Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2272: CHƯƠNG 2271: THÁNH ĐỊA THIÊN THUỶ

Thánh địa Thiên Thuỷ

Không quá chú trọng chuyện Thiên Hạ lệnh của Vạn Độc tông.

Đây cũng là chuyện bình thường.

Họ tồn tại ở đẳng cấp nào, mấy kiểu nói về Thiên Hạ lệnh đó ai nghe mà tin cho được chứ? Cũng chỉ có những người cơ bản không biết cảnh đời là gì thì mới tin thôi.

Nhưng...

Cũng có trường hợp ngoại lệ.

Khi có một số người trải qua quá nhiều năm, đã không còn ôm bất kỳ hy vọng, lòng cũng nguội lạnh, thật ra trong tình huống không còn cách nào khác, đột nhiên nghe tin này thì ít ra cũng có người sẽ chọn còn nước còn tát mà thử một phen.

Vì một điểm rất quan trọng, nếu không làm được thì sẽ có người chết.

Vì có người chết nên có thể đi thử xem.

Lỡ như?

Tuy trong lòng cảm thấy 99% là không có khả năng nhưng lỡ như có thì sao?

Các thế lực đỉnh cấp hàng đầu ít nhiều cũng nhận được tin này.

Nói thế nào nhỉ?

Không phải rất bất ngờ, nhưng vì có dính đến Thiên Ảnh tông, cho nên càng nhiều người lưu ý nhiều đến nó hơn.

"Tiểu Hiên, ngươi đi đâu thế?"

Trong khu vườn vô cùng xinh đẹp, một cô gái gọi một chàng thiếu niên khoảng mười ba mười bốn tuổi.

"Chị."

Chàng trai gãi đầu, sau đó cười nói: "Ta ra ngoài tìm đám người của Bành Tường chơi."

"Nói nhảm."

Cô gái đẹp đi tới trước mặt hắn, đôi mắt xinh đẹp như băng nhìn chằm chằm hắn như thể đã nhìn thấu hắn vậy.

"Ta thấy ngươi cầm một đống bảo vật, ngươi muốn làm gì đây?"

Người phụ nữ này quả thật là đẹp đến mức không có gì sánh được.

Nếu Diệp Thiên Dật ở đây, nếu để hắn đánh giá một câu, e là gia nhập đẳng cấp của đám người Bạch Hàn Tuyết, Hạ Hàn Ngữ.

Đẹp thật.

Chắc chắn là gu của Diệp Thiên Dật.

"Chị, ngươi không sao chứ? Nhiều chàng trai ưu tú như vậy hẹn ngươi ra ngoài dạo phố đèn lồng, đi chơi hội làng, ngươi lại lạnh lùng không ngó ngàng đến họ, vậy ngươi quản ta làm gì."

Chàng trai bất lực nói.

"Ngươi là em trai ta."

Cô gái xinh đẹp nói.

Sau đó chàng trai đi tới khoác tay cô gái xinh đẹp nói và làm nũng: "Chị à, người chị vô cùng lợi hại, vô cùng xinh đẹp trong thiên hạ này, người chị đứng top mười trong Thiên bảng của ta ơi, ngươi lấy đâu ra nhiều công phu thế."

"Nói."

Quả thật, bình thường nàng cũng lười để ý nhiều thứ đến vậy, nhưng chỉ duy nhất người em trai này.

Cha mẹ rất bận, tuy nàng cũng rất bận nhưng họ đã giao em trai cho nàng, ít nhất nàng cũng phải bảo đảm sự an toàn cho em trai mình. Nàng sợ hắn ra ngoài gặp chuyện bất trắc."

Dù gì họ cũng là người của Thánh địa Thiên Thuỷ.

"Nói."

Thuỷ Lam Tâm nhéo tai hắn.

"Đau đau đau, chị, ta muốn nói cho những tên theo đuổi ngươi, nói là bình thường ngươi khác với bên ngoài, ngươi là người phụ nữ bạo lực."

"Nói đi, ta cũng không quan tâm."

Thuỷ Lam Tâm nhẹ nhàng nói.

Thuỷ Văn Hiên cúi đầu.

"Nói đi."

Thuỷ Lam Tâm ngồi xuống.

"Ta muốn tới Vạn Độc tông."

"Vạn Độc tông?"

Thuỷ Lam Tâm nghe cái tên này thì cảm giác hơi quen thuộc nhưng lại hoàn toàn không nhớ được.

"Làm gì vậy?"

"Chị, ngươi có nghe nói bên đó phát Thiên Hạ lệnh không? Nói là bệnh trong thiên hạ đều có thể chữa trị. Nếu không cách nào chữa trị, sẽ lấy cái chết để chứng minh, ta muốn đi xem thử."

Nghe tới đây, đột nhiên Thuỷ Lam Tâm nhớ ra tại sao nàng lại thấy quen thuộc, vì nàng cũng đã nghe nói, chỉ là nghe người khác vô tình nhắc đến mà thôi, nàng cũng không để tâm cho lắm.

Không ngờ tên Thuỷ Văn Hiên này lại xem là thật.

"Câu này mà ngươi cũng có thể tin là thật ư?"

Thuỷ Lam Tâm ngồi xuống và tự rót cho mình một tách trà.

"Ngoan ngoãn ở lại Thánh địa Thiên Thuỷ tu luyện tử tế, đừng cứ nghĩ tới mấy chuyện không thực tế này."

"Nhưng mà chị, lẽ nào ngươi không muốn để ông nội hồi phục lại bình thường sao?"

Thuỷ Văn Hiên vội hỏi.

"Sao lại không muốn?"

Thuỷ Lam Tâm nhẹ nhàng nói: "Nhưng không phải nghe mấy tin đồn này thì có thể giúp được ông đâu."

"Lỡ như giúp được thì sao?"

Thuỷ Văn Hiên hỏi.

Thuỷ Lam Tâm khựng lại.

Lỡ như được thì sao...

"Cả đại lục không còn cách nào, trừ Thánh địa Thiên Thuỷ, các thế lực đỉnh cấp hàng đầu, tất cả y sư đỉnh cấp đều tìm hết rồi, cũng không có cách gì khác, cùng lắm chỉ làm thuyên giảm, ngươi hy vọng một tông môn không thấy kinh truyện làm được chuyện này sao?"

"Nhưng họ đã hứa nếu làm không được thì lấy cái chết chứng minh, ta cảm thấy chung quy cũng sẽ không có người muốn chết đâu. Ta nghĩ không thông, nên ta muốn đi thử một phen, dù sao cũng không cần tốn bao nhiêu thời gian, cứ đi thử một chuyến."

Gương mặt non nớt của Thuỷ Văn Hiên lộ ra vẻ kiên nghị, hắn nói: "Hơn nữa, ta cũng tra rồi, dạo này Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông đó quả thật rất có tiếng, mấy thứ như Tứ Tượng Thần chi chú, Thiên Thần phù đều có thể lấy ra. Vả lại về mặt y thuật, hắn tuổi còn trẻ mà đã đánh bại mấy vị cường giả tiếng tăm, tuy so với y sư lợi hại thật sự thì họ vẫn kém rất xa nhưng ít nhất ta cảm thấy cũng có khả năng."

Thuỷ Lam Tâm lắc đầu.

Vì nàng hiểu rất rõ, nội dung của Thiên Hạ lệnh này đều không thể thành hiện thực được.

Y thuật của hắn có lợi hại, cùng lắm chỉ là thừa kế y thuật của mấy vị y sư tiền bối mạnh mẽ nào đó, nhưng từ xưa đến nay mặc kệ là vị nào cũng không thể nói y thuật của hắn có thể chữa được mọi thứ trong thiên hạ.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lấy tính mạng của mình ra để cược, đây quả thật là chỗ mà nàng nghĩ không thông.

Hắn không muốn sống hay có tự tin tuyệt đối hay là còn có nguyên nhân gì khác?

"Ta đi với ngươi."

Thuỷ Lam Tâm cân nhắc một lúc, quyết định đi thử một chuyến.

Tính tình của người em trai này của mình rất cứng đầu, cho dù không cho hắn làm, nhưng chuyện mà hắn xác nhận sẽ đi làm thì hắn nhất định sẽ lén chạy đi, dùng bất kỳ cách gì cũng được!

Cho nên, nếu đã như vậy, chi bằng đi chung với hắn một chuyến, cũng coi như giải quyết tâm sự của hắn.

"Là thật à?"

Đôi mắt của Thuỷ Văn Hiên sáng rỡ, sau đó ôm chặt lấy cánh tay của Thuỷ Lam Tâm.

"Còn tưởng ngươi không cho phép ta ra ngoài nữa chứ."

"Nhưng khi tới nơi thì phải nghe theo ta."

Thuỷ Lam Tâm nói nhẹ nhàng.

"Được, vậy ta đi tìm ông nội."

Thuỷ Lam Tâm khẽ cau mày.

"Tìm ông nội làm gì?"

"Đưa ông nội cùng tới Vạn Độc tông, muốn chữa cho ông thì chắc chắn phải dẫn ông đi chung rồi."

"Càn quấy."

Thuỷ Lam Tâm trách mắng.

"Ông nội làm gì có thời gian làm càn với ngươi? Hơn nữa, lỡ như xảy ra chuyện, ông nội xảy ra chuyện gì thì biết tính sao?"

"Làm sao như thế được? Ông nội lợi hại lắm mà. Cho dù ta không hiểu, ông nội chắc chắn sẽ hiểu. Sau khi tới đó, lỡ như họ có cách, ta cảm thấy ông nội chắc chắn có thể phân biệt được."

Thuỷ Văn Hiên nói.

Haiz.

Thuỷ Lam Tâm bất lực thở dài.

"Ta đi tìm ông nội đây."

Thuỷ Văn Hiên dang rộng chân chạy về một hướng.

Thuỷ Lam Tâm cũng đứng lên đi theo.

Họ tới một đỉnh núi có sương mù lúc ẩn lúc hiện.

"Ông nội! Ông nội!"

Thuỷ Văn Hiên vừa hét vừa chạy.

Một lão giả ngồi bên bờ hồ nhỏ, đầu đội nón đang ngồi câu cá.

Nghe tiếng gọi, lão giả đứng lên, mỉm cười ôm lấy Thuỷ Văn Hiên đang chạy tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!