Cách nghĩ của Thiên Ảnh tông
Trong nhận thức của mọi người, đây là một chuyện không thể nào.
Trước tiên, mặc kệ Diệp Thiên Dật có được sự thừa kế từ ai, mặc kệ là kế thừa y thuật của ai, người mạnh hơn nữa, y sư tiền bối có mạnh đi nữa, hắn cũng không thể làm được tới mức này, cho nên bất kể thế nào hắn cũng không làm được.
Nhưng điều khó hiểu là Tô Ngữ Ninh lại cảm thấy chuyện này không hẳn là vậy, ví dụ như...
Thật sự còn nguyên nhân khác trong đây thì sao?
Chẳng hạn, đây chỉ là ví dụ về bề ngoài, nhưng thứ mà Vạn Độc tông cần ẩn nấp dưới vẻ ngoài này là gì?
Nàng không hiểu.
Nhưng phía sau phải xem màn biểu diễn của hắn rồi.
Nàng thật sự muốn xem phía sau có thể xảy ra chuyện gì nữa đây.
Tin này cũng được lan truyền xa rộng trong một khoảng thời gian ngắn.
Diệp Thiên Dật và Thẩm Thiên Luyện đi tìm Gia Cát Thanh Thiên. Gia Cát Thanh Thiên phối hợp diễn kịch với Diệp Thiên Dật, họ quay trở về.
Sau khi quay về, Diệp Thiên Dật nghe theo cách của 'Gia Cát Thanh Thiên bày cho' đi ngưng tụ trận pháp.
Còn Thẩm Thiên Luyện cảm thấy vui tươi hớn hở, Diệp Thiên Dật lại quen một tiền bối lợi hại như vậy, đúng là may mắn của Vạn Độc tông của hắn.
Tiếp theo, điều lo lắng duy nhất chính là Diệp Thiên Dật.
Thẩm Thiên Luyện cũng không biết làm thế nào mà đã tin Diệp Thiên Dật có thể thực hiện lời hứa tạo được Thiên Hạ lệnh.
Hoặc chủ yếu cũng là vì, tới lúc đó cho dù không được, cũng có Diệp Thiên Dật thu hút mọi sự chú ý và thù hận.
Ngay từ đầu, Thẩm Thiên Luyện không đồng ý, hắn cảm thấy không cần phải làm vậy, họ đi là được nhưng Diệp Thiên Dật lại không đồng ý.
Điều này làm cho Thẩm Thiên Luyện thật sự cảm động muốn khóc.
Một người ngoài như Diệp Thiên Dật lại dốc hết lòng vì Vạn Độc tông, mức độ còn phô trương hơn hắn, hắn cũng muốn kết nghĩa anh em với Diệp Thiên Dật.
Thiên Ảnh tông.
"Cái gì? Thiên Nhận Lưu bị giết rồi?"
Hai ngày sau, bên Thiên Ảnh tông cũng nhận được tin Thiên Nhận Lưu bị giết.
Thiên Nhận Lưu trong Thiên Ảnh tông cũng không phải là nhân vật rất quan trọng gì cả, nhưng dù gì cũng là huyết thống trực hệ. Mặc kệ hắn ở bên ngoài làm chuyện gì, thật ra cũng đại diện cho một phần hình tượng của Thiên Ảnh tông.
Là một thành viên của Thiên Ảnh tông, hắn bị người ngoài giết, điều này giống như Thiên Ảnh tông cảm giác có người coi thường và tát vào mặt họ vậy, cơ bản không coi Thiên Ảnh tông ra gì.
Nói thật, có lúc có một số người cũng lười đi trả thù, lười đi làm gì đó, nhưng vì liên quan đến hình tượng của Thiên Ảnh tông, nếu không làm gì cả, những người khác sẽ nghĩ thế nào? Chẳng lẽ cảm thấy họ đuối lý? Hoặc họ là người dễ ức hiếp đến vậy?
"Chuyện này là sao?"
Một người đàn ông hỏi.
Hắn cũng không phải tông chủ của Thiên Ảnh tông, chỉ là một người tương đối có địa vị trong nhà họ Thiên của Thiên Ảnh tông. Tông chủ và rất nhiều người khác còn chưa biết chuyện này.
Sau đó, thám tử báo tin cho hắn biết.
Người đàn ông đi chậm rãi.
"Chuyện này liên quan đến địa vị và hình tượng của tông môn. Ta sẽ đi báo với hội trưởng lão."
Hắn không có tư cách gặp thẳng tông chủ, có chuyện lớn gì cũng chỉ báo với hội trưởng lão.
Hắn báo tin sang hội trưởng lão.
"Ừm, ta đã hiểu, ngươi vất vả rồi."
Mấy vị trưởng lão ngồi đó bàn bạc về chuyện này.
"Thân phận của Thiên Nhận Lưu là huyết thống trực hệ của Thiên Ảnh tông. Hơn nữa, hắn là một Đỉnh Cấp Thiên Tài, ba trăm tuổi đã đạt Thái Cổ Thần Vương cảnh, có thể đạt được mức này thì quả thật rất hiếm. Hắn có chí lớn, sáng lập ra Thiên Ảnh Đường. Trong thời gian ngắn, Thiên Ảnh Đường phát triển với quy mô cũng không nhỏ, thậm chí có thể phối hợp với Thiên Ảnh tông hoàn thành rất nhiều việc bên ngoài Thiên Việt. Hắn bị giết, không phải là chuyện nhỏ."
"Bẩm báo tông chủ đi."
"..."
Thiên Ảnh tông đặc biệt vì chuyện này mà triệu tập một cuộc họp trong đại điện.
Tông chủ Thiên Nhận Khải ngồi tại đó cúi đầu nhìn xuống đống tài liệu được đưa tới.
Một lúc lâu.
"Nói vậy thì, Thiên Nhận Lưu chết trong tay của Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông? Một người đến từ đại lục Cửu Châu, một tên nhóc cảnh giới chưa được bao nhiêu mà đã giết được Thiên Nhận Lưu?"
Thiên Nhận Khải cau mày, trầm giọng nói với đám đông.
Một vị lão giả đứng lên, nhẹ nhàng nói: "Theo lão phu được biết, tên Diệp Thiên Dật kia quả thật không đơn giản. Tuổi còn trẻ mà đã là trưởng lão của Vạn Độc tông. Lúc đó, lão phu cũng nghe bên ngoài nói chuyện này. Sau đó, Thiên Sư của đế quốc Hoàng Tuyết tham gia tiệc sinh nhật của Quý Vương, cũng có một tình tiết nhỏ, Thiên Sư nhận đệ tử, mà nàng tuổi còn nhỏ đã lĩnh hội được thiên thần phù. Nghe nói thiên thần phù này cũng là nhờ Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông đó khiến nàng nhìn trộm ra được."
Lại có một vị lão giả gật đầu: "Chính xác. Lão phu cũng đã nghe nói, nhưng không có để ý nhiều. Nhưng bây giờ thì khác, một thế lực Đế cấp nhỏ nhoi bên ngoài của Vạn Độc tông đối mặt với đại chiến trong tông môn của Thiên Ảnh Đường, thậm chí đè bẹp toàn diện Thiên Ảnh Đường, là vì họ có một số lượng lớn Tứ Tượng Thần chi chú và Thiên Ngữ chú, khiến Vạn Độc tông từ mười người lên có trăm người là Thái Cổ Thần Vương cảnh đỉnh cấp. Mà mấy chuyện này đều là Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông đó làm ra."
"Ồ? Tứ Tượng Thần chi chú, Thiên Ngữ chú? Xem ra người này cũng tinh thông Phù Triện."
Lại có một lão giả nói.
"Đúng. Cả đại lục có thể vẽ ra mấy thứ này cũng không có bao người, cho nên sau chuyện này, có một số thế lực cũng nhắm vào tên Diệp Thiên Dật đó, nhưng chắc họ không đến mức vì cách vẽ Tứ Tượng Thần chi chú, Thiên Ngữ chú mà lôi kéo hắn đi đối đầu với Thiên Ảnh tông chúng ta, dẫu sao họ cũng có người biết vẽ."
"Là một nhân tài."
Thiên Nhận Khải nói nhẹ nhàng.
"Tuổi còn trẻ đã biết làm mấy thứ này cũng là một truyền kỳ, nhưng cho dù hắn có ngàn vạn năng lực cũng cần phải giết hắn, vì thể diện của Thiên Ảnh tông, trả thù cho Thiên Nhận Lưu! Cần phải giết! Bây giờ tình hình bên Vạn Độc tông sao rồi?"
"Theo tình báo thì Vạn Độc tông vẫn chưa rút lui, hơn nữa họ đã phát Thiên Hạ lệnh."
"Hả?"
Điều này khiến tất cả mọi người đều lộ ra vẻ khó hiểu.
Làm chuyện này không chạy thì thôi, còn phát Thiên Hạ lệnh làm gì?
"Chắc không phải họ triệu tập anh hùng hào kiệt trong thiên hạ tề tựu tại Vạn Độc tông để chống lại Thiên Ảnh tông của ta đó chứ?"
Một người đàn ông không nhịn được cười nói.
"Không! Thiên Hạ lệnh này tương đối đặc biệt, họ nói có thể điều trị mọi loại bệnh không thể nói ra trong thiên hạ, nếu cần thì mang thù lao lên Vạn Độc tông mà chữa."
"Cái gì?"
Họ nhìn nhau, sau đó...
"Ha ha ha ha..."
Đám người kia không nhịn được cười phá lên.
"Chữa mọi loại bệnh không thể nói ra trong thiên hạ? Chữa trị mọi căn bệnh? Ha ha ha, đúng là thú vị."
"Chúa hề mà thôi."
"E là không phải có được kế thừa của y sư tiền bối lợi hại nào đó mà không biết lượng sức mình đến đâu, lời này cũng dám nói?"
"..."
Thiên Nhận Khải kia cũng nén cười.
"Yên lặng yên lặng."
Sau đó Thiên Nhận Khải nhìn sang chàng trai và hỏi: "Còn gì nữa không?"
"Còn chuyện là, họ nói, nếu không biết cách trị, Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông sẽ lấy cái chết để chứng minh."
Nghe tới đây, họ dần trở nên nghiêm túc.
"Vạn Độc tông này giở trò gì đây?"
Thiên Nhận Khải nhẹ nhàng nói: "Mặc kệ là giở trò gì, không ảnh hưởng chúng ta là được. Đại trưởng lão, thân phận của Thiên Nhận Lưu cũng không đơn giản, lần này đích thân ông dẫn đội, đi giải thích với người nhà của Thiên Nhận Lưu đi."
Một vị lão giả tóc bạc đứng lên.
"Ta hiểu rồi."