào trước sự tấn công đột ngột thế này.