Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2260: CHƯƠNG 2259: ÂM MƯU CỦA THIÊN ẢNH ĐƯỜNG

Tuy Vạn Độc tông không phải là một tông môn rất được lòng dân, nhưng cũng không phải tông môn đi khiêu khích tông môn khác. Cộng thêm Vạn Độc tông cũng không coi là yếu thế. Bây giờ trong lòng của mọi người, bọn họ còn hợp tác với Ngũ Nguyệt thương hội, điểm này khiến hắn cảm thấy trong khoảng thời gian ngắn thì tông môn chắc cũng rất yên bình.

Nhưng sự tập kích đột ngột của Thiên Ảnh Đường khiến hắn hoàn toàn đơ ra.

Tông môn vừa mới thăng cấp thế lực Thánh cấp sao đột nhiên lại tấn công Vạn Độc tông?

Ngươi nói vì sự lớn mạnh của chính tông môn của mình mà đi tấn công tông môn khác, vậy thì không có vấn đề gì. Nhưng đối với tình hình của đám tông môn này thì tông môn nào cũng phân tích rõ, Thiên Ảnh Đường đối với Vạn Độc tông mà nói thì không hề có sức đe doạ khủng khiếp, họ tấn công thế lực Đế cấp khác cũng sẽ không tấn công Vạn Độc tông.

Thật sự kỳ lạ.

"Có ý gì đây?"

Đôi mắt của Thiên Nhận Lưu tỏ ra nghiêm nghị, sau đó chỉ vào Thẩm Thiên Luyện và tức giận nói: "Đệ tử của Vạn Độc tông ngươi không giữ được tay mình, giết mười đệ tử của Thiên Ảnh Đường, trong đó có một đệ tử mà bản tông chủ vừa mới thu nhận. Các ngươi làm vậy không phải ức hiếp người của Thiên Ảnh Đường sao? Ức hiếp đệ tử mà bản tông chủ vừa mới thu nhận cảnh giới không cao phải không?"

"Cái gì? Còn có chuyện này ư?"

Thẩm Thiên Luyện ngạc nhiên.

Đây đúng là chuyện lớn.

Nhưng mà không đúng.

Gần đây có không ít đệ tử rời đi, mỗi đệ tử xuống núi đều phải trải qua xét duyệt và chấp thuận, còn có ghi chép, trừ phi là kiểu quy mô thế này, nhưng dạo này chắc chắn không có chuyện như thế.

Cho dù cảnh giới của đệ tử mới của Thiên Nhận Lưu không cao, vậy thì chắc cũng không phải rất thấp. Với lại đệ tử của tông môn hắn, có thể giết được mười mấy đệ tử của Thiên Ảnh Đường, bao gồm đệ tử mới của hắn, chỉ có đệ tử trưởng lão chứ?

"Sao vậy? Thẩm tông chủ còn nghi ngờ sao? Bây giờ xách của mười mấy đệ tử của ta còn chưa được chôn cất ở Thiên Ảnh Đường, Thẩm tông chủ muốn theo bản tông chủ về Thiên Ảnh Đường xem thử không?"

Thiên Nhận Lưu lạnh lùng nói.

"Nếu có chuyện như vậy, Vạn Độc tông ta chắc chắn sẽ không nhắm mắt làm ngơ. Chuyện này chờ bản tông chủ điều tra rõ, chắc chắn sẽ nói rõ cho Thiên Ảnh Đường."

"Nói rõ?"

Thiên Nhận Lưu liếc nhìn, chỉ vào Thẩm Thiên Luyện và nói: "Nói rõ thì họ có thể sống lại được không? Từ lúc Thiên Nhận Lưu ta nổi tiếng, người đời đều biết ta là một người trọng tình trọng nghĩa, ngươi nói rõ xong rồi, vậy ai giải thích cho cái chết của đám thiên tài này? Ai nói rõ cho người nhà họ đây? Mà hôm nay, chuyện có thể nói rõ với các ngươi chỉ có chuyện bản tông chủ tiêu diệt Vạn Độc tông thôi!"

"Các hạ, nhất định phải làm vậy hay sao?"

Đôi mắt của Thẩm Thiên Luyện trở nên nghiêm nghị.

"Nhất định phải làm vậy!"

"Hừ!"

Lúc này, Thạch Dần Thành hừ một tiếng, chỉ vào Thiên Nhận Lưu rồi nói: "Tại tông môn của ta, có thể giết đám đệ tử của ngươi thì ít ra cũng là lão đệ tử. Dạo này họ không có ra ngoài, trong lòng bọn ta biết rõ mồn một. Các hạ không thể điều tra cho rõ sao? Hay là, các hạ có bằng chứng chứng minh là do đệ tử của Vạn Độc tông ta làm?"

"Bằng chứng? Bản tông chủ tới đây chơi nhà chòi với các ngươi sao? Cũng không cần các ngươi thừa nhận, không có ý nghĩa gì, nghe hiệu lệnh của ta, tấn công Vạn Độc tông!"

Thiên Nhận Lưu gào lên.

"Rõ!"

Trong chốc lát, cường giả mặc áo choàng đen đầy trời tập trung sức mạnh lao tới.

"Kích hoạt Tông môn đại trận!"

Theo mệnh lệnh của Thẩm Thiên Luyện, Tông môn đại trận của Vạn Độc tông cũng sáng lên.

"Phá Tông môn đại trận cho ta!"

Thẩm Thiên Luyện

Thẩm Thiên Luyện

Thiên Nhận Lưu hét lên.

"Rõ!"

Ở phía xa, rất nhiều người dân, võ giả và lực lượng đang theo dõi cuộc chiến này từ mọi hướng.

Họ không chắc những gì Thiên Nhận Lưu nói là thật hay giả, hay chỉ là một cái cớ để tấn công Vạn Độc tông, nhưng họ biết quả thật có mười mấy người đệ tử của Thiên Ảnh Đường đã chết.

Một người đàn ông mặc áo choàng đen chạy tới bên cạnh Thiên Nhận Lưu.

"Người đó chính là Diệp Thiên Dật."

Hắn chỉ vào vị trí của Diệp Thiên Dật trong tông môn, sau đó nói với Thiên Nhận Lưu.

"Ừm, bản tôn biết rồi."

Thiên Nhận Lưu gật đầu.

"Văn huynh, bản tôn và ngươi cũng là bạn tốt mấy trăm năm, cảm ơn đã nói bí mật này với ta."

Thiên Nhận Lưu nói với Văn Bất Nhã.

"Lưu huynh, bản tôn cũng là một người cô độc, bạn bè cũng không nhiều. Nếu nói trên đời này có thể coi là có người thân thì cũng chỉ có một mình Lưu huynh. Mấy tháng nay, bản tôn bị thương nặng, sau khi thương thế đỡ một chút thì chuyện đầu tiên chính là tới nơi này, đúng lúc nghe nói bây giờ tên nhóc này cũng phát triển thuận lợi."

Thiên Nhận Lưu gật đầu: "Theo những gì Văn huynh nói, mấy tháng nay hắn mới ở Huyền Thiên cảnh. Trong thời gian mấy tháng mà đạt tới cảnh giới cao như bây giờ, đây quả thật là chuyện chưa từng được nghe thấy. Hơn nữa hắn lại còn biết y thuật đáng kinh người, quả thật khiến người khác chấn động, có lẽ đó là sự thăng cấp do bảo vật từ Toả Thần điện mang lại."

Đúng vậy!

Văn Bất Nhã nói cho Thiên Nhận Lưu nghe chuyện ở Toả Thần điện.

Văn Bất Nhã thật sự không còn cách nào, tuy cảnh giới của Diệp Thiên Dật không cao nhưng Văn Bất Nhã thật sự pó tay. Vả lại lúc đó, hắn cũng thấy tối hôm đó sau khi sinh thần của Hạng Tứ Quý kết thúc, Diệp Thiên Dật bị mấy tên cường giả đuổi giết nhưng có người yểm hộ nên Văn Bất Nhã không rõ chuyện này không phải hắn làm.

Do đó, hắn nói chuyện này cho Thiên Nhận Lưu nghe.

Cũng chắc chắn không phải tốt như mối quan hệ bề ngoài giữa họ, nhưng hắn quả thật cũng chỉ có thể làm như thế.

Mà Thiên Nhận Lưu vì một lý do, hắn âm thầm giết mười mấy tên đệ tử, bao gồm tên đệ tử mới kia của mình, chính là muốn tấn công Vạn Độc tông, từ đó giết hoặc bắt Diệp Thiên Dật đi.

Đúng là tàn độc.

"Chuyện này trời biết đất biết, ta biết huynh biết, tuyệt đối đừng để người khác biết. Dẫu sau đó là bảo vật trong truyền thuyết của Toả Thần điện, tới lúc có được thì hai ta chia đều."

Văn Bất Nhã gật đầu: "Yên tâm!"

"Ừm."

Thiên Nhận Lưu cũng gật đầu.

Nhưng hai người họ đều có mưu mô xấu xa.

Thử nghĩ mà xem, bảo vật lợi hại thế này, chia đều? Ai có thể chấp nhận chứ?

Cho nên, khi mọi chuyện hoàn tất, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện khác.

Chỉ có thể thấy mưu đồ trong lòng mỗi người rốt cuộc xấu xa đến mức nào.

Ít ra trước mắt, điều họ cần làm là tiêu diệt Vạn Độc tông, sau đó bắt Diệp Thiên Dật hoặc giết hắn, tốt nhất là bắt đi.

Chính xác mà nói, họ đều vì muốn bắt Diệp Thiên Dật mà tiêu diệt Vạn Độc tông.

"Tông chủ, chuyện này làm sao mới tốt đây? Xem ra Thiên Ảnh Đường này nghiêm túc đây, họ thật sự muốn tiêu diệt Vạn Độc tông!"

Đại trưởng lão nghiêm túc nói.

"Khốn kiếp! Tìm cớ thì ít nhất cũng phải tìm cớ nào có thể đưa ra bằng chứng, còn nói là đệ tử của Vạn Độc tông ta giết đệ tử của Thiên Ảnh Đường của hắn ta. Vạn Độc tông đứng vững mấy ngàn năm, tuy không phát triển nhanh nhưng lão phu tuyệt đối không thể hai tay dâng Vạn Độc tông như thế."

Thẩm Thiên Luyện siết chặt nắm tay.

"Nhưng chúng ta chắc chắn đáng không lại thế lực Thiên Ảnh Đường Thánh cấp."

Thẩm Hạ thở dài và nói.

"Vậy thì đã sao? Đây cũng là địa bàn của Vạn Độc tông ta, Thiên Ảnh Đường cũng chỉ là một tông môn vừa mới thăng lên thế lực Thánh cấp, lão phu không tin, lẽ nào họ có thể làm ầm lên được sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!