Phá rồi
Hai ngày, vả lại nhiều nhất là hai ngày, thật lòng không đủ, nhiều nhất nhiều nhất chính là đủ để họ khôi phục thể lực, còn về bị thương...
Nhưng có thì cũng đỡ hơn không.
"Hừ, Dương tông chủ, mọi chuyện không phải đều là hậu quả do ngươi gây ra ư?"
Đám người kia bắt đầu trách tội Dương Lân.
"Thường Việt tôn giả, câu này ngươi phải chịu trách nhiệm. Bổn tôn thuận theo thời đại tiến đánh Quảng Hàn cung thì sao? Đây đều là sự cố, nhưng ai có thể bảo đảm làm bất kỳ chuyện gì mà không xảy ra chuyện ngoài ý muốn chứ? Hơn nữa, Huyết Thần điện báo thù, lẽ nào chúng ta đánh một nửa chính vì sự xuất hiện của Huyết Thần điện mà dừng lại? Thất bại trong gang tấc? Để người chết đều chết vô ích hay sao?"
"Nhưng sao ta nghe nói lúc đó trong đại điện, Huyết Thần đã tới rồi, đi chung với mấy người ư? Có chuyện đó không? Nếu có chuyện đó, mấy người không phải chính là hợp tác với Huyết Thần điện sao? Vậy mặc kệ giảo biện ra sao thì đều là lỗi của mấy người, có chuyện như vậy sao?"
Thế lực của Quảng Hàn cung có rất nhiều người. nhìn về đám cường giả của thế lực Dương Thần điện.
Rất nhiều người đều chột dạ cúi đầu.
Không dám thừa nhận, vì nói thật thì cho dù họ không hợp tác, nhưng mắt nhắm mắt mở quả thật cũng tương đương hợp tác còn gì!
"Ha ha ha! Sao vậy? Lúc nãy chẳng phải mọi người đánh rất sung hay sao? Bây giờ sao không lên tiếng nữa thế?"
Cửu Viêm tôn giả đứng ra, sau đó lên tiếng: "Lão phu cũng không muốn che giấu, lúc đó bọn ta đang bàn bạc đối sách, Huyết Thần quả thật đã tới đại điện!"
"Đúng thật là có chuyện này!"
Đám người kia lộ vẻ phẫn nộ.
"Nhưng lão phu cũng dám nói tuyệt đối không hợp tác với Huyết Thần điện, Huyết Thần nói rõ là hắn ta đến đây báo thù! Hơn nữa, lúc ban ngày hắn ta có mặt, hoàn toàn có thể trực tiếp nhúng tay. Hắn ta thậm chí còn chào hỏi chúng ta nữa."
Sau đó, hắn ta nói ra chuyện ngày hôm đó.
"Chuyện này, cần phải xác nhận một chút, bọn ta và Huyết Thần điện không hợp tác. Nhưng quả thật cũng là mắt nhắm mắt mở, dù gì đã đánh nhau rồi, tổn thất lớn thế này, ai cũng không muốn lãng phí một cách vô ích."
Thuỷ Bất Hối lạnh lùng nói: "Mấy người đều là cường giả, Huyết Thần điện liệu có âm mưu khác hay không thì mấy người cũng không cân nhắc hay sao?"
"Là nên cân nhắc nhưng ai có thể nghĩ đến mức này chứ? Haiz!"
Sau đó Cửu Viêm tôn giả nói: "Hơn nữa mọi người nếu thật sự hợp tác, có thể có một vài người đồng ý như vậy, nhưng mấy chục cường giả của tông môn đều ở trong đại điện, mấy chục tông môn đều bằng lòng bắt tay với Tà Môn? Chuyện này không thể nào, cho nên mấy người chỉ có thể tin thôi."
"Bây giờ có tin hay không cũng không quan trọng, quan trọng là mọi thứ đều là hậu quả mà mấy người mang lại."
"Nếu các ngươi đứng ở góc độ của bọn ta, các ngươi cũng sẽ như thế thôi!"
"Ha ha ha, không phải tất cả mọi người đều không có giới hạn như mấy người đâu."
Đám cường giả kia không ngừng tranh chấp.
"Được rồi!"
Hàn Nguyệt Ngưng lạnh lùng nói một câu cắt ngang cuộc đối thoại giữa họ.
"Bây giờ cục diện đã thành thế này, đừng có chỉ trích lẫn nhau nữa. Lúc trước chúng ta là đối thủ, nhưng hiện giờ chỉ có thể làm đồng minh. Nếu mọi người không muốn chết thì hãy gác ân oán sang một bên, cùng nhau sát cánh tác chiến, không cần lưu giữ, cùng nhau đối mặt."
Nàng ta cũng mệt rồi.
Tô Trì nói: "Nhưng nếu bọn ta có thể sống tiếp, hậu quả của lần này, Dương Thần điện của ngươi, Thịnh Thế Hoàng Triều, Thiên Vũ Thánh Địa, ai cũng không thoát khỏi liên can. Dĩ nhiên đại lục sẽ có người tới nhắm vào chuyện này là đưa ra sự trừng phạt cho mấy người!"
Không ai trong số họ lên tiếng, vì trong lòng ai cũng biết rõ, thật ra chính họ cho Huyết Thần điện vào.
Mỗi người đều hiểu rõ, chuyện này quả thật có liên quan đến họ.
"Nhưng mấy người chẳng thể phủ nhận, nếu tiếp tục đánh thế này, ngũ đại tà môn trốn trong bóng tối, cục diện hôm nay vẫn sẽ hình thành."
Dương Lân nói.
"Huyết Thần điện tham gia chính là vì muốn cuộc chiến tiếp tục, hai bên cùng chịu thiệt hại. Họ tranh thủ ra tay, Dương Thần điện của ngươi có dám nói, nếu không có Huyết Thần điện, mấy người sẽ không đánh tiếp? Nếu không đánh tiếp, mấy người lấy đâu ra cơ hội? Cho dù ngũ đại tà môn lập tức vây lấy Quảng Hàn cung với cách này, Quảng Hàn cung sẽ sợ ư?"
Chính xác.
Cho dù Quảng Hàn cung bị ba vây, có Hộ Tông Đại Trận, họ tuyệt đối không cách nào đạt được ý nguyện.
Còn cách đó có thể tiêu diệt sức mạnh của Hộ Tông Đại Trận, coơ bản sẽ không có cơ hội ngưng tụ!
Vì bên này đánh rất kịch liệt, họ mới có cơ hội đủ để tập hợp sức mạnh trong bóng tối, mà nếu mọi thứ trời yên biển lặng, việc tập hợp bên kia chắc chắn sẽ bị Quảng Hàn cung tra ra.
Dương Lân không nói gì.
"Hả? Tên tiểu tử kia?"
Đột nhiên Hàn Thần phát hiện Diệp Thiên Dật đã mất tích.
Rất nhiều người cũng khó hiểu, tại sao Hàn Thần bỗng dưng chú ý đến hắn?
Bây giờ mọi người đang bàn chuyện quan trọng thế này, sao lại để ý đến tên kia làm gì?
Nhưng nói ra cũng phải, hắn đâu rồi?
"Thái Thượng lão tổ, ngươi vẫn nên mau chóng tu dưỡng đi, thương thế nghiêm trọng quá rồi."
Hàn Nguyệt Ngưng nói với nàng ta.
"Ừm."
Hàn Thần suy nghĩ, quả thật cũng là như vậy, chí ít bây giờ cũng không cần quan tâm tiểu tử đó, bây giờ quan trọng nhất là Quảng Hàn cung của nàng ta.
"Mọi người, cùng lắm là hai ngày, nhưng vốn không nhất thiết phải tới hai ngày, tranh thủ thời gian đi."
Hàn Nguyệt Ngưng đi khỏi.
Nàng ta đến kho báu bên ngoài Quảng Hàn cung.
"Lão Lâm."
Hàn Nguyệt Ngưng thấy vị lão giả kia, sau đó hành lễ.
Lão Lâm gật đầu, sau đó nói: "Lúc trước tiểu tử kia đi vào, bây giờ vẫn chưa đi ra."
Hàn Nguyệt Ngưng hơi suy tư.
Vốn nghĩ hắn có thể đã bỏ chạy, không ngờ vẫn còn bên trong.
Nhưng hắn ở trong này thậ sự đang tạo Huyền Thiên Độc Khí sao?
Độc Viên của Quảng Hàn cung không thể nói là lớn nhất thiên hạ, nhưng chắc chắn là xếp trong hàng đầu, nếu thật sự có thể thì cũng là chuyện tốt.
Nàng ta cũng không đi vào quấy rầy Diệp Thiên Dật.
Trong lòng nàng ta vẫn ôm một chút chờ mong.
Nàng ta cũng biết Diệp Thiên Dật là người thông minh. Nếu hắn thật sự có bản lĩnh, hắn sẽ làm được. Hơn nữa, về mặt thời gian, chắc hắn đủ biết nắm bắt thời cơ.
Không cần phải lo những thứ khác, nếu họ có thể vượt qua nguy cơ lần này, mấy thế lực như Dương Thần điện tất nhiên không thể ra tay nữa. Họ cần phải chịu sự kháng cự của các thế lực khác của đại lục.
Nhưng liệu có thể vượt qua nguy cơ lần này hay không?
Một ngày rưỡi sau.
Nữ đế Hoàng Tuyết bên ngoài dẫn theo rất nhiều cường giả vẫn chưa đột phá Dạ Mộ Chi Giới.
Họ cơ bản đã không có suy nghĩ này.
"Bên trong xem ra họ đã vào Quảng Hàn cung của bảy mươi hai cung, nhưng một ngày rưỡi đã trôi qua, e là cũng không kiên trì được bao lâu. Còn bên bọn ta cũng không cách nào đột phá Dạ Mộ Chi Giới."
"Phải xem tạo hoá của bọn họ thôi."
Họ cũng khẽ thở dài.
Có sức mà không ra, đúng thật là khó chịu.
Quan trọng nếu người bên trong thật sự chết đi, vậy tổn thất quá lớn, ngũ đại tà môn sẽ trực tiếp lên một đẳng cấp khác.
Nhất là những người còn lại của thế lực kia đang nôn nóng nhưng chẳng còn cách khác.
Ầm...
Một tiếng động lớn phát ra từ bên trong.
Ánh mắt của họ nhìn sang đây.
"Đại trận cuối cùng của Quảng Hàn cung đã bị phá rồi."
Ánh mắt của họ trở nên nghiêm nghị.
Không sai.
Kết giới cuối cùng của Quảng Hàn cung cũng bị ngũ đại tà môn công phá.