Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2273: CHƯƠNG 2272: THUỶ LAM TÂM

Thuỷ Lam Tâm

Thuỷ Lam Tâm đứng từ xa nhìn thấy cảnh này, sau đó chậm rãi bước đến.

"Ông nội."

Thuỷ Lam Tâm hơi cúi đầu chào.

"Tâm Nhi cũng đến rồi, hôm nay hai chị em các ngươi rảnh rỗi à."

"Hi hi, ông nội, ta và chị định đưa ông nội ra ngoài chơi."

"Hả?"

Thuỷ Bất Hối nhướng mày.

"Đi đâu chơi?"

Thuỷ Bất Hối vỗ đầu Thuỷ Văn Hiên.

"Tóm lại, ông nội đi theo bọn ta là được rồi."

Thuỷ Văn Hiên kéo tay của Thuỷ Bất Hối.

"Được được được."

Sau đó, họ bèn rời khỏi Thánh địa Thiên Thuỷ.

Thiên Hạ lệnh của Vạn Độc tông cũng dấy lên nhiều chủ đề bàn tán không nhỏ và độ chú ý ở đại lục.

Nhưng số người thật sự muốn tới Vạn Độc tông quả thật cũng không có mấy người.

Nguyên nhân cũng dễ nghĩ ra.

Thành Liễu Châu.

Vạn Thiên Vũ ngồi uống rượu trong một quán rượu.

Lúc trước hắn luôn nghĩ cách để có thể sỉ nhục Diệp Thiên Dật, bây giờ thật ra hắn cũng không có cách gì.

Không phải hắn nói hắn có thể chữa bất cứ loại bệnh nào trong thiên hạ sao? Nếu không chữa khỏi thì hắn sẽ đi chết!

Được!

Vậy thật ra Vạn Thiên Vũ có thể kêu Diệp Thiên Dật trị bệnh, vả lại là trị căn bệnh tuyệt đối không thể khỏi của hắn.

Nếu là vậy, một mặt có thể sỉ nhục hắn, một mặt cũng có thể khiến hắn chết.

Nhưng bây giờ còn một vấn đề rất quan trọng, tới lúc chữa bệnh thì rốt cuộc có phải do Diệp Thiên Dật tới chữa hay không?

Hay là, trong chuyện này rốt cuộc còn giấu thứ thâm sâu gì hơn đây? Họ có kế hoạch hay âm mưu gì ư? Vạn Thiên Vũ thật sự rất muốn biết rõ.

Vạn Độc tông.

Các đại trưởng lão, giáo viên và những người khác đang phối hợp kiểu ngưng tụ trận pháp với Diệp Thiên Dật. Họ cũng không nghi ngờ gì, dù gì Diệp Thiên Dật và Thẩm Thiên Luyện đi chung tìm vị cao nhân kia, đây là thứ mà vị cao nhân đó chỉ, cũng không có gì đáng ngờ.

"Hoá ra Diệp Thiên Dật này lợi hại như vậy, là vì còn có một vị cao nhân đứng sau hắn à. Xem ra đều do vị cao nhân này chỉ dạy hắn, nhưng rốt cuộc vị cao nhân này là người thế nào?"

"Không rõ nữa. Nghe nói lúc đó, họ gặp nhau trong một khu rừng, chắc là một vị cường giả ẩn dật. Sau khi tới đó, cũng uống trà, trò chuyện, còn lại thì là Diệp Thiên Dật nói chuyện riêng với hắn."

"Chắc không phải phía sau tên Diệp Thiên Dật đó còn có thế lực gì nữa chứ?"

"Nghĩ ra thì cũng không thể nào. Nếu sau lưng hắn còn có thế lực gì, hắn tới đây làm gì? Hắn khác với Vạn Thiên Vũ, lúc hắn tới thì chưa có Thập Ngũ trưởng lão."

"..."

"Cố lên, cố lên, cố lên!"

Tiểu Tử Nhi đứng bên đó, chỉ huy điên cuồng giống như một người lớn vậy.

Thẩm Thiên Luyện ở đó cùng mấy vị trưởng lão tạm nghỉ ngơi.

"Tông chủ, thật sự làm được sao? Mấy trận pháp này rất mạnh, thiết lập thành công thì có thể cản được sự tấn công của cường giả, nhưng cũng chỉ giới hạn trong một lần. Nếu họ thất bại, làm lần nữa thì chắc sẽ không cách nào chống chọi được."

Thẩm Hạ cũng cảm thấy không ổn.

Chính xác mà nói, không ai cảm thấy ổn cả.

Họ ở lại cũng vì tò mò, cũng cảm giác cho dù xảy ra chuyện lớn gì thì lửa cũng sẽ không thiêu tới đầu họ, cùng lắm thì là Diệp Thiên Dật, sau đó chính là người Thẩm gia.

Nhưng lỡ như thành công, đương nhiên cũng chỉ là lỡ như, họ cũng có thể nhận được rất nhiều!

"Đây chẳng phải còn có cường giả đỉnh cấp khác tới bảo vệ Vạn Độc tông ta sao?"

Thẩm Thiên Luyện nói.

"Thật sự có ư?"

Tất cả đều có chung nghi vấn, Thẩm Thiên Luyện cũng vậy.

"Vậy cho dù là có, chữa không khỏi thì phải làm sao?"

Đây lại là một vấn đề.

Thẩm Hạ nó nhẹ nhàng: "Không chữa khỏi? Vậy Thập Tứ trưởng lão hắn sẽ làm theo lời hứa, trở thành một cái xác, còn tất cả người Thẩm gia ta cũng chôn chung với hắn, bị Thiên Ảnh tông giết chết."

"Tông chủ, nước cờ này quá nguy hiểm. Chúng ta đi tin một tiểu bối trẻ tuổi, thật sự là có vẻ hoang đường, hậu quả là mạng của chúng ta đó."

Một người trong Thẩm gia lên tiếng.

"Đủ rồi!"

Thẩm Thiên Luyện gào to.

"Phụ nữ và trẻ con của Thẩm gia, còn có một số thiên tài đỉnh cấp trẻ tuổi, đời sau của chúng ta, hy vọng của chúng ta đã đi hết rồi. Còn lại chỉ là võ giả Thẩm gia và cường giả trụ cột của Thẩm gia! Đặt giả thiết là, cho dù vì khí phách của chúng ta, chúng ta ở lại đây canh giữ cơ nghiệp ngàn năm, liều mạng với họ thì có gì mà không được chứ? Cho dù tất cả đều chết tại đây thì cũng có sao? Sau này, ít ra thì đời sau của chúng ta cũng lấy làm kiêu hãnh vì chúng ta, họ mạnh mẽ, thậm chí có cơ hội trả thù cho chúng ta nữa!"

"Nói cũng phải, nói cũng phải."

"Hơn nữa, Thập Tứ trưởng lão này xem ra đúng thật là có cảm giác của thiên mệnh chi tử, xem ra hắn cũng không đơn giản. Nhưng lỡ như, ta chỉ nói lỡ như gặp may mắn, mười mấy người tới đúng lúc được Thập Tứ trưởng lão chữa khỏi cho họ, vậy không phải là tin tốt hay sao?"

"Nói ra thì tại sao Thập Tứ trưởng lão này không mời Ngũ Nguyệt thương hội giúp vậy?"

"Xem ra, quan hệ giữa hắn và Ngũ Nguyệt thương hội, và Tô hội trưởng quả thật không tốt như trong tưởng tượng. Chắc mọi thứ cũng chỉ vì lợi ích mà thôi."

"..."

Dưới chân núi Vạn Độc tông.

Một lão giả, một cô gái khí chất xuất chúng đeo mạng che mặt, còn có một cậu bé mười hai mười ba tuổi đi tới.

"Ta nói hai đứa này, chạy xa như vậy nói là đi ra ngoài chơi. Hai đứa dẫn ông nội tới Vạn Độc tông này chơi cái gì đây chứ?"

Thuỷ Bất Hối cưng chiều vỗ đầu của Thuỷ Văn Hiên.

"Ông nội, phía trên tông môn này rất đẹp nha."

Thuỷ Văn Hiên vội nói.

Cho dù Thuỷ Bất Hối không biết chuyện Thiên Hạ lệnh của Vạn Độc tông mấy ngày qua, hắn dĩ nhiên cũng không thể bị Thuỷ Văn Hiên gạt. Họ tới tông môn này chắc chắn là có chuyện gì đó. Còn đó là chuyện gì thì hắn không quan tâm, nếu cháu trai mình nghĩ vậy, vậy hắn đi với cháu trai một chuyến, hơn nữa cháu gái cũng tới đây rồi.

"Được được được, vậy chúng ta đi lên xem thử."

Thuỷ Bất Hối mỉm cười, sau đó đi tới.

"Đứng lại!"

Đệ tử canh gác tông môn ngăn họ lại.

"Xin hỏi các vị là người nào? Tới Vạn Độc tông có chuyện gì không?"

Một số người trong đám họ lén quan sát Thuỷ Lam Tâm.

Người phụ nữ này, ôi trời ơi!

Đẹp tuyệt!

Nhất là đôi mắt xanh của nàng, còn có mái tóc xanh như màu nước biển, đẹp thật.

Đúng là tuyệt thật, thật cao quý nha!

Cậu bé kia cũng không kém, cũng có đôi mắt xanh.

Họ từng gặp Ly Tiên Nhi, có một cảm giác, trên đời này cũng không có cô gái nào đẹp hơn cả Ly Tiên Nhi. Nhưng sự xuất hiện của người này khiến họ cảm thấy bên tám lạng, người nửa cân.

Hơn nữa, họ đều mang mạng che mặt, không ai biết dáng vẻ của họ thế nào, nhưng họ đều cảm thấy là cực đẹp!

"Nói ra thì, cứ nói là Thuỷ Bất Hối của Thánh địa Thiên Thuỷ đến làm khách."

Thuỷ Bất Hối mỉm cười và nói.

Thuỷ Bất Hối là ai, chưa chắc họ đã quen nhưng Thánh địa Thiên Thuỷ...

Nghe tới đây, trong lòng họ đều vô cùng ngạc nhiên.

"Ngươi... ngươi chờ một lát."

Sau đó, một đệ tử lao nhanh về Vạn Độc tông.

"Xem ra tông môn này cũng không phải nơi lợi hại gì, hơn nữa lại nhỏ như vậy."

Thuỷ Văn Hiên ngẩng đầu lên nhìn và suy ngẫm trong lòng.

"Tông chủ! Tông chủ!"

Đệ tử kia chạy tới ngọn núi chính.

"Có chuyện gì mà hốt hoảng lo sợ thế, lẽ nào là người của Thiên Ảnh tông đến rồi sao?"

Thẩm Thiên Luyện sửng sốt.

Nhanh vậy ư?"

"Không, không phải, là người của Thánh địa Thiên Thuỷ đến."

"Cái gì?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!